Thứ Hai, 11 tháng 9, 2017

HÃY DẤY LÊN VÀ SÁNG LOÈ RA


Hãy Dấy Lên Và Sáng Loè Ra!

Hãy dấy lên, và sáng lòe ra! Vì sự sáng ngươi đã đến, và vinh quang Đức Giê-hô-va đã mọc lên trên ngươi — Êsai 60:1.
"Hãy dấy lên và sáng loè ra!" Có thể bạn thức dậy vào buổi sáng đó khi còn nhỏ. Trong khi nhiều người quen thuộc với cụm từ này, hầu hết ai nấy đều không biết nguồn gốc của nó. Nó xuất phát từ Kinh thánh — thực vậy, đây là câu mở đầu của bài đọc Kinh Thánh [Phục truyền luật lệ ký 26:1 – 29:8; Êsai 60:1-22] tuần này: "Hãy dấy lên và sáng loè ra! Vì sự sáng ngươi đã đến…".
Giống như mấy tuần qua, phần đọc này là một trong bảy tuyển tập của Kinh Thánh nhằm chữa lành các vết thương của Y-sơ-ra-ên khi chúng ta chuẩn bị cho Những Ngày Lễ Thánh Rosh HashanahYom Kippur. Là một phần của sự chữa lành thuộc linh của chúng ta, chúng ta phải "dấy lên và sáng loè ra". Nhưng nói như thế thực sự có ý nghĩa gì chứ?

Để giúp hiểu rõ những lời đầy năng quyền nầy từ tiên tri Êsai, chúng ta quay sang một trong những ra-bi tài ba nhất của Jerusalem, Ra-bi Abraham Isaac Kook, vị ra-bi trưởng đầu tiên của Israel và là một trong những ra-bi có ảnh hưởng lớn nhất trong thế kỷ thứ 20. Ra-bi Kook đã viết: "Mỗi người đều buộc phải nhìn biết rằng có một ngọn đèn đang cháy ở bên trong người ấy, và sự sáng của người không giống với sự sáng của ai khác, và không có một người nào là người không có sự sáng. Mỗi cá nhân đều buộc phải hiểu rằng mình có nghĩa vụ phải tỏ ra sự sáng của mình, rồi khiến nó trở thành một ngọn đuốc lớn, chiếu loè ra ánh sáng trên cả thế gian".

Với điều đó trong trí, chúng ta có thể giải thích sứ điệp của vị tiên tri. Cụm từ "hãy dấy lên" trong văn mạch này có nghĩa là thức tỉnh – không những về mặt thuộc thể, mà còn về mặt thuộc linh nữa. Chúng ta phải tỉnh thức để nhận biết chúng ta là ai và chúng ta cần phải làm gì trên thế gian. Như đã nói trong Châm ngôn 20:27: "Linh tánh loài người vốn một ngọn đèn của Đức Giê-hô-va". Bậc thánh hiền Do-thái giải thích rằng linh tánh con người – linh hồn của chúng ta – được tạo thành từ: "ngọn đèn của Đức Chúa Trời". Nói cách khác, ngọn đèn mà Ra-bi Kook nhắc tới không gì khác hơn là tia lửa thiêng liêng ở trong mỗi một con người. Mỗi người trong chúng ta có một mảng đặc biệt của Đức Chúa Trời ở trong mình [nam hay nữ]. Đấy chính là con người chúng ta ở tận cốt lõi của nó – một chi thể của Đức Chúa Trời.

Cụm từ "sáng loè ra" buộc chúng ta phải làm điều gì đó với tia lửa thiêng liêng ở bên trong chúng ta. Chúng ta phải làm việc để bày tỏ nó ra và chia sẻ sự sáng độc nhất vô nhị của chúng ta với thế gian. Chúng ta đang sống ở đây để chiếu ánh sáng vào những nơi tối tăm nhất, chữa lành cho tất cả những nơi bị đổ vỡ. Trong khi dường như đây là một phần việc khó khăn trong thế giới tối tăm mà chúng ta đang sống trong đó, bậc thánh hiền đưa ra lời khuyên: "Số lượng ánh sáng nhỏ nhất có thể xua tan một lượng lớn bóng tối".

Một nụ cười ấm áp, một ân huệ nho nhỏ, một lời nói ân cần – không mất nhiều thời gian để chiếu một chút ánh sáng vào thế gian này. Vì vậy, sáng mai khi bạn thức dậy: "hãy dấy lên và sáng loè ra" thứ ánh sáng độc nhất vô nhị của bạn trong thế gian và thưởng thức sự vinh hiển mà Đức Chúa Trời đang chiếu ngược vào bạn.


Chủ Nhật, 10 tháng 9, 2017

CÔNG VIỆC Ở BÊN TRONG


Công Việc Ở Bên Trong

Ngươi sẽ được phước trong thành, và được phước ngoài đồng ruộng — Phục truyền luật lệ ký 28:3

Gần đây tôi có đọc những điều sau đây từ một nhà tâm lý học chuyên gia về nghệ thuật sống hạnh phúc: "Những thắc mắc bạn tự hỏi mình hôm nay sẽ nắn đúc cuộc sống của bạn vào ngày mai". Nói cách khác, người nào đưa ra thắc mắc như: "Tại sao đời tôi lại khủng khiếp đến thế?" người ấy tự đưa ra cho thấy một cuộc sống là khủng khiếp lắm. Tuy nhiên, người nào đưa ra thắc mắc như: "Tôi có thể học được gì từ việc này?" người ấy đang kiến thiết một tương lai tốt hơn cho cuộc sống hiện tại mà họ đang sống vào thời điểm đó.

Trong cuộc sống, thái độ của chúng ta thường quyết định đỉnh cao của chúng ta.

Trong phần đọc Kinh Thánh tuần này [Phục truyền luật lệ ký 26:1 – 29:8; Êsai 60:!-22], một lần nữa chúng ta lại gặp phải một danh sách những lời rủa sã sẽ xảy ra nếu con cái Israel không vâng theo Đức Giê-hô-va và một danh sách các phước lành nếu họ vâng theo. Trong phần phước lành chúng ta đọc: "Ngươi sẽ được phước trong thành, và được phước ngoài đồng ruộng. Câu này hứa rằng sẽ có nhiều ơn phước trong thành, nơi người dân sinh sống và các ơn phước ngoài đồng ruộng, nơi họ lao động.

Tuy nhiên, bậc thánh hiền Do-thái chỉ ra rằng có lẽ thứ tự đáng phải được hoán chuyển. Nếu có nhiều ơn phước ngoài đồng ruộng  – có nghĩa là sự thịnh vượng và dư dật – thì chắc chắn sẽ có nhiều ơn phước trong thành phố khi người dân thưởng thức hoa lợi công lao động của họ. Có phải lời hứa về ơn phước ngoài đồng ruộng không đi trước mọi ơn phước trong thành phố chăng?

Bậc thánh hiền giải thích rằng trình tự của ơn phước dạy cho chúng ta đôi điều về nhân và quả. Trong khi chúng ta có thể nghĩ rằng ơn phước từ bên ngoài dẫn đến ơn phước ở bên trong, điều đó không hoàn toàn đúng đâu. Thành công ở ngoài đồng ruộng sẽ không dẫn đến phước hạnh ở trong thành. Đó là một chu kỳ khác. Nếu có nhiều ơn phước ở trong thành – nếu người dân hạnh phúc, quan tâm, và công bình – thì điều đó sẽ dẫn tới các ơn phước ngoài đồng ruộng.

Sự dạy này rất thực với nhiều cấp độ. Mọi người nếm trải cuộc sống nghĩ rằng nếu hoàn cảnh của họ tốt hơn, thì họ sẽ được hạnh phúc hơn. Đôi khi phải suy nghĩ như vầy: Nếu tôi kiếm được nhiều tiền hơn, khi ấy trong gia đình sẽ có hài hoà. Nếu tôi có chiếc xe hơi đó, khi ấy tôi sẽ rất hạnh phúc. Nếu tôi chỉ mất 15 cân thôi, nếu tôi chịu kết hôn, nếu tôi sống độc thân … và danh sách còn dài. Nhưng câu Kinh Thánh này dạy cho chúng ta biết rằng không một điều gì trong số đó là đúng đâu. Hạnh phúc là một công việc ở bên trong.

Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln đã từng nói: "Hầu hết mọi người dân đều hạnh phúc khi họ biết sửa soạn lý trí của họ". Hãy chọn sống vui vẻ ở bên trong và tìm kiếm thành công ở bên ngoài.


Thứ Năm, 7 tháng 9, 2017

HẾT SỨC


Hết Sức

Khi ngươi đã vào trong xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho ngươi làm sản nghiệp, khi nhận được và ở tại đó rồi…  — Phục truyền luật lệ ký 26:1

Ở Israel, có một nền văn hóa đi xe leo núi. Đối với người ngoài cuộc, nền văn hoá này có vẻ hơi lạ, thậm chí còn nguy hiểm nữa. Nam nữ giới thuộc mọi lứa tuổi sẽ thường xuyên lái xe tránh những người lạ mặt hoàn toàn, và những người lạ mặt hoàn toàn thường kéo đến bến xe buýt và có chuyến xe. Tuy nhiên, khi bạn trở nên quen với cách làm nầy, bạn sẽ thấy sự việc giống như là một nền văn hóa của sự tử tế.

Bất cứ khi nào tôi giúp ai đó có một chuyến xe, tôi luôn luôn nghe thấy lời lẽ của một vị ra-bi đã từng dạy dỗ tôi, ông nói: "Khi ngươi làm ơn cho ai đó, hãy làm hết sức đi!" Nói cách khác, đừng dừng lại mà không hoàn tất việc ấy. Đừng để ai đó đứng ngoài góc phố khi bạn lái xe trên đường về nhà.

Phần đọc Ngũ Kinh tuần này Ki Tavo [Phục truyền luật lệ ký 26:1-29:8; Êsai 60:1-22], có nghĩa là "Khi ngươi đã vào" khởi sự: Khi ngươi đã vào trong xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho ngươi". Bậc thánh hiền Do-thái thắc mắc, khi nào thì hành động "đã vào" xảy ra? Có phải chúng ta dám nói rằng một dân tộc đã bước vào một xứ khi người thứ nhứt vừa đến? Khi hầu hết cư dân chuyển vào đó? Hoặc toàn bộ quốc gia cần phải ở trong xứ trước khi chúng ta có thể nói rằng họ đã thực sự bước vào trong đó?

Bậc thánh hiền trả lời theo cách này: "Một phần không được xem là đã bước vào". Bậc thánh hiền giải thích rằng khi Kinh Thánh nói: "Khi ngươi đã vào trong xứ…". Câu nầy đề cập đến thời điểm toàn thể dân tộc đã bước vào xứ, chinh phục và phân chia nó. Chỉn khi dân Y-sơ-ra-ên đã chiếm lấy xứ trọn vẹn thì mới được xem là họ đã đến nơi rồi.

Bậc thánh hiền dạy rằng ý tưởng này chứa một số lời khuyên tốt cho chúng ta ngày nay: Chúng ta cần phải "bước vào" một cách hết lòng và trọn vẹn vào mọi sự chúng ta làm trong cuộc sống của chúng ta.

Vì vậy, có nhiều người làm việc nửa vời. Sự chú ý của họ là một nửa với con cái của họ, một nửa ở chỗ khác. Họ là một nửa trong cuộc trò chuyện, và một nửa đang kiểm tra email. Khi đi làm, họ là một nửa về kỳ nghỉ, và đang khi ở trong kỳ nghỉ, họ vẫn có một nửa đang làm việc. Việc đầu tư hết mình, thay vì nửa chừng, không chỉ tạo ra một sự khác biệt về số lượng, mà nó còn tạo ra sự khác biệt về chất lượng nữa.

Trong trường hợp bạn giúp cho ai đó một chuyến xe hay chỉ nói chuyện với một người khác, hãy thử lo liệu một cách hoàn toàn xem. Hãy bước vào mọi sự bạn đang làm một cách trọn vẹn xem. Nếu thật sự bạn nhận được những gì bạn ban cho trong cuộc sống, có thể là bạn đang ban cho nó mọi sự của bạn nữa đấy!