Thứ Ba, 16 tháng 5, 2017

DÂN SỰ CỦA QUYỂN SÁCH


Dân Sự Của Quyển Sách
Gia-cốp sai Giu-đa đi đến trước đặng xin Giô-sép đưa mình vào bờ cõi Gô-sen. Vậy, họ đều vào xứ Gô-sen — Sáng thế ký 46:28

Có một câu chuyện đùa đưa ra thắc mắc: Tại sao Môi-se và dân Do-thái phiêu bạt trong sa mạc trong 40 năm đang khi khoảng cách thực tế giữa Ai Cập và Đất Hứa là rất ngắn? Câu trả lời: Bởi vì con người từ chối không nài xin hướng đi! Mặc dù điều này có thể là đúng với một số người, Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng khi Giacốp và gia đình ông đến gần xứ Ai-cập, ông đã sai Giuđa đi trước "đưa mình vào bờ cõi xứ Gô-sen".

Vậy, đây là sự thật — hạng người khôn ngoan cần phải hỏi hướng đi!

Nhưng khác với việc chứng minh luận điểm này, tại sao chi tiết này lại được gộp vào trong Kinh Thánh? Chúng ta biết rằng không một chi tiết nào được nhắc tới trong Kinh Thánh là không cần thiết đâu. Mỗi câu và từng mẫu tự đều có ý nghĩa và có một sứ điệp cho chúng ta. Sứ điệp ấy là gì trong câu nầy?

Bậc thánh hiền Do-thái chỉ ra rằng từ Hy-bá-lai nói tới việc "định hướng", l'horot, có liên quan đến chữ Torah [Ngũ Kinh] (kim chỉ nam của chúng ta trong cuộc sống). Vì lẽ đó, bậc thánh hiền nói, không những Giacốp sai Giuđa lên trước để định hướng; Giacốp đã sai Giu-đa đi trước đặng sửa soạn một chỗ để nghiên cứu Torah. Đấy là tầm quan trọng của việc học biết về "dân sự của Quyển Sách". Không một chỗ nào được gọi là quê hương trừ phi đó là chỗ mà mọi người sẽ nghiên cứu Lời của Đức Chúa Trời.

Mỗi buổi sáng, người Do-thái chọn đọc từ kinh Talmud, ở đó liệt kê những gì một người có thể làm để kiếm được phần thưởng trong đời nầy và đời sau. Giữa vòng chúng là việc hiếu kính cha mẹ, thực thi những việc làm của sự tử tế, thăm viếng kẻ đau, sốt sắng cầu nguyện, và một số hành động đáng khen khác. Tuy nhiên, câu nói kết thúc với phần này: " . . . và nghiên cứu Torah thì tương đương với hết thảy mọi sự ấy".

Làm sao như thế được chứ? Có phải đang ngồi trong một phòng nghiên cứu các văn bản cổ xưa thực sự tốt hơn là thăm viếng kẻ đau ư?

Câu trả lời là “đúng”. Bởi vì chúng ta càng nghiên cứu Kinh Thánh, chúng ta sẽ càng dấn thân vào tất cả những việc làm đạo đức đó. Kinh Torah thường được sánh với nước uống. Giống như nước làm cho mọi thứ phát triển, nghiên cứu kinh Torah làm cho chúng ta lớn lên. Nó khiến chúng ta trở thành hạng người biết quan tâm, nhân ái, tin kính hơn. Như tác giả Thi thiên đã viết: "Sự chứng cớ Đức Giê-hô-va là chắc chắn, làm cho kẻ ngu dại trở nên khôn ngoan" (Thi Thiên 19:7). Kinh Thánh soi sáng chúng ta và dạy dỗ cách thức sống cho chúng ta.

Câu này nhắc cho chúng ta nhớ đến tầm quan trọng thể nào của việc biến nghiên cứu Kinh Thánh thành một phần nhất quán và không thể tách rời trong cuộc sống của chúng ta. Chúng ta có thể đã biết việc này rồi, nhưng thực hiện nó là một việc khác. Cuộc sống bận rộn với nhiều việc phải làm. Nhưng như câu này dạy, chúng ta càng nghiên cứu, chúng ta sẽ càng bận rộn với “những thứ” thuộc loại đúng đắn.



Thứ Hai, 15 tháng 5, 2017

NÚI NON VÀ ĐỒNG TRŨNG


Núi Non Và Đồng Trũng

Đức Giê-hô-va cũng phán cùng Môi-se tại trên núi Si-na-i — Lêvi ký 25:1

Con đường đến Jerusalem luôn luôn là con đường đặc biệt. Hầu hết du khách đến Jerusalem từ Tel-Aviv, sân bay Ben-Gurion nằm ở đó, nhưng hầu như bạn đến từ bất kỳ hướng nào cũng sẽ có một quanh cảnh mà thôi. Jerusalem được bao quanh bởi các ngọn núi và bản thân Jerusalem là một trong những nơi có độ cao nhất ở Israel.

Bậc thánh hiền Do-thái dạy rằng địa lý của Jerusalem không phải là chỗ tình cờ đâu; đó là một biểu tượng. Bất kỳ cách tiếp cận nào với Đức Chúa Trời bao gồm núi non và đồng bằng, nhiều chỗ lên xuống, cao thấp. Cả hai đỉnh núi và các chỗ trũng thấp là một phần của việc bước đi trên một con đường thuộc linh.

Tuần này chúng ta đọc một phần kép trong Ngũ Kinh. Chúng ta đọc Behar [Lêvi ký 25], có nghĩa là “núi non”  như trong câu Đức Giê-hô-va cũng phán cùng Môi-se tại trên núi Si-na-i. Chúng ta cũng đọc Bechukotai có nghĩa là “điều răn của ta" như trong câu: "Nếu các ngươi tuân theo luật pháp ta, gìn giữ các điều răn ta và làm theo" (Lê-vi Ký 26:3). Kết hợp hai tước hiệu này lại cho thấy sự cân đối giữa những đỉnh cao thật cảm hứng và những bước đi ít cảm hứng hơn qua các trũng thấp trong đời sống của chúng ta.

Núi non tiêu biểu cho những cao điểm trong cuộc sống của chúng ta - những tiêu mốc giống như kết hôn hoặc có con. Hoặc chúng có thể là những khoảnh khắc đầy cảm hứng giống như quan sát buổi hoàng hôn tuyệt đẹp hay các làn sóng của đại dương. Chúng cũng có thể là những khoảnh khắc thuộc linh khi chúng ta cảm thấy gắn bó sâu sắc với Đức Chúa Trời hoặc được Thánh Linh Ngài cảm thúc.

Trong Kinh thánh, chúng ta thường thấy loại khoảnh khắc thuộc linh như vậy đã diễn ra trên các đỉnh núi – giống như sự ban cho Ngũ Kinh trên đỉnh Núi Si-na-i hoặc chiến thắng thuộc linh vĩ đại của tiên tri của Ê-li, chống lại các vị tiên tri của thần Ba-anh trên đỉnh Núi Cạt-mên. Từ những cao điểm đời sống chúng ta, chúng ta có thể lượng được bối cảnh xinh đẹp của cuộc sống ở chung quanh chúng ta.

Thế rồi, có những đồng trũng. Đôi khi đây là những thời điểm khó khăn trong cuộc sống của chúng ta, nhưng không nhất thiết là vậy. Các đồng trũng nầy cũng tiêu biểu cho cho cuộc sống "đều đặn bình thường". Các hoạt động hết ngày nầy sang ngày khác chiếm phần lớn thời gian nhất trong đời sống của chúng ta. Những thời điểm nầy không gây cảm hứng hoặc thỏa mãn. Nó đặt chân nầy trước chân kia và cứ đi tới cho đến khi chúng ta đến với điểm cao kế đó. Trong suốt thời gian này trong cuộc sống, chúng ta chỉ làm theo các điều răn của Đức Chúa Trời, bước đi trong sự vâng phục và với đức tin. Chúng ta làm điều lành mỗi ngày, ngay cả khi nó khô khan và không ai nhìn tới, hoặc thậm chí khi chúng ta không cảm thấy như thế.

Khi chúng ta đọc hai phần này cùng với nhau, chúng ta nhớ rằng chúng ta cần cả hai hình thức thờ phượng trên hành trình của chúng ta đến với Đức Chúa Trời. Đôi khi chúng ta cần phải cảm thấy mình được cảm thúc và kết nối; những lần khác chúng ta chỉ cần bước đi trong sự vâng phục mà thôi. Khi chúng ta hướng mắt mình nhắm vào mục tiêu tối hậu, chúng ta sẽ thành công.


Chủ Nhật, 14 tháng 5, 2017

SỰ BÌNH AN ĐẾN TRƯỚC HẾT


Sự Bình An Đến Trước Hết
Như vậy, Đức Giê-hô-va ban sự khôn ngoan cho Sa-lô-môn y như Ngài đã hứa với người. Hi-ram và Sa-lô-môn hòa nhau và lập giao ước với nhau — I Các Vua 5:12

Phần Kinh Thánh tuần này trích từ I Các Vua 5:26-6:13 mô tả việc Vua Sa-lô-môn xây dựng Đền Thờ Thánh đầu tiên ở thành Jerusalem. Trong phần đọc Ngũ Kinh, chúng ta đọc về việc xây dựng Đền Tạm – Đền Thờ di động có thể đi kèm với con cái của Israel qua 40 năm trong đồng vắng rồi sau đó thêm 500 năm nữa. Sau cùng, trong thời của vua Sa-lô-môn, Đền Thờ di động đã trở thành một cấu trúc thường trực. Từ đó trở đi, qua sự phá hủy và tái thiết, Núi Đền Thờ ở thành Jerusalem sẽ vẫn là bối cảnh của nhà Đức Chúa Trời.

Bậc thánh hiền Do-thái lưu ý rằng I Các Vua nêu trên không khởi sự với việc xây dựng Đền Thờ, mà trước tiên với khúc dạo đầu ngắn ngủi. Trong câu thứ nhứt, Kinh Thánh giải thích rằng Sa-lô-môn, với sự khôn ngoan tuyệt vời của ông, đã làm hòa với Hiram kẻ láng giềng mình. Bậc thánh hiền giải thích, thông tin này rất có ý nghĩa. Nó dạy cho chúng ta biết rằng hoà bình là điều kiện tiên quyết cho việc xây dựng Nhà của Đức Chúa Trời.

Không những đây là lời khuyên thiết thực – mà nó còn có ý nghĩa thuộc linh nữa. Bậc thánh hiền dạy rằng một trong những danh xưng của Đức Chúa Trời là "Bình An". Bản tánh của Đức Chúa Trời là bình an, vì thế chúng ta càng phải có sự bình an, chúng ta sẽ càng có thể gặp gỡ Đức Chúa Trời. Một môi trường bị xâu xé nặng nề bởi chiến tranh không thuận tiện cho sự tin kính. Nếu chúng ta muốn có mối quan hệ sâu sắc và có ý nghĩa với Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ phải nghĩ đến mối quan hệ của chúng ta với nhau.

Trong phần Ngũ kinh tuần trước, chúng ta đã đọc về các luật lệ và quy định cai quản những mối quan hệ giữa các cá nhân. Bao gồm trong phần đọc đó là những luật lệ liên quan đến thiệt hại cá nhân và tài sản và các luật lệ giúp đỡ cho người nghèo và người dễ bị tổn thương. Đó là toàn bộ phương châm về cách thức đạt được một xã hội thật bình an! Sau khi phần đọc đó kết thúc thì phần đọc về Đền Tạm bắt đầu vì nhà của Đức Chúa Trời chỉ có thể được xây dựng trên nền tảng của một xã hội bình an và công bình.

Có người đã dành rất nhiều thời gian và công sức để trở nên "gần gũi với Đức Chúa Trời". Họ muốn cảm nhận được sự hiện diện của Ngài và thưởng thức sự gần gũi của Ngài. Có thể họ dành nhiều thời gian cho việc nghiên cứu và cầu nguyện, song bấy nhiêu là không đủ đâu. Giống như Sa-lô-môn và David đã hiểu, sự gần gũi với Đức Chúa Trời không hề đến với tổn phí mối quan hệ của chúng ta với tha nhân. Bạn sẽ không tìm thấy một con người nào cay đắng và thiếu thận trọng gần gũi mật thiết được với Đức Chúa Trời.

Nếu chúng ta muốn kinh nghiệm sự bình an của Đức Chúa Trời, chúng ta phải làm hòa với nhau. Và nếu chúng ta muốn xây dựng Đền Thờ của Ngài, chúng ta phải khởi sự bằng cách xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp hơn với hết thảy con cái của Ngài.