Thứ Sáu, 12 tháng 5, 2017

SỐNG CÓ ĐỊNH HƯỚNG


Sống Có Định Hướng
Có một đứa con trai, mẹ là người Y-sơ-ra-ên, và cha là người Ê-díp-tô, đi ra giữa vòng dân Y-sơ-ra-ên, đánh lộn tại nơi trại quân với một người Y-sơ-ra-ên — Lêvi ký 24:10

Có một trích dẫn rất hay từ quyển Alice in Wonderland của Lewis Carroll với một sứ điệp quan trọng. Alice đã đến một ngã tư đường và cô ấy không biết chọn đường nào, vì vậy cô ấy xin lời khuyên từ con mèo Cheshire đang ngồi trên cây: Alice hỏi: "Tôi phải đi đường nào đây?" Con mèo đáp: "Cô muốn đi đâu?" Alice đáp: "Tôi không biết" . Con méo nói: "Vậy thì không thành vấn đề đâu".

Nếu bạn không biết nơi mà mình muốn đi đến trong cuộc sống, khi ấy bạn có thể bắt theo bất cứ con đường nào cũng được, ngay cả các con đường kia cũng có thể đưa bạn đến những nơi bạn không tính – hoặc không muốn – đi.

Phần Ngũ Kinh tuần này kết thúc bằng câu chuyện bi thảm của một người đã phạm thượng đến danh của Đức Chúa Trời và bị trừng phạt bởi sự chết. Câu chuyện bắt đầu: Có một đứa con trai, mẹ là người Y-sơ-ra-ên, và cha là người Ê-díp-tô, đi ra giữa vòng dân Y-sơ-ra-ên, đánh lộn tại nơi trại quân với một người Y-sơ-ra-ên. Bây giờ. Nếu chúng ta dịch câu nầy, từng mệnh đề một, y như câu ấy được viết ra bằng ngôn ngữ gốc Hy-bá-lai, thì sẽ khác đi một chút. Câu ấy chép: "Người đi ra ngoài: `con của một người mẹ Do-thái và cha là người Ai-cập’, giữa vòng dân Y-sơ-ra-ên…".

Bậc thánh hiền Do-thái với sự sắc bén lên tiếng hỏi: Gã nầy đi đâu chứ? Câu Kinh Thánh chép: "Người đi ra ngoài", nhưng câu ấy không cho chúng ta biết gì về nơi anh ta đi đến – chỉ nói anh ta đi ra "giữa vòng dân Y-sơ-ra-ên".

Bậc thánh hiền gợi ý rằng có lẽ gã có số phận hẩm hiu nầy chẳng có ý niệm gì về nơi mình sẽ đi đến. Họ xem gã giống như một linh hồn bị hư mất, được gợi ý bởi dòng dõi pha trộn của gã – một phần Ai-cập, một phần Do-thái. Có lẽ bản thân gã không biết gã là ai hay điều gì gã thực sự tin. Gã nầy chẳng có định hướng gì trong cuộc sống.

Và như thường xảy ra trong cuộc sống ngày nay, khi người ta không có định hướng, đôi khi họ gặp những con đường khiến họ phải lạc lối. Nếu linh hồn đáng thương này đã có một điểm đến trong lý trí khi gã "đi ra ngoài" có lẽ gã sẽ vượt qua cuộc chiến khiến gã phải rủa sã Đức Chúa Trời và gã sẽ sống. Nhưng một khi gã đi lệch làn chạy rồi đổi hướng không đúng, gã bắt đầu đi xuống một con đường nguy hiểm và cuối cùng bị hư mất cho đến đời đời.

Câu chuyện nói tới kẻ phạm thượng là một lời cảnh cáo. Nó cảnh cáo chúng ta về những hậu quả đối với việc nói nghịch lại Đức Chúa Trời và cũng là mối nguy hiểm của việc sống đời sống không có định hướng. Chúng ta cần phải rõ ràng về nơi mà chúng ta đang hướng đến trong cuộc sống nếu chúng ta muốn biết chắc rằng mình sẽ đi đúng hướng. Mỗi quyết định chúng ta đưa ra và mỗi bước chúng ta đặt để phải được hướng dẫn bởi đích đến mà chúng ta mong muốn. Bất cứ nơi nào chúng ta đi, chúng ta phải biết chắc rằng chúng ta đang hướng về phía Đức Chúa Trời.


Thứ Năm, 11 tháng 5, 2017

ẨN DANH BỐ THÍ.


Ẩn Danh Bố Thí
Khi các ngươi gặt lúa trong xứ mình, chớ gặt tận đầu đồng, và chớ mót lúa sót lại; hãy để phần đó cho người nghèo và cho kẻ khách ngoại bang: Ta là Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của các ngươi — Lêvi ký 23:22

Trong khi lo một số nghiên cứu về thân nhân đã chết trong lần diệt chủng của phát-xít Đức, người bạn của tôi đã khám phá ra một người sống sót quen biết bà nội của mình. Rất phấn khích khi kết nối, bạn tôi hỏi người sống sót kia không biết bà ấy có thể nói cho anh ta biết đôi điều về bà nội mà anh ta không hề gặp được. Người sống sót giải thích rằng trong khi bà không biết rõ về bà nội ấy, bà đã có một hình ảnh rất sinh động về người phụ nữ đó trong lý trí của bà.

"Cái biết của tôi về bà nội anh là bà cứ chạy quanh thị trấn ngay trước khi ngày Sa-bát bắt đầu với các ổ bánh challah cặp dưới cánh tay bà. Bà ấy đến nhà của người nghèo, mở cửa nhà họ ra, ném vào một ổ bánh, rồi chạy đi". Bạn tôi  cảm động bởi sự tử tế của bà nội mình, nhưng anh ấy hỏi bà kia về cách bố thí đó: "Tại sao bà ấy quăng bánh cho người nghèo mà chẳng cho họ một nụ cười?" Người sống sót kia giải thích: "Tất nhiên là bà ấy không muốn họ phải bối rối!" Như bà nội của bạn tôi biết rõ, có rất nhiều cách để ban cho. Cách tốt nhất là ẩn danh.

Trong phần Ngũ Kinh tuần này, chúng ta học biết về mạng lịnh chừa lại góc ruộng không gặt hầu cho người nghèo và túng thiếu có thể đến và lấy sản vật còn lại cho bản thân họ. Đức Chúa Trời đã truyền cho chúng ta bố thí giá trị góc ruộng đồ ăn cho người nghèo, nhưng Ngài cố tình truyền cho chúng tôi phải chừa lại những bó lúa không gặt ở đàng sau. Liệu có dễ dàng cho kẻ nghèo hơn không nếu chúng ta đem quà đến tận cửa nhà của họ?

Dễ dàng hơn, đúng. Hay hơn, là đừng. Bởi vì giống như bà nội của bạn tôi đã hiểu, việc bố thí không những là giúp đỡ một người về vật chất. Mà nó còn giúp người ta giữ lấy ý thức về phẩm giá nữa.

Hầu hết mọi người đều rơi vào thời điểm nhọc nhằn ở một điểm nào đó trong cuộc đời của họ và xin giúp đỡ từ người khác có thể làm cho một tình huống khó khăn ra trăn trở hơn. Đôi khi, việc duy nhất mà mọi người giữ lấy là phẩm giá của họ, và việc phải đi đến với ai đó họ quen biết để xin xỏ sẽ tước phẩm giá ấy ra khỏi họ. Đây là lý do tại sao Đức Chúa Trời quyết rằng đồ ăn phải để lại cho người nghèo mà không được đưa cho họ trực tiếp. Điều nầy cho phép người nghèo đến và lấy những gì họ có cần, trong bóng tối của đêm nếu họ thích. Bằng cách này, nhu cầu của họ có thể được lấp đầy trong khi phẩm giá của họ vẫn còn nguyên vẹn.

Hôm nay, hệ thống bố thí tuyệt vời này tuy không thực tế đối với hầu hết chúng ta, nhưng tinh thần của loại bố thí là điều mà chúng ta vẫn có thể kết hợp vào cuộc sống của chúng ta. Các giá trị Do-thái giáo có ở chỗ bố thí ẩn danh hoặc bố thí cho những người mà bạn sẽ không bao giờ gặp mặt hay quen biết. Bằng cách này, món quà của bạn có giá trị tăng cao theo cấp số nhân khi bạn lấp đầy bao tử của ai đó, mà không làm mất đi niềm tự hào của họ.


Thứ Ba, 9 tháng 5, 2017

NHỮNG LỜI TIÊN TRI SỐNG ĐỘNG


Những Lời Tiên Tri Sống Động
Ta sẽ đem phu tù của dân Y-sơ-ra-ên ta trở về; chúng nó sẽ lập lại các thành bị phá, và ở đó. Chúng nó sẽ trồng vườn nho và uống rượu nó, sẽ cày cấy vườn mình và ăn trái nó. Ta sẽ lại trồng chúng nó trên đất chúng nó, và chúng nó sẽ không hề bị nhổ khỏi đất mình mà ta đã ban cho, Đức Giê-hô-va là Đức Chúa Trời ngươi phán vậy — Amốt 9:14–15

Năm 1867, Mark Twain đến viếng Đất Thánh. Đây là những gì ông ta nhìn thấy: "Một xứ hoang vu . . .toàn bộ chỉ là cỏ dại . . . một vùng đất hoang vắng im ắng . . . một chỗ hoang vu . . . chúng ta không hề thấy một người nào trên cả tuyến đường . . . hầu như không có cây hay cây rậm nào cả. Ngay cả cây ô-li-ve và cây xương rồng, những người bạn ấy của một vùng đất vô giá trị, gần như đã bỏ hoang cả xứ". Vùng đất mà Mark Twain đã nhìn thấy là phần đất trông dường ấy chừng những hơn hai ngàn năm. Như đã tiên báo trong Kinh thánh, một khi con cái Y-sơ-ra-ên bị lưu đày, đất thôi không còn trổ hoa nữa.

Trong phần đọc Ngũ Kinh tuần này, Đức Chúa Trời đã truyền "hãy nên thánh" (Lê-vi ký 19:2). Phần đọc ấy đầy dẫy với rất nhiều thứ “làm”“không làm” sẽ dẫn mọi người bước đi trên con đường thánh khiết. Khi Đức Chúa Trời ban ra một mệnh lệnh, người ta không được coi thường. Như Amốt 9:7-17 cho thấy, thất bại không chú ý đến Lời của Đức Chúa Trời sẽ dẫn đến nhiều hậu quả tai hại.

Phần Kinh Thánh đọc từ sách Amốt. Trong đó, vị tiên tri nói với một quốc gia lệch lạc và nói với dân Do-thái rằng họ sẽ bị đày khỏi xứ sở của họ. Như phần Ngũ Kinh đã cảnh cáo: "Các ngươi hãy gìn giữ làm theo những luật pháp và mạng lịnh ta, hầu cho xứ mà ta dẫn các ngươi đến ở không mửa các ngươi ra" (Lê-vi ký 20:22). Một khi con cái Israel thất bại không giữ theo luật pháp của Chúa, thì chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi họ bị mửa ra. Và quả thực họ đã bị như thế.

Trong hai ngàn năm, dân Israel bị đi đày khỏi đất Y-sơ-ra-ên. Trong thời gian đó, đất ấy giống như chính mãnh đất đang ở trong thời kỳ than khóc vậy. Đây là cách mà Mark Twain thấy xứ sở đó vào năm 1867. Nhưng lịch sử sắp bước sang chặng kế tiếp được nhắc tới ở câu Kinh Thánh từ sách Amốt: Ta sẽ đem phu tù của dân Y-sơ-ra-ên ta trở về; chúng nó sẽ lập lại các thành bị phá”. Đức Chúa Trời hứa đưa dân Israel trở về xứ sở của họ. Và quả thực Ngài đã làm như thế.

Phần đọc còn lại của câu Kinh Thánh từ Amốt, người ta khó mà tin rằng vị tiên tri đang nói về cùng một mãnh đất mà Mark Twain đã nhìn thấy. Ông mô tả các thành phố với nhiều vườn nho, rượu vang dư dật, thảm thực vật phong phú và hoa quả. Tuy nhiên, đây là phần mô tả trọn vẹn về Israel ngày nay. Thiệt là kỳ diệu: "vùng đất hoang vu im ắng" đã được biến đổi thành một khu vườn phong phú!

Quí bạn ơi, chúng ta đang sống trong những thời buổi lạ lùng và xem những lời tiên tri của Kinh thánh mở ra ở trước mắt chúng ta. Hãy hiệp cùng chúng tôi tại “The Fellowship” khi chúng tôi lo phần mình đóng góp cho các mục đích của Đức Chúa Trời. Cuối cùng, Lời của Đức Chúa Trời sẽ được ứng nghiệm, nhưng chúng ta có thể chọn đóng một vai trong việc thực thi kế hoạch của Ngài.