Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2017

THỰC HIỆN NỖ LỰC


Thực Hiện Nỗ Lực
Gia-cốp sai sứ giả đến trước cùng Ê-sau, anh mình, ở trong xứ Sê-i-rơ thuộc về địa-phận Ê-đôm — Sáng thế ký 32:3

Khi vấn đề ông sẽ gặp mặt đối mặt với Êsau anh mình đã trở nên rõ ràng – là người muốn ông phải chết đi chừng vài thập niên trước đó – ông đã sẵn sàng. Cuộc gặp gỡ đã đến cho dù là cách thế nào đi nữa. Êsau đã ôm lấy em mình với tình yêu thương và sự tha thứ, hoặc ông có thể nắm lấy cơ hội để sau cùng thực hiện sự báo thù của mình.

Giacốp đã thực hiện ba việc để chuẩn bị cho bối cảnh tới sau đó. Ông gửi cho Êsau một món quà thật xa hoa, ông đã cầu nguyện, và ông đã chuẩn bị cho gia đình mình về cuộc chiến. Và đấy là cách phần Ngũ kinh tuần này có danh xưng của nó. Danh xưng ấy là Vayishlach, có nghĩa là "và ông đã sai". Phân đoạn Kinh Thánh nầy được đặt tên như thế vì các nỗ lực mà Giacốp đã thực hiện để bảo đảm sự an toàn của gia đình mình và trở về Đất Hứa cách thành công.

Bậc thánh hiền Do Thái thắc mắc: Há cầu nguyện là chưa đủ cho Giacốp sao? Thực vậy, có lẽ những lời cầu nguyện thậm chí không cần thiết nữa; Giacốp đã có rồi một lời hứa đến từ Đức Chúa Trời! Khi Giacốp rời xứ Canaan, Đức Chúa Trời đã phán cùng ông: "Nầy, ta ở cùng ngươi, ngươi đi đâu, sẽ theo gìn giữ đó, và đem ngươi về xứ nầy" (Sáng thế ký 28:15). Giacốp đã có Lời của Đức Chúa Trời cho rằng ông sẽ được bảo hộ và ông sẽ được đưa trở về xứ của mình. Giờ thì đức tin của ông đang ở đâu chứ?

Truyền khẫu Do Thái dạy rằng thu nhập hàng năm của một người được quyết định chiếu theo Rosh Hashanah, là năm mới của người Do Thái. Nhưng nó đi kèm với một cảnh báo: đừng nghĩ rằng bạn có thể ngồi im trong 364 ngày tiếp theo, không phải làm gì, thì số tiền này sẽ hiện ra đâu nhé. Đức Chúa Trời sẽ tiếp trợ cho – tiếp trợ đặng chúng ta đặt vào nỗ lực.

Bậc thánh hiền giải thích điều đó theo cách này: Hãy hình dung ai đó muốn chuyển cho bạn một khoản tiền lớn. Nhưng họ chỉ có thể làm điều đó nếu bạn có một tài khoản trong ngân hàng! Số tiền đang có ở đó, nhưng chúng ta cần phải nắm lấy hành động mở một tài khoản ngân hàng để nhận được số tiền đó.

Tương tự như vậy, Đức Chúa Trời có nhiều phước hạnh đang chất chứa dành cho chúng ta. Nhưng chúng ta cần phải nắm lấy hành động để nhận lãnh chúng. Giacốp đã có niềm tin vững chắc rằng Đức Chúa Trời sẽ chuyển qua cho ông. Nhưng ông cũng hiểu rằng ông phải mở cửa ra để nhận lãnh khoản tiếp trợ của Đức Chúa Trời.

Đức Chúa Trời sẽ cứu người nào biết tự cứu mình, câu nói mà người ta hay nói. Tuy nhiên, đôi khi chúng ta thất bại không nắm lấy nỗ lực để tự cứu mình – không phải vì chúng ta lười biếng – mà vì chúng ta cảm thấy không xứng. Đôi khi ngọn núi ở trước mặt chúng ta dường như quá dốc không thể leo lên, vì vậy chúng ta ngần ngại không thực hiện bước thứ nhứt. Nhưng phần Ngũ kinh tuần này nói tới việc nắm lấy các bước đó cho dù là thế nào và phải có đức tin. Theo trình tự đó.

Thách thức nào đang đối mặt với bạn ngày hôm nay vậy? Hãy có đức tin rằng Đức Chúa Trời sẽ giúp đỡ cho bạn. Nhưng trước hết, hãy đặt vào nỗ lực để tự giúp mình. Đức Chúa Trời sẽ hành động từ đó.


Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2017

HÃY DÙNG ÂM NHẠC


Hãy Dùng Âm Nhạc
Khá dùng đàn cầm và giọng ca mà hát ngợi khen Đức Giê-hô-va! Hãy lấy còi và tiếng kèn mà reo mừng trước mặt Vua, tức là Đức Giê-hô-va! — Thi thiên 98:5–6

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Thi thiên 98 nghe giống như Thi thiên 96. Cả hai Thi thiên đều kêu gọi các nước thế gian hiệp lại cùng nhau trong sự ngợi khen Đức Chúa Trời cách vui vẻ. Cả hai Thi thiên đều kêu gọi phải có "một bài ca mới" được hát lên tôn vinh Đấng Tạo Hoá, và cả hai đều mô tả muôn vật trong sự sáng tạo của Đức Chúa Trời sống trong sự hài hoà. Vậy thì hai Thi thiên khác biệt nhau ở chỗ nào? Tác giả Thi thiên muốn thêm điều gì vào trong Thi thiên nầy mà ông chưa nhắc tới?

Câu trả lời, ấy là Thi thiên 96 được đặt trong Đền Thờ Thánh trong khi Thi thiên 98 nói với chúng ta bất cứ đâu chúng ta đang sinh sống. Thi thiên 96 khuyên chúng ta "đem lễ vật mà vào trong hành lang Ngài" (Thi Thiên 96:8). Chúng ta được yêu cầu phải ngợi khen Đức Chúa Trời bằng cách đem đến các thứ của lễ đặc biệt đã được hướng dẫn trong suốt kỷ nguyên của Đền Thờ.

Còn Thi thiên 98 kêu gọi chúng ta phải ngợi khen Đức Chúa Trời bằng bất kỳ cách nào mà chúng ta có thể, bất cứ nơi nào chúng ta sinh sống. Thi thiên 98 nhắc tới đủ thứ nhạc cụ -- đàn cầm, kèn, còi bằng sừng chiên đực, và ngay cả giọng nói của chúng ta nữa. Sứ điệp của Thi thiên nầy, ấy là chúng ta luôn luôn có thể tìm thấy phương thức sử dụng âm nhạc tôn vinh Chúa; chúng ta chỉ cần sử dụng bất cứ nhạc cụ nào đang sẵn có.

Hai Thi thiên cũng mô tả hai tình huống khác nhau trong cuộc sống. Trong Thi thiên 96, chúng ta đang sống cuộc sống lý tưởng của mình, hoặc một cuộc sống gần gũi của nó. Chúng ta có thể ngợi khen Đức Chúa Trời và cảm nhận được một ý thức về sự biết ơn. Chúng ta sẵn có những phương tiện để góp phần vào các ý định của Đức Chúa Trời. Chúng ta có nhiều tiền bạc để chia sẻ với những kẻ đang thiếu thốn, một sự dư dật thức ăn để cho kẻ đói ăn, và đủ thì giờ và năng lực trong tay để tình nguyện cho bất kỳ lý tưởng nào trên thế giới.

Giống như Đền Thờ Thánh đã từng tồn tại, và sẽ được tái thiết lại trong thời kỳ Đấng Mêsi, cuộc sống hoàn hảo này là một phước hạnh thật phi thường. Nhưng khó mà có được ơn phước ấy. Đối với hầu hết chúng ta, đó là thứ mà chúng ta đang phấn đấu, song không phải là thứ mà chúng ta chưa biết.

Vì vậy, Thi thiên 98 được hiến cho chúng ta như là một sứ điệp đầy khích lệ: Bạn không cần phải ở trong Đền Thờ Thánh, bạn không cần phải sống với điều kiện hoàn hảo, để ngợi khen Đức Chúa Trời và góp phần vào lý tưởng của Ngài. Bạn có thể sử dụng âm nhạc tôn vinh Đức Chúa Trời với bất cứ nhạc cụ nào bạn đang có trong tay.

Bạn có vui không vậy? Hãy đem niềm vui đến cho mọi người với vẻ hài hước của bạn. Có phải bạn là nghệ sĩ đồ họa có tài không? Hãy chia sẻ tài năng của bạn với Hội thánh hoặc một tổ chức nào xứng đáng. Bạn có thể giảng dạy Lời Chúa không? Bạn có thể chia sẻ một vài đô la với tình yêu thương không? Ai nấy đều có loại nhạc cụ nào đó để chơi, thậm chí nếu chỉ có lỗ tai để lắng nghe, hoặc một cái ôm thật yên ủi.

Hãy tìm nhạc cụ của bạn đi, hãy chơi cho thật hay, và hãy ngợi khen Đức Chúa Trời của bạn!



Thứ Ba, 3 tháng 1, 2017

VÔ GIÁ TRỊ


Vô Giá Trị
Vả, một mình Gia-cốp ở lại; thì có một người vật lộn với mình đến rạng đông — Sáng thế ký 32:24

Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng đêm trước khi Giacốp gặp anh mình là Êsau, ông chỉ còn lại có một mình. Nhưng làm sao ở một mình được chứ? Ngay hai câu trước đó, chúng ta đọc thấy Giacốp đưa toàn bộ gia đình và của cải mình qua rạch Giabốc. Há không phải hai người vợ, mười một người con, và các tôi tớ vây quanh ông sao?

Bậc thánh hiền Do Thái dạy rằng sau khi qua sông, Giacốp quay trở lại phía bên nầy để lấy mấy cái bình nhỏ ông đã bỏ lại ở đàng sau. Đó là cách ông ở lại một mình, và đấy là lúc ông gặp một người đến vật lộn với ông cho đến rạng đông.

Chúng ta hãy tiếp thu điều này. Lúc bấy giờ, Giacốp là một nhân vật vô cùng giàu có. Đúng là ông đã vượt qua dòng sông, nhằm đúng là đêm trước của một cuộc chiến thảm khốc, để có được một vài món đồ rẻ tiền và dễ dàng thay thế sao?

Bậc thánh hiền Do Thái giải thích rằng với Giacốp, hết thảy mọi thứ – thậm chí những thứ không đáng kể nhất – đều có giá trị. Giacốp hiểu rõ mọi thứ được dựng nên trong thế gian này đều có một mục đích. Mọi sự đều có ý nghĩa. Mọi thứ đều có giá trị. Cái giá của nó cở nào hay dễ thay thế ra sao đều chẳng phải là vấn đề. Mọi sự mà Đức Chúa Trời đã đặt để trong đời sống của chúng ta đều có việc gì đó thêm vào cuộc sống của chúng ta. Nếu không phải như thế, nó sẽ không hiện diện ở đó đâu.

Đôi khi bài học chúng ta cần phải tiếp thu từ các đồ vật ở trong nhà của chúng ta, ấy là có một thời điểm để ném bỏ nhiều thứ. Đôi khi chúng ta cần phải học biết phải ném bỏ những thứ vật chất hay học biết cách di dời. Nhưng đối với các thứ vật chất trong đời sống của chúng ta đang hoạt động thích hợp và phục vụ một mục đích trong đời sống của chúng ta, chúng ta nên có sự tôn trọng và đối xử với chúng sao cho phù hợp. Trong một xã hội mà hầu như mọi sự có thể tống khứ đi, chúng ta cần phải dừng lại và ghi nhớ mọi thứ đều có giá trị.

Tuần này, chúng ta hãy dành chút thời gian để tham gia kiểm kê tài sản của chúng ta với ánh mắt tươi mới. Chúng phục vụ cho mục đích nào mới được? Chúng ta tiếp thu được gì từ đôi giày hay cái ly? Chúng ta sử dụng thứ mình có để phục vụ Chúa như thế nào?

Khi chúng ta dành thời gian để lượng ước giá trị của cải của chúng ta, chúng ta sẽ xử lý chúng với sự tôn trọng lớn lao hơn. Và chúng ta sẽ trở nên xứng đáng với sự tôn trọng của Đức Chúa Trời bởi vì chúng ta đã xử sự với sự tôn trọng.