Thứ Hai, 18 tháng 9, 2017

VÌ CỚ SI-ÔN


Vì Cớ Si-ôn

Ta vì cớ Si-ôn sẽ chẳng làm thinh, vì cớ Giê-ru-sa-lem sẽ chẳng an nghỉ, cho đến chừng nào sự công bình nó rực rỡ như sự sáng, và sự cứu rỗi nó chói lòa như ngọn đèn — Êsai 62:1

Chloe Valdary là một nhà hoạt động theo chủ nghĩa Si-ôn Do-thái. Cô là một sinh viên đại học trẻ xuất thân từ New Orleans, ở đây thường  tổ chức các sự kiện với chiến dịch chống Israel. Chloe không phải là người Do-thái và cô chưa bao giờ đến Israel, nhưng Chloe là một Cơ đốc nhân và chuyên tâm với Kinh thánh. Cô tin rằng Israel thuộc về dân Do-thái một cách hợp pháp và nhìn thấy một thế giới đầy những lời dối trá về cuộc xung đột ở Xứ Thánh.

Chloe cũng tin rằng mình có nghĩa vụ phải rao giảng lẽ thật; không những tin theo lẽ thật, mà còn phải hành động theo lẽ thật ấy nữa. Cô bắt đầu một nhóm trong trường gọi là "Đồng Minh Với Israel" và đã trở thành phát ngôn nhân vì ích cho Israel và cho dân Do-thái. Chloe nói: "Tôi chỉ có một thắc mắc . . . Bạn tận hiến ra sao, thực vậy, có phải chúng ta tận hiến y như câu “dứt khoát?"

Tuần này, chúng ta đọc phần cuối của "Bảy Tiện Nghi" – từ Êsai 61:10 – 63:9 bảy phần đọc dẫn đến các Ngày Thánh Lễ. Trong phần đọc tuần này, chúng ta lướt qua câu trưng dẫn nổi tiếng của tiên tri Êsai: Ta vì cớ Si-ôn sẽ chẳng làm thinh, vì cớ Giê-ru-sa-lem sẽ chẳng an nghỉ…". Câu này trở thành cơ sở cho mọi hành động của rất nhiều bạn hữu thân thiết nhất của Israel. Đây là động lực thúc đẩy các sáng kiến ​​giống như của Chloe và những người khác đang làm mọi sự họ có thể để rao giảng lẽ thật về Israel. Đây cũng là nguồn yên ủi lớn lao dành cho dân Do-thái. Đối với một dân đã bị bắt bớ và xa lánh trong hàng ngàn năm, thật là yên ủi khi biết rằng chúng ta không phải chỉ có một mình.

Như Chloe Valdary viết: "Một cảm giác rất đơn sơ nếu không có hành động nào theo sau nó. Suy gẫm và hành động là hai thứ cho thấy chẳng có giá trị nếu cái nầy không đi kèm với cái kia". Yêu mến Israel ở trong lòng mình là chưa đủ đâu. Chúng ta cần phải yêu mến Israel và dân sự Israel bằng hai bàn tay và bằng tiếng nói của mình nữa.

Israel cần nhiều bạn hữu lúc bây giờ hơn bao giờ hết. Israel cần những người sẵn sàng đứng lên ngay cả khi họ đang đứng một mình. Họ sẵn sàng nói ra lẽ chơn thật cho dù giọng nói của họ đang run rẩy. Họ sẵn sàng viết và dạy dỗ lẽ thật nói tới Israel “cho đến chừng nào sự công bình nó rực rỡ như sự sáng, và sự cứu rỗi nó chói lòa như ngọn đèn.

Có một sự chữa lành rất lớn đang diễn ra giữa các cộng đồng Cơ đốc nhân và Do-thái. Israel được thêm sức và yên ủi bởi sự giúp đỡ từ các bạn hữu Cơ-đốc và chúng ta tự hào đóng một vai trò quan trọng trong việc dựng lên các cây cầu giữa hai đức tin ở Hội Thông Công [The Fellowship]. Làm ơn hiệp với chúng tôi trong việc chúc phước cho dân Do-thái cả trong những việc làm và trong lời nói. Vì cớ Israel, chớ có giữ im lặng. Thế giới đã từng im lặng; chúng ta hãy cùng nói với Chloe và nhiều người khác: "Dứt khoát không hề!"


Thứ Sáu, 15 tháng 9, 2017

CẦN PHẢI SỐNG THEO NGŨ KINH


Cần Phải Sống Theo Ngũ Kinh

Vậy bây giờ, hãy chép bài ca nầy và dạy cho dân Y-sơ-ra-ên; hãy để trong miệng họ, để bài ca nầy dùng làm chứng cho ta nghịch cùng dân Y-sơ-ra-ên — Phục truyền luật lệ ký 31:19

Phần đọc Kinh Thánh tuần nầy [Phục truyền luật lệ ký 29:9 – 30:20; Êsai 61:10 – 63:9] cung ứng cho chúng ta chính điều răn cuối cùng được nhắc tới trong Kinh thánh Hy-bá-lai.

Chỉ thị sau cùng Đức Chúa Trời ban cho Môi-se là đây: Vậy bây giờ, hãy chép bài ca nầy và dạy cho…”. Bậc thánh hiền người Do-thái giải thích rằng bài ca Đức Chúa Trời đang đề cập đến là chính quyển Kinh Thánh. Đức Chúa Trời đang bảo Môi-se phải chép lấy lời lẽ của Kinh Thánh. Bậc thánh hiền cũng chỉ ra luật lệ khác từ những sự dạy nầy – mỗi người trong từng thế hệ buộc phải chép quyển Ngũ Kinh cho chính mình (nam hay nữ).

Các ra-bi giải thích hai điểm về điều răn này. Thứ nhất, ấy là dù khi bạn thừa hưởng một quyển Ngũ Kinh từ cha mẹ của bạn, bạn vẫn có bổn phận phải chép lại cho riêng mình. Điểm thứ hai, ấy là sự bó buộc nầy có thể được hoàn thành bằng cách có được nhiều sách về Kinh Thánh và nghiên cứu chúng.

Tại sao các ra-bi lại cứng rắn đến nỗi một quyển Ngũ kinh thừa hưởng chưa phải là đủ để chu toàn bổn phận nầy, nhưng rất thoải mái nếu như mua nhiều sách thay vì chép riêng ra một quyển Ngũ kinh cho mình?

Qua hành động viết lách, một tiến trình quan trọng diễn ra — một tiến trình tiếp thu. Đây là mục tiêu và ý nghĩa của đòi hỏi này. Đức Chúa Trời muốn từng cá nhân phải tiếp thu Kinh thánh. Hãy thở bằng Kinh Thánh rồi hà hơi nó ra. Để nhìn biết việc đó, hãy sống theo nó và yêu mến nó. Loại quan hệ này không thể được truyền xuống từ cha mẹ của một người; nó chỉ có thể đạt được qua việc chép lại quyển Ngũ Kinh hoặc mua nhiều sách báo về nó và học hỏi chúng cách chăm chú. Dù như thế nào đi nữa, mục tiêu là đưa Lời Chúa vào trong thế giới riêng của một người.
Có một câu chuyện rất hay minh họa rõ ràng ý tưởng này. Trong cuộc diệt chủng, một ra-bi lỗi lạc đã lo lắng rằng với sự huỷ diệt các cuộn giấy Ngũ kinh, có lẽ Kinh Thánh sẽ bị người ta lãng quên. Vì vậy, ông dặn dò 5 nhóm sinh viên hàng đầu của mình phải học thuộc lòng một trong năm sách của Môi-se, và họ đã làm theo. Sau cuộc diệt chủng, ra-bi và năm học trò nầy còn sống sót đoàn tụ với những người sống sót khác trong ngày lễ Simchat Torah – một kỳ lễ trong Ngũ Kinh. Năm đó, cùng với việc nâng cao và nhảy múa quanh Kinh Torah, năm sinh viên đã học thuộc lòng Ngũ Kinh được cổ vũ và tưởng niệm. Họ trở nên sống động, hà hơi ra những cuộn giấy Torah.
Đấy cũng là mục tiêu của chúng ta nữa. Mỗi một người trong chúng ta có thể, và sẽ, trở thành một quyển Kinh thánh sống. Chúng ta cần phải sống theo các suy tưởng của nó và nêu cao ý nghĩa của nó. Bằng cách nầy, chúng ta sẽ ghi khắc Lời Kinh Thánh trên những trang giấy của đời sống chúng ta.


Thứ Năm, 14 tháng 9, 2017

CHỌN SỰ SỐNG


Chọn Sự Sống

Ngày nay, ta bắt trời và đất làm chứng cho các ngươi rằng ta đã đặt trước mặt ngươi sự sống và sự chết, sự phước lành và sự rủa sả. Vậy, hãy chọn sự sống, hầu cho ngươi và dòng dõi ngươi được sống  — Phục truyền luật lệ ký 30:19

Theo truyền khẩu của người Do-thái, không một câu nào, hoặc thậm chí là một chữ, được viết ra trong Kinh thánh mà không có liên quan. Mỗi câu, mỗi chữ và cụm từ đều là thiêng liêng, có tính cách dạy dỗ, và hoàn toàn cần thiết. Vì vậy, người ta phải tự hỏi khi đọc Phục Truyền Luật Lệ Ký 30:19: “Vậy, hãy chọn sự sống, hầu cho ngươi và dòng dõi ngươi được sống. Giả sử rằng một người có đầu óc tỉnh táo, tại sao ở trên đất người ấy (nam hay nữ) cần phải được truyền cho “chọn sự sống”? Có ai giữa vòng chúng ta có ý định chọn ngược lại không?

Câu trả lời là “có”. Tuy nhiên, để hiểu điều đó có nghĩa gì, trước tiên chúng ta phải hiểu "chọn sự sống" có ý nghĩa như thế nào đã!

Tôi được nhắc nhở về một người bạn thân bị chẩn đoán mắc bệnh hiếm gặp và đã qua đời. Trong thời gian giữa sự chẩn đoán và cái chết của cô, cô chia sẻ với tôi một lời khuyên mà cô nhận được từ một người bạn cũng đang sống với một căn bệnh chết người đó. Người bạn khuyên hãy khởi sự một khu vườn và dành thời gian làm vườn mỗi ngày. Người phụ nữ ấy quyết chắc với cô: "Điều đó giúp đỡ rất nhiều". Bạn tôi hỏi: “Tại sao bạn thấy việc làm vườn có tính cách liệu pháp và nâng đỡ chứ?" Người phụ nữ kia đáp: "Vì đó là sự sống! Và tôi muốn xoay quanh với cuộc sống".

Sống là tăng trưởng. Sống là làm lụng khó nhọc và thay đổi, song kết quả cuối cùng là tốt đẹp. Đó là những gì người phụ nữ kia tìm thấy có cảm hứng về khu vườn nhỏ của cô ấy.

Tuy nhiên, tăng trưởng và thay đổi không phải là dễ dàng đâu. Đây là điều mà rất nhiều người kháng cự. Đây là điều mà rất nhiều người trong chúng ta không chọn lấy một phút trong từng ngày. Chúng ta có một sự lựa chọn để thực hiện – chúng ta có thể làm việc cho bản thân mình, chỉnh sửa lỗi lầm của chúng ta, cải thiện phẩm hạnh, thích ứng, thay đổi, phát triển và lớn lên. Đó là chọn sự sống. Hoặc chúng ta có thể chọn tính cách im lặng dễ dàng hơn, thoải mái ở trong khu vực an nhàn của chúng ta, hoặc không làm lụng khó nhọc để biến ước mơ của mình thành ra hiện thực. Đây là điều mà chúng ta gọi là sự chết. Bất động, không lớn lên, và không thay đổi.

Đáng buồn thay, có nhiều người đi đến mức cuối đời họ rồi nhận ra rằng họ thực sự chưa bao giờ sống. Họ chưa hề có bất kỳ rủi ro nào hoặc chòng chành chiếc thuyền quá nhiều. Họ chưa bao giờ theo đuổi ước mơ hoặc dành đủ thời gian với người yêu của mình. Đây là lý do tại sao Kinh Thánh cần phải cặp theo luôn và khích lệ chúng ta chọn sự sống. Giữ nguyên trạng, bỏ qua sự chọn lựa ấy là điều rất dễ dàng. Tuy nhiên, dễ dàng hơn không phải là tốt hơn đâu. Cuộc sống duy nhất đáng sống là cuộc sống thực sự được sống.