Thứ Ba, 4 tháng 4, 2017

TỬ TẾ TRỌN THỜI GIAN


Tử Tế Trọn Thời Gian
Phước cho người nào gìn giữ sự đoan chánh, và làm theo sự công bình luôn luôn! — Thi thiên 106:3
Trong Thi Thiên 106, chúng ta đọc: Phước cho người nào gìn giữ sự đoan chánh, và làm theo sự công bình luôn luôn! Khi được phiên dịch từ tiếng Hy- bá-lai gốc, sát nghĩa câu nầy đọc là: "Phước cho người nào ... luôn luôn tỏ ra những hành động bác ái". Thật vậy, đây là sự hiểu biết của người Do-thái theo truyền khẩu của câu nầy.

Nhưng chúng ta phải thắc mắc: Làm sao cứ lo dấn thân vào các hoạt động từ thiện trọn thời gian cho được chứ? Chắc chắn hạng người trung bình cần thời gian để ăn, ngủ, thư giãn, và v.v….

Tôi từng nghe kể một câu chuyện nói về một người kia, người ta đến hỏi ông: vợ ông làm gì? Ông trả lời: "Bà ấy chăm sóc những đứa trẻ không có nhà ở. Bà cho chúng ăn, tắm rửa và chăm sóc chúng. Bà ấy cũng chi số tiền mình có cho những thứ mà chúng cần". Sau khi người nầy ngừng nói và người nghe thấy ấn tượng, ông ta hỏi thêm: "Nhân tiện, những đứa trẻ có thấy chúng thuộc riêng chúng ta không?" Rồi ông ta im lặng giống như đang nói: "Điều đó có thực sự quan trọng không?"

Mục đích mà người này đang cố gắng đưa ra là những hành động tử tế chỉ là tương đối thôi. Tôi có thể chăm sóc con cái của tôi, và điều đó có thể ích kỷ hoàn toàn – nếu tôi làm điều đó từ ước muốn làm cho bản thân mình cảm thấy tốt và để mấy đứa trẻ nhìn mình đầy thiện cảm. Hoặc, tôi có thể chăm sóc con cái của tôi và đó là một hành động tử tế lạ thường – tôi lo liệu cho chúng từ mối quan tâm chân thành về cuộc sống an lành của chúng và tôi làm điều đó với tình yêu thương. Mọi sự đấy nằm trong cách chúng ta nhìn xem nó.

Cùng với những dòng này, câu Kinh Thánh này dạy chúng ta rằng, với nhận thức đúng đắn, mọi sự chúng ta làm có thể biến thành hành động bác ái và nhân ái, bao gồm việc chăm sóc chính con cái của mình. Mọi sự đấy phụ thuộc vào cách thức và lý do tại sao chúng ta đang làm những gì chúng ta làm. Ngay cả việc chăm sóc chính bản thân mình cũng có thể là sự tử tế nếu mục tiêu tối hậu của chúng ta là phục vụ tha nhân tốt hơn.

Có phải tôi ăn uống để vui thôi, hay để cung ứng năng lượng cho cơ thể của tôi hầu cứu giúp tha nhân? Có phải tôi ngủ để vùi mình vào sự biếng nhác, hoặc để có thể dậy sớm tỉnh táo, sẵn sàng hầu việc Đức Chúa Trời? Khi mục tiêu tối hậu của chúng ta là cứu giúp tha nhân, mọi sự chúng ta làm – ngay cả những việc chúng ta làm cho chính mình – đều được Đức Chúa Trời tính đến như một hành động bác ái. Thực vậy, dấn thân vào sự tử tế mọi lúc mọi khi là điều khả thi!

Bạn đang làm gì hôm nay? Hay quan trọng hơn, tại sao chứ? Chúng ta hãy biến nó thành mục tiêu cứu giúp tha nhân của chúng ta. Nếu chúng ta kiếm tiền, hãy chia sẻ đi. Nếu chúng ta thư giãn và hồi sức vào buổi sáng, hãy giúp đỡ ai đó vào buổi chiều. Chúng ta có thể biến đổi từng phút một trong ngày thành một hành động bác ái và yêu thương.


Thứ Hai, 3 tháng 4, 2017

BẮT LỬA


Bắt Lửa
Hãy truyền lịnh nầy cho A-rôn cùng các con trai người: Nầy là luật về của lễ thiêu: Của lễ thiêu phải ở trên đống lửa tại bàn thờ trọn đêm cho đến sáng mai, và lửa của bàn thờ giữ cho cháy luôn— Lêvi ký 6:9

Khi bên ngoài trời lạnh, không có gì hoàn toàn là ấm áp và yên ủi cho bằng một ngọn lửa lớn. Nhưng như bất cứ ai từng cố gắng châm một ngọn lửa như vậy có thể chứng minh, tạo ra những ngọn lửa đẹp như vậy không phải là dễ dàng đâu. Nếu chỉ đơn giản là châm lửa phù hợp với các khúc gỗ mới xẻ, không có gì nhiều sẽ xảy ra. Trước tiên bạn cần để châm khúc gỗ nhỏ hơn và các thứ dễ bắt lửa hơn như giấy hoặc mạt cưa, và một khi chúng bắt lửa, chỉ cần một khoảng thời gian trước khi toàn bộ đống gỗ mới xẻ kia bốc cháy lên.

Phần Ngũ kinh tuần này được gọi là Tzav, có nghĩa là "lịnh". Nó ra từ câu thứ hai đọc như sau: "Hãy truyền lịnh nầy cho A-rôn cùng các con trai người. . .". Phần đọc này nói tới luật lệ về sự thờ phượng của thầy tế lễ – A-rôn cùng các con trai người.

Bậc thánh hiền Do Thái đưa ra hai điểm quan trọng liên quan đến câu này giúp mở ra ý nghĩa sâu sắc hơn của nó. Thứ nhất, chữ "lịnh" không phải là chữ mà chúng ta nghĩ. Trong khi từ điển có thể định nghĩa chữ nầy là "một mạng lệnh", bậc thánh hiền giải thích rằng từ ngữ ở đây có nghĩa là "khuyến khích".

Môi-se đã khuyến khích các thầy tế lễ phải sốt sắng trong sự thờ phượng Đức Chúa Trời và đừng bao giờ để cho sự sốt sắng ấy phải suy yếu đi: "lửa phải được giữ cho cháy luôn". Khi chúng ta bắt đầu đọc thấy nhiều bổn phận của thầy tế lễ, luôn luôn khởi sự với sự khuyến khích họ, vì vậy họ không "bùng lên" nhưng vẫn cứ rực sáng với tình cảm dành cho Đức Chúa Trời.

Ý tưởng thứ hai mà bậc thánh hiền chỉ ra, ấy là ý định đầy đủ của mạng lệnh này không những dành cho dòng thầy tế lễ, mà cũng cho cả dân Do-thái nữa. Nếu đấy là trường hợp, tại sao mạng lệnh/sự khuyến khích chỉ dành cho dòng thầy tế lễ chứ?

Bậc thánh hiền giải thích rằng nếu dòng thầy tế lễ vẫn có nhiệt tình hầu việc Đức Chúa Trời, thì dân sự cũng vẫn đầy tình cảm nữa. Giống như phải lấy một chút bùi nhùi để châm lửa cho cả khúc gỗ mới xẻ phải cháy lên, thì cũng vậy, một vài người nhiệt thành có thể châm lửa làm cho cả quốc gia phải bùng lên. Nếu chỉ một nhóm người có thể hầu việc Đức Chúa Trời với nhiệt tình và sự sốt sắng, thì dân sự ở xung quanh họ bắt lửa chỉ là vấn đề của thời gian mà thôi.

Tôi dám chắc hầu hết chúng ta đều muốn thay đổi cả thế giới, và chúng ta ao ước rằng mọi người xung quanh chúng ta sẽ phục vụ Đức Chúa Trời với nhiệt tình và sự sốt sắng. Nhưng làm thay đổi cả thế giới dường như quá khó khăn, quá lớn lao. Theo lời lẽ khôn ngoan của Mahatma Gandhi: "Hãy sống theo sự thay đổi mà bạn muốn nhìn thấy trên thế gian". Nói cách khác, nếu bạn muốn thay đổi thế gian, hãy bắt đầu với chính mình. Hãy khởi sự bằng cách nhen lên chính linh hồn của bạn.

Khi chúng ta sống với ngọn lửa và sự nhiệt tình dành cho Đức Chúa Trời, ngọn lửa của chúng ta sẽ lan ra đến những người xung quanh chúng ta và rồi đến những người xung quanh họ. Bằng cách này, chúng ta có thể thắp lên góc trời của chính mình trong thế giới cho Đức Chúa Trời.


Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2017

NGƯỚC NHÌN LÊN


Ngước Nhìn Lên
Vả, hễ đang khi Môi-se giơ tay lên, thì dân Y-sơ-ra-ên thắng hơn; nhưng khi người xụi tay xuống, dân A-ma-léc lại thắng hơn — Xuất Êdíptô ký 17:11

Con cái Y-sơ-ra-ên ra khỏi Ai-cập không lâu thì đối diện với kẻ thù kế tiếp: dân A-ma-léc. Trong phần mô tả trận chiến đã diễn ra, Kinh Thánh giải thích rằng bao lâu Môi-se giơ tay của ông lên, người Do-thái thắng hơn, nhưng khi tay ông xuội xuống, cuộc chiến nghiêng về phía dân A-ma-léc. Làm sao phần chiến cuộc lại do hai bàn tay của Môi-se quyết định chứ?

Bậc thánh hiền Do-thái giải thích rằng bàn tay của Môi-se không chịu trách nhiệm về sự thăng trầm của chiến cuộc; tấm lòng của dân sự mới chịu lấy trách nhiệm đó. Và tấm lòng của họ được kết nối với hai bàn tay của Môi-se. Khi hai tay của ông giơ lên – theo nghĩa đen và kiểu cách – họ ngước nhìn lên Đức Chúa Trời như là sự trông cậy và là Đấng cứu họ. Khi hai bàn tay của ông xuội xuống, đức tin của họ phải nao đúng đi. Không có đức tin, không một lượng mũi tên nào trên thế gian có thể xuyên thủng kẻ thù A-ma-léc cho được.

Bạn thấy đấy, A-ma-léc không giống với bất cứ dân nào khác, và trận đánh này không giống với bao chiến trận khác. A-ma-léc tiêu biểu cho mô hình nói tới điều ác trong thế gian theo Kinh Thánh. Cụ thể hơn, dân A-ma-léc tượng trưng cho một "thế giới vô thần", ở đó mọi thứ xảy ra rất tuỳ tiện và không có một việc gì như thưởng và phạt cả. Trong một thế giới vô thần, bất cứ điều gì xảy ra và bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra. Chúng ta đang ở trong vai trò thương xót của các con xúc xắc.

Hơn nữa, truyền khẩu Do-thái dạy rằng giá trị tính bằng số của từ ngữ "A-ma-léc" y như giá trị của từ Hy-bá-lai nói tới "nghi ngờ".  (Trong tiếng Hy-bá-lai, từng mẫu tự được ký hiệu với giá trị bằng số, cung ứng cho từ ngữ một giá trị bằng số thường chỉ ra ý nghĩa sâu sắc kín giấu). Sở dĩ như vậy là vì tính cách vô thần của dân A-ma-léc khiến cho chúng ta hồ nghi sự tồn tại của Đức Chúa Trời và sự dính dáng của Ngài trong đời sống của chúng ta.

Đây là lý do tại sao cuộc chiến chống lại A-ma-léc cần phải chiến đấu với đức tin: Trận chiến ấy chỉ có thể thắng hơn bằng đức tin. Thuốc giải độc cho điều ác được sử dụng cho dân A-ma-léc là đức tin được dạy dỗ và được sống theo bởi Israel. Truyền khẩu dạy rằng A-ma-léc và Israel sẽ bị chèn trong trận chiến cho đến khi tận thế. A-ma-léc nói rằng Đức Chúa Trời chẳng có đâu; còn Israel nói rằng Đức Chúa Trời ở khắp mọi nơi. Hai ý tưởng này không hợp với nhau, và chỉ có một ý tưởng sẽ thắng hơn nổi bật lên.

Trận chiến giữa A-ma-léc và Israel đang nổi lên hôm nay, chỉn đây là một cuộc chiến thuộc linh, đã đánh nhau trong những chỗ sâu thẳm của tâm trí chúng ta. Ra-bi Chanina Bar Chama, một nhà hiền triết kinh Talmud vào thế kỷ thứ ba, đã từng nói: "Không ai làm cho ngón út mình bị đau, mà trước tiên không được lịnh từ trên cao". Ông dạy rằng sự tễ trị của Đức Chúa Trời trải đến từng chi tiết của đời sống chúng ta trên đất và không một điều gì xảy ra mà không có sự hiểu biết của Ngài. Chúng ta càng để cho sứ điệp này sát nhập vào đời sống hàng ngày của chúng ta, chúng ta càng làm yếu đi thứ dân sót A-ma-léc kia. Khi đức tin của chúng ta được trọn vẹn, chúng ta sẽ kết thúc trận đánh khởi sự với Môise và chấm dứt với mỗi một người trong chúng ta.