Chủ Nhật, 4 tháng 6, 2017

BIẾT ƠN MỌI SỰ


Biết Ơn Mọi Sự

Khi ngươi đã vào trong xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho ngươi làm sản nghiệp, khi nhận được và ở tại đó rồi, thì phải lấy hoa quả đầu mùa của thổ sản mình thâu-hoạch trong xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho ngươi, để trong một cái giỏ, rồi đi đến chỗ Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sẽ chọn để danh Ngài ở— Phục truyền luật lệ ký 26:1–2

Phần lớn chi tiết các kỳ lễ Shavuot ngày nay không còn thấy nữa. Trong thời kỳ còn Đền Thờ, điểm nổi bật của ngày lễ là mang "hoa quả đầu mùa" làm của lễ dâng cho Đức Chúa Trời. Bạn thấy đấy, Shavuot ban đầu là một lễ hội nông nghiệp diễn ra khi hoa quả bắt đầu xuất hiện trên cây mỗi mùa xuân. Dân Do-thái được truyền cho phải dâng hoa quả đầu mùa làm của lễ dâng cho Đức Chúa Trời. Vào ngày Shavuot, các của lễ nầy được mang lên Đền Thờ trong một bữa tiệc lớn.

Trong khi chúng ta không còn thực hành lời dạy nầy nữa, chúng ta vẫn có thể tiếp thu những bài học ở đàng sau mọi hành động. Tưởng niệm đem hoa quả đầu mùa là một bài học chính cho lòng biết ơn.

Toàn bộ cách làm này dựa trên sự tạ ơn. Dân Do-thái đã công nhận rằng Đức Chúa Trời đã ban cho họ mảnh đất Israel, và là dấu hiệu của lòng tri ân, họ dâng trở lại hoa quả ra từ đất. Họ nói: "Ngài dẫn chúng tôi vào nơi nầy, … bây giờ, Đức Giê-hô-va ôi! tôi đem những hoa quả đầu mùa của đất mà Ngài đã ban cho tôi" (Phục truyền Luật lệ Ký 26:9-10).

Tuy nhiên, các câu Kinh Thánh đọc trong buổi lễ bắt đầu với một điểm xưa kia trong lịch sử: "Tổ phụ tôi là người A-ram phiêu lưu…" (Phục truyền luật lệ ký 26:5), một tham khảo đến Gia-cốp. Các câu Kinh Thánh bắt đầu với Gia-cốp, tiếp tục với Xuất Ai-cập, rồi kết thúc với việc bước vào xứ Israel.

Có thực sự cần thiết để quay trở lại lịch sử đó không? Liệu có đủ để nói rằng Đức Chúa Trời đã đưa người Do-thái đến Israel và để cho chúng ta dâng lời cảm tạ không?

Điều này nhắc cho tôi nhớ đến một câu chuyện kể về vị rabbi kia, rõ ràng là ông không đến nhiều với mấy quán cà phê, nhưng khi ông ấy làm vậy, ông giật mình vì giá một tách cà phê thật là rẻ. Ông hỏi cô hầu bàn: "Cô có nghĩ là trả tiền cho tách cà phê như thế là quá rẻ hay không?" Cô hầu bàn giải thích: "Ông không chỉ trả tiền cho cà phê. Ông đang trả tiền cho bàn ghế, âm nhạc và bầu không khí. Ông đang trả tiền cho đủ thứ ở đây".

Vị rabbi hiểu ra - không chỉ là tách cà phê. Vị rabi hiểu ra rằng khi chúng ta biết ơn Chúa, lòng biết ơn phải là "cho tất cả". Lòng biết ơn ấy nhắm vào quá khứ, hiện tại và tương lai của chúng ta. Lòng biết ơn ấy phải nhắm vào mọi sự chúng ta đang có và mọi sự đã xảy ra để khiến cho các thứ ấy ra khả thi. Đấy là lý do tại sao buổi lễ hoa quả đầu mùa đầu tiên quay trở lại trong lịch sử. Khi chúng ta cảm tạ Đức Chúa Trời, chúng ta phải đi thật xa và sâu sắc thực sự biết ơn mọi sự mà Ngài đã ban cho chúng ta.

Hãy thử điều này: Hãy suy nghĩ về một việc mà bạn rất biết ơn, rồi đào thêm sâu hơn. Điều gì đã xảy ra để khiến cho điều này ra khả thi trong đời sống của bạn? Ai dự phần vào chứ? Thời gian hoàn hảo ra sao? Bằng cách đào sâu thái độ biết ơn của chúng ta, chúng ta sẽ đạt đến tình trạng biết ơn và gần gũi với Đức Chúa Trời chưa từng thấy.


Thứ Sáu, 2 tháng 6, 2017

HỌC VIÊN SỰ SỐNG


Học Viên Sự Sống
Giê-trô, thầy tế lễ xứ Ma-đi-an, ông gia của Môi-se, hay được mọi điều Đức Chúa Trời đã làm cho Môi-se cùng Y-sơ-ra-ên, là dân sự Ngài, và nghe Ngài đã dẫn dân ấy ra khỏi xứ Ê-díp-tô — Xuất Êdíptô ký 18:1

Phần Ngũ Kinh tuần nầy được đặt theo tên cha vợ của Môi-se, Giê-trô, theo tiếng Hy-bá-lai Yitro. Giê-trô là thầy tế lễ ở xứ Ma-đi-an, ông đã nghe nói mọi sự về các phép lạ của Đức Chúa Trời và quyết định bỏ lại hình tượng sau lưng rồi hiệp cùng con cái của Israel. Nhưng Giê-trô rất là tuyệt vời, bậc thánh hiền Do-thái tự hỏi lý do tại sao cả phân đoạn Ngũ Kinh nầy lại được đặt theo tên của ông. Sự kiện chính của phần nầy là việc ban Mười Điều Răn và Ngũ Kinh qua Môi-se. Nếu phân đoạn nầy đặt theo tên của người nào khác, chắc chắn tên Môi-se sẽ là sự chọn hay hơn?

Chúng ta hãy quan sát kỹ Giê-trô.

Bậc thánh hiền cung ứng cho chúng ta phần thông tin về lai lịch chưa được gộp vào trong Kinh Thánh. Turyền khẩu Do-thái dạy rằng Pha-ra-ôn ở Ai-cập có ba vị cố vấn: Ba-la-am, Gióp, và Giê-trô. Khi Pha-ra-ôn đang xem xét điều luật bắt buộc từng đứa trẻ nam Do-thái phải bị quăng xuống sông, ông ta bàn bạc với ba người đáng tin cậy kia. Ba-la-am rất phấn khích về ý tưởng đó. Gióp không tán thành, song lại im lặng với sự nhận biết rằng Pha-ra-ôn chỉ mong muốn ông khẳng định và công nhận. Giê-trô không tán thành rồi nói lên ý kiến của mình, song chỉ kết quả nơi một Pha-ra-ôn giận dữ, rồi Giê-trô phải bỏ chạy để cứu lấy mạng mình. Đấy là cách ông kết thúc ở xứ Ma-đi-an.

Ở Ma-đi-an, Giê-trô chỉ là một cấp lãnh đạo quan trọng trong xã hội. Ông là một thầy tế lễ rất thuần thục đủ mọi thứ thờ lạy hình tượng. Ông rất giàu có, được tôn trọng, và có quyền lực. Tuy nhiên, khi ông nghe nói tới các biến cố trong xứ Ai-cập, ông hiểu ngay rằng Đức Chúa Trời của Israel là Đức Chúa Trời có một và chơn thật. Ông thành thực theo trí khôn và thành thực về mặt thuộc linh, thế là ông bỏ hết mọi sự sau lưng để dõi theo một cuộc sống trong đồng vắng khô khan với dân sự của Đức Chúa Trời.

Giê-trô là một người tìm kiếm linh tinh về mặt thuộc linh. Tên của ông có nghĩa là “thêm”, và thật vậy, Giê-trô luôn luôn tìm kiếm them một thứ gì đó. Ông biết rõ có nhiều thứ trong cuộc sống hơn các thứ mà ông đã tìm được. Ông cũng là một nhân vật biết hành động. Khi ông phác hiện ra thêm thứ gì đó, ông không lo sợ khi hết lòng theo đuổi nó. Nói ngắn gọn, Giê-trô là một học viên lý tưởng về sự sống. Ông đưa ra nhiều thắc mắc, tìm ra các giải đáp, rồi tích hợp các bài học vào đời sống của mình. 

Phân đoạn Ngũ Kinh không được đặt theo tên giáo viên dạy Kinh Thánh – là Môi-se. Phân đoạn ấy được đặt theo tên của học viên, tiêu biểu là Giê-trô. Đức Chúa Trời đã ban Ngũ Kinh cho nhân loại vì ích của hạng người giống như Giê-trô – hạng người biết danh dự và ngay thẳng, hạng người tìm kiếm Đức Chúa Trời và là hạng người không sợ hãi khi bước theo Ngài. Phân đoạn Ngũ Kinh được đặt theo tên của Giê-trô, và cho bạn cho tôi, và bất kỳ ai khác tìm kiếm chân lý. Vì quan trọng hơn việc ban ra Kinh Thánh là sự tiếp lấy Kinh Thánh.

Tuần nầy, chúng ta hãy bước theo sự dẫn dắt của Giê-trô. Hãy đưa ra nhiều câu hỏi quan trọng, rồi tìm kiếm các câu trả lời. Quan trọng nhất, chúng ta hãy bằng lòng áp dụng các bài học mà chúng ta đã tiếp thu được cho đời sống của chúng ta.


BIẾN NGẪU HỨNG THÀNH RA SỰ THẬT


Biến Ngẫu Hứng Thành Ra Sự Thật

Tháng thứ ba, sau khi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, trong ngày đó dân Y-sơ-ra-ên đến nơi đồng vắng Si-na-i — Xuất Êdíptô ký 19:1

Đi xem phim ở Israel, gần như bạn sẽ quên mình đang ở đâu. Chỗ ngồi rất thoải mái, bỏng ngô và soda – cảm thấy giống như những rạp chiếu phim cũ của Mỹ mà chúng tôi lớn lên với - ngoại trừ một điều. Chỉ khi cốt truyện thật hay, có một khoảng thời gian nghỉ không thể tránh được. Chúng tôi phải chờ những 10 phút để tìm hiểu điều gì sẽ xảy ra tiếp theo!

Câu chuyện Xuất Ai-cập cũng thấy giống như thế – giống như có một khoảng tạm dừng ở giữa cốt truyện. Dân Do-thái đã ra khỏi Ai-cập, băng qua Biển Đỏ, hát một bài ca vui vẻ. . . và rồi sao nữa?

Có vẻ như đây sẽ là nơi hoàn hảo để đóng ấn vụ việc với sự ban cho Ngũ Kinh trên Núi Sinai. Nhưng đấy chẳng phải là việc đã xảy ra. Không phải là bốn mươi chín ngày nữa - bảy tuần lễ - thì sự kiện Sinai mới xảy ra. Đây là lý do tại sao chúng ta cử hành Shavuot, việc ban cho Ngũ Kinh, bốn mươi chín ngày sau Lễ Vượt Qua. Tại sao phải chờ đợi như thế chứ?

Hãy nghĩ đến khoảnh khắc đầy cảm hứng nhất trong cuộc đời của bạn. Có phải là đám cưới không? Chào đời? Một buổi hoàng hôn tuyệt đẹp? Những khoảnh khắc mang tính hứng khởi rất mạnh mẽ và có sức tác động. Nhưng điều quan trọng nhất là những gì xảy ra sau khi nguồn cảm hứng kia biến mất đi. Một đám cưới, vô luận có đẹp đến đâu đi nữa, không làm cho cuộc hôn nhân được suông sẻ. Chịu khó làm việc và chăm sóc chu đáo mới có được sự ấy. Chào đời không bảo đảm đứa trẻ được đàng hoàng; một lần nữa chịu khó làm việc và liên tục nuôi dạy con cái bị đòi hỏi. Và vì vậy, nó đi kèm với bất kỳ và mọi khoảnh khắc nào đầy cảm hứng - chúng chỉ có ý nghĩa như những bước cụ thể để chúng truyền cảm hứng. Cảm hứng phải có mồ hôi theo sau mới trở thành hiện thực được.

Bậc thánh hiền Do-thái dạy rằng đây là lý do tại sao Đức Chúa Trời đã chọn để thêm vào khoảng trống giữa Xuất Ai-cập và sự ban cho Lời của Ngài. Xuất A-cập rất là phấn khởi. Bậc thánh hiền dạy rằng ngay cả những người thấp kém nhất trong dân Do-thái đã nhìn thấy những khải thị ​​và phép lạ lớn lao hơn đại tiên tri Êxêchiên! Đây là một kinh nghiệm đáng sợ về Đức Chúa Trời, không bao giờ được nhìn thấy nữa bởi cả một quốc gia! Nhưng điều đó không làm cho người Do Thái xứng đáng với Ngũ Kinh. Về việc ấy, họ sẽ phải làm việc. Họ sẽ phải trải gánh chịu bốn mươi chín ngày trong sa mạc. Bốn mươi chín ngày mà không hứng thú gì cả. Bốn mươi chín ngày để lấy cảm hứng của việc Xuất Ai-cập và làm cho nó ra hiện thực - qua sự chịu khó làm việc của đức tin và sự vâng phục. Chỉ khi đó họ mới sẵn sàng tiếp nhận Đức Chúa Trời.

Hết thảy chúng ta đều lấy cảm hứng hết lúc nầy tới lúc khác, nhưng bài học của dân Do-thái trong đồng vắng là phải kiên trì qua những phần trần tục của cuộc sống. Chúng ta cần lấy cảm hứng và làm cho nó thật sự ra thật hầu cho nó trở thành một phần lâu dài chúng ta là ai và cách chúng ta sinh sống.

Thách thức: Hãy làm một hành động tử tế hôm nay mà bạn không thường làm. Hãy lấy tình cảm của bạn dành cho Đức Chúa Trời rồi biến một việc gì đó thành ra sự thật!