Thứ Sáu, 9 tháng 6, 2017

CẢM TA CHÚA VÌ LỜI CẦU XIN KHÔNG ĐƯỢC NHẬM


Cảm Tạ Chúa Vì Những Lời Cầu Xin Không Được Nhậm
 Người chị đứa trẻ đứng xa nơi đó đặng cho biết nó sẽ ra sao — Xuất Êdíptô ký 2:4

Sẽ ra sao nếu Đức Chúa Trời trả lời cho từng lời cầu nguyện với một chữ "YES" vang dội? Liệu thế giới có phải là một nơi tốt đẹp và hạnh phúc hơn hay một nơi tệ hơn? Thí dụ, sẽ ra sao nếu Đức Chúa Trời đáp trả những lời cầu nguyện của Miriam khi cô đứng giữa đám lau sậy ở sông Nile, ở đó em trai của cô là Môi-se, bềnh bồng trong cái rương có trét chai để bảo vệ Môi-se không bị dìm dưới nước?

Như bạn nhớ đến câu chuyện, Miriam và mẹ cô đã đặt Môi-se cái rương như một phương sách cuối cùng. Người Ai-cập đã quyết định giết tất cả các bé trai Hêbơrơ. Miriam và mẹ cô hy vọng rằng một người không phải là người Ai-cập sẽ tìm gặp đứa trẻ và động lòng thương xót nó.

Miriam theo dõi để tìm ra số phận của em trai mình, và như bậc thánh hiền Do-thái dạy, trong khi chờ đợi, cô đã cầu nguyện: "Lạy Chúa, làm ơn coi chừng nó. Làm ơn bảo đảm rằng không có quan chức Ai-cập nào tìm ra nó". Ai sẽ đến đó trừ ra con gái của Pha-ra-ôn! Con gái của chính nhân vật tuyên bố: "Phàm con trai của dân Hê-bơ-rơ mới sanh, hãy liệng xuống sông" (Xuất Êdíptô ký 1:22).

Miriam tiếp tục cầu nguyện: "Lạy Chúa, làm ơn đừng để nàng nhìn thấy nó!" Nhưng con gái Pha-ra-ôn đã nhìn thấy nó và nàng đến bên cái rương ấy.

Miriam nài xin: "Lạy Chúa, làm ơn đi, đừng để nàng đến gần nó!" Một lần nữa, Đức Chúa Trời không nghe theo cô ấy. Con gái của Pha-ra-ôn với lấy cái rương, và theo truyền khẩu, Đức Chúa Trời đã làm ra một phép lạ để kéo dài cánh tay của nàng ra hầu cho nàng có thể vớt lấy Môi-se.

Miriam nài nĩ: "Ôi, lạy Chúa, làm ơn khiến cho nàng nghĩ rằng nó xấu xí và chẳng đẹp đẽ chút nào". Nhưng con gái của Pha-ra-ôn không nghĩ thế rồi quyết định bắt Môi-se làm con trai mình.

Còn Đức Chúa Trời phán: "Rất may là Ta đã không trả lời ngươi, hỡi Miriam! Nếu ta làm theo những gì ngươi yêu cầu, Môi-se đã bị dìm xuống nước rồi. Thay vì thế, nó sẽ lớn lên trong nhà của Pha-ra-ôn, ở đó nó sẽ trở thành một nhà quí tộc, một nhà lãnh đạo có thể cứu chuộc Israel”. Và quả thực, Môi-se đã trở nên người như thế!

Giống như Miriam, chúng ta không phải lúc nào cũng có được những gì chúng ta cầu xin. Nhưng chúng tôi luôn nhận được những gì chúng ta có cần, và điều đó tạo nên mọi sự khác biệt. Khi chúng ta cầu xin một việc và chúng ta không nhận được điều mình cầu xin, điều đó cảm thấy như thể một trong hai việc đã xảy ra: hoặc Đức Chúa Trời không lắng nghe lời cầu nguyện của chúng tôi, hay Ngài đã từ chối một món quà ban cho chúng ta. Nhưng cũng không đúng. Đức Chúa Trời lắng nghe từng lời cầu nguyện của chúng ta. Đôi khi Ngài phán "yes" và những lần khác Ngài phán "no". Nhưng khi Đức Chúa Trời phán "no", sở dĩ như thế là vì Ngài không muốn chúng ta có những thứ tốt lành. Khi Đức Chúa Trời phán "no" với những gì chúng ta cầu xin, sở dĩ như thế là vì Ngài có điều gì đó quan trọng hơn để ban cho chúng ta!

Khi những lời cầu nguyện của bạn dường như không được nhậm, hãy nghĩ đến Miriam đang đứng tuyệt vọng bên bờ sông Nile của người Ai-cập. Cảm ơn Chúa vì lời cầu nguyện không được nhậm của bạn bởi vì những điều đó thường là những ân tứ quan trọng nhất trong mọi ân tứ.




Thứ Tư, 7 tháng 6, 2017

NHÌN XEM ƠN PHƯỚC CỦA CHÚNG TA




Nhìn Xem Ơn Phước Của  Chúng Ta

Chúng tôi nhớ những cá chúng tôi ăn nhưng không tại xứ Ê-díp-tô, những dưa chuột, dưa gang, củ kiệu, hành, và tỏi. Bây giờ, linh hồn chúng tôi bị khô héo, không có chi hết! Mắt chỉ thấy ma-na mà thôi — Dân số ký 11:5–6

Manna rơi xuống từ trời là điều rất lạ lùng. Nó rơi mỗi ngày, trừ ngày Sa-bát, khi không một việc làm nào được phép. Có đủ chính xác, ngay cả vào thứ Sáu, khi số lượng gấp hai lần cần thiết rơi xuống hầu cho có đủ vào ngày Sa-bát. Bậc thánh hiền Do-thái dạy rằng mana nếm chính xác như người ăn nó cần nếm nó.

Lạ lùng quá! Vậy sao người Do-thái lại phàn nàn về nó chứ?

Thật ra mana có thể nếm như bao thứ khác, trừ ra ba thứ - tỏi tây, hành và củ tỏi - bởi vì những thứ đó không tốt cho bà mẹ đang mang thai hoặc cho con bú. Hạn chế khác của mana, ấy là dù nó có mùi vị như thế nào đi chăng nữa, nó vẫn luôn giống nhau. Tuy nhiên, là người ngoài cuộc, chúng ta có thể nói rằng mana là một tặng phẩm tuyệt vời. Dân Do-thái đã ở trong sa mạc, ở đó hầu hết mọi người sẽ chết vì đói khát, và họ đã được tiếp trợ rất hoàn hảo. Làm sao mà họ cứ than phiền chứ?

Có một câu nói từ bậc thánh hiền như thế này: "Ai là người hạnh phúc chứ? Người nào có khoái lạc nơi những gì người có". Hạnh phúc không phải là những gì chúng ta có; hạnh phúc là thưởng thức những gì chúng ta có. Bậc thánh hiền không cung ứng cho chúng ta đơn thuốc cho đau khổ, nhưng nếu họ cung ứng, tôi cho rằng đơn thuốc sẽ như thế nầy đây: "Ai đau khổ chứ? Người ấy nên tập trung vào những gì mình chưa có".

Đây là lỗi lầm của những người phàn nàn trong đồng vắng. Họ đã có rất nhiều - mana xuống từ trời, trụ mây bảo hộ bốn phía, và vô số các phép lạ khác. Tuy nhiên, họ tập trung vào những gì họ thiếu – các hương vị mà mana không thể cung ứng và kỳ thực đang khi nó nếm giống như cá, nó không giống như cá.

Chính nhiệm vụ của chúng ta là khắc phục sai lầm của các tổ phụ chúng ta bằng cách biến lòng biết ơn thành một phần trong đời sống chúng ta và hướng tâm trí chúng ta tập trung vào các ơn phước thay vì những gì chúng ta đang thiếu. Hãy thử điều này: Giữ một "sổ ghi nhớ lòng biết ơn", rồi viết mỗi ngày ba việc mà chúng ta rất biết ơn. Hãy khởi sự mỗi ngày, cảm tạ Đức Chúa Trời vì ơn phước của Ngài và sự tiếp trợ cho ngày đó. Sau đó, hãy kết thúc một ngày với lời tạ ơn. Bằng cách này, chúng ta có thể "hướng" tâm trí chúng ta luôn biết ơn.

Rốt lại, bạn không thể tập trung vào cơn mưa trong cuộc sống của bạn khi bạn đang mê mẩn bởi vẻ đẹp của các loài hoa!



Thứ Hai, 5 tháng 6, 2017

HÃY CỔI GIÀY NGƯƠI RA


Hãy Cổi Giày Ngươi Ra

Đức Chúa Trời phán rằng: Chớ lại gần chốn nầy, hãy cổi giầy ngươi ra, vì chỗ ngươi đang đứng là đất thánh — Xuất Êdíptô ký 3:5

Câu hỏi: Sau khi chỉ thị chấm dứt, hành động đầu tiên mà Đức Chúa Trời truyền cho Môi-se trước hết phải làm là gì?

Đáp: "Hãy cổi giày ngươi ra".

Một số người trong chúng ta có thể đã biết điều đó từ trí nhớ, nhưng nếu chúng ta chưa từng đọc Kinh Thánh, đó không phải là câu trả lời mà chúng ta có thể mong đợi. Rốt cuộc, đây là lần gặp gỡ đầu tiên giữa Đức Chúa Trời và vị đại tiên tri. "Hãy cổi giày ngươi ra" có vẻ giống như một huấn thị dành cho sự thánh khiết của thời điểm này.

Như bạn có thể đoán, có nhiều thứ trong mạng lịnh vừa đưa ra. Một cách giải thích đã làm tôi cảm động sâu sắc.

Khi bạn suy nghĩ về việc ấy, đôi giày cung ứng cho chúng ta sự bảo vệ và ý thức về sự an toàn. Không một thứ gì đặt mùa xuân vào bước chân của chúng ta cho bằng một đôi giày mới! Giày cung ứng cho chúng ta tấm đệm giữa mặt đất cứng và bàn chân dễ bị tổn thương của chúng ta. Chúng khiến cho chúng ta bất khả chiến bại với các yếu tố như tuyết, mưa, đá hoặc gai. Với đôi giày đúng cách, bạn có thể bước đi bất cứ đâu mà không cảm thấy khó chịu.

Tuy nhiên, nhằm cái ngày định mệnh đó, Đức Chúa Trời muốn Môi-se phải đứng không được thoải mái. Đức Chúa Trời muốn Môi-se phải cảm nhận từng thứ đá, sỏi và cát. Có phải bạn biết bàn chân của chúng ta chứa các phần cuối thần kinh trải từ toàn bộ cơ thể của chúng ta không? Bàn chân của chúng ta là một phần cực kỳ nhạy cảm trong cơ thể chúng ta. Rồi vào thời điểm đó, Đức Chúa Trời muốn Môi-se phải thật nhạy cảm - siêu nhạy.

Tại sao chứ? "Vì chỗ ngươi đang đứng là đất thánh". Môi-se sắp sửa trở thành lãnh tụ của con cái Israel. Đây là công việc thánh, và thực sự, ông đang đứng trên "đất thánh". Đức Chúa Trời muốn dạy cho Môi-se ngay từ đầu rằng để làm công việc thánh của Ngài, Môi-se phải cực kỳ nhạy cảm.

Các nhà lãnh đạo có thể dễ dàng rơi vào cái bẫy khi không tiếp xúc với dân chúng. Hầu hết cấp lãnh đạo của các nước đều hưởng thụ những thứ xa xỉ mà công chúng nói chung không có. Phải nhạy cảm với các nhu cầu quần chúng hoặc không đồng cảm với cảnh ngộ của một người nghèo là điều rất dễ. Mặt khác, chúng ta phán: "Các ngươi có dám không! Dân sự ta là con cái quí báu của ta". Môi-se được truyền cho phải giữ sự nhạy cảm mà ông có lúc đó cho đến ngày ông qua đời.

Không nhạy cảm là một cái bẫy mà hết thảy chúng ta có thể rơi vào. Thật là khó thấu cảm với kẻ đói nếu bao tử bạn luôn no đủ, hoặc để cảm thấy về kẻ vô gia cư khi chúng ta đang thưởng thức sự thoải mái và ấm áp của nhà riêng mình. Nhưng, quí bạn ơi, chúng ta là những người phục vụ Chúa đang đứng trên "đất thánh". Chúng ta phải giữ sự nhạy bén chính xác trước các nhu cầu của con cái Ngài và cố gắng hết sức để đáp ứng chúng, bất cứ khi nào và cách nào có thể làm được.