Thứ Hai, 2 tháng 1, 2017

CÒN NẾU KHÔNG PHẢI BÂY GIỜ, THÌ KHI NÀO?


Còn nếu không phải là bây giờ, thì khi nào?

Ru-bên trở lại hố; nầy Giô-sép đâu mất rồi; bèn xé áo mình, trở lại nơi các em mình mà rằng: Ôi! đứa trẻ đâu mất rồi! còn tôi, sẽ đi đâu — Sáng thế ký 37:29–30

Không nên, không thể, sẽ không — ba cụm từ thảm hại nhất trong đời sống của chúng ta. Đấy là loại cụm từ khao khát một cơ hội khác, loại từ nói tới tiếc nuối. Đấy là những cụm từ đến quá trễ hay tránh né không có mặt.

Trong phần đọc Ngũ kinh tuần nầy, có nhiều thứ trong bi kịch. Giôsép, rõ ràng là con cưng của Giacốp, mấy người anh của ông nhận biết ông đã nghĩ về bản thân mình theo cách kiêu kỳ. Ông có tự phụ hay không hoặc chỉ tỏ ra sự thực về các điềm chiêm bao mang tính tiên tri mà ông đã có, Giôsép nhất định đã đến với mười người anh của mình cách ngạo mạn. Đối với họ, dường như Giôsép là một mối đe doạ, rồi vì vậy họ quyết định loại bỏ ông.

Nhưng bằng cách nào mới được chứ? Họ quyết định rằng giết Giôsép là giải pháp dễ dàng và chắc chắn nhứt. Họ toan tính che đậy vụ giết người bằng cách nói cho cha họ biết rằng Giôsép đã bị một con thú hoang vồ mất rồi. Rubên, là anh cả, vốn biết rõ việc giết em mình – vô luận Giôsép biến mất như thế nào đi nữa – là sai. Đồng thời, Rubên không dám chắc rằng ông không thể bác bỏ những gì các em mình đã định rồi. Vì vậy ông mới đề nghị rằng họ bỏ Giôsép xuống một cái hố sâu rồi để cho Giôsép chết theo cách tự nhiên, trong khi ông kín đáo quay trở lại giải cứu Giôsép sau, ông tính như thế.

Mấy người em kia đồng ý, song chương trình tiến hành khác đi khi Giuđa, người anh thứ tư, đã thuyết phục mấy người kia nên bán Giôsép đi thay vì để cho Giôsép gục chết. Rubên không hay biết gì về sự thay đổi của chương trình. Vì vậy, khi ông trở lại cái hố sâu đó rồi thấy nó trống trơn, ông hoàn toàn quẫn trí, ông nghĩ là Giôsép đã chết. Ông xé áo mình trong buồn rầu rồi kêu la: “Ôi! Đứa trẻ đâu mất rồi!” Lỗi lầm và tiếc nuối phủ lút ông – tại sao ông không cứu Giôsép sớm hơn? Tại sao ông chậm tay quá vậy? Ông gào lên: “Còn tôi, sẽ đi đâu?”

Mấy ngàn năm sau, Hillel xứ Elder đưa ra một câu lãng tránh tình trạng sầu thảm của Rubên. Ông nói: “Nếu tôi không làm gì được, ai sẽ giúp tôi chứ? Và nếu tôi chỉ biết có mình thôi, thì tôi là gì đây? Còn nếu không phải là bây giờ, thì khi nào?” Hillel cảnh cáo chúng ta phải dứt bỏ sự trì hoãn trước khi nó lú đầu ra. Về cơ bản, ông đang nói: “Nếu tôi không làm việc ấy, thì chẳng có ai làm cả. Cứu lấy bản thân và người khác, việc ấy đang nấy cho tôi”.

Nhưng chính lời nói sau cùng của Hillel đã vang lên mạnh mẽ nhất qua nhiều thế kỷ: “Còn nếu không phải là bây giờ, thì khi nào?” Khi Rubên nhận ra sự việc, chẳng có thời điểm nào giống như thì hiện tại. Nếu chúng ta chần chừ, thậm chí trong mấy phút thôi, các cơ hội quí báu sẽ qua đi cho đến đời đời.

Hãy nghe nỗi thống khổ trong khi Rubên kêu la và hãy ấp ủ lời kêu gọi khẫn cấp của Hillel. Cơ hội nào đang mở ra cho chúng ta hôm nay? Thời điểm cho hành động là lúc bây giờ đây.


HÃY IM ĐI. SAO LẠI SỢ CHỨ?



Ngài bèn thức dậy, quở gió và phán cùng biển rằng: Hãy êm đi, lặng đi! Gió liền dứt và đều yên lặng như tờ — Mác 4:39

Suy Gẫm:

"'Hãy êm đi!' ... và yên lặng như tờ". Đây là quyền phép của Chúa Jêsus trong tấm lòng của môn đồ Ngài. Khi ở giữa giông bão của cuộc sống, chúng ta phải học biết lắng nghe tiếng phán của Ngài, hãy tìm kiếm Lời của Ngài, và ghi nhớ trọn sứ điệp của Ngài. Chúa Jêsus khiến chúng ta phải bình tịnh khi chúng ta nhìn biết Ngài đang nắm quyền tễ trị!

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, là Cha của con ở trên trời, xin ban cho con đức tin để tin rằng Chúa Jêsus có thể khiến cho tấm lòng con được bình tịnh và giúp cho con vượt qua mọi giông tố của con. Con cầu nguyện trong danh Chúa Jêsus. Amen.


Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2017

BAO LÂU CÂY NẾN CÒN CHÁY


Bao Lâu Cây Nến Còn Cháy
Mười người anh của Giô-sép bèn xuống Ê-díp-tô đặng mua lúa — Sáng thế ký 42:3

Nhằm thời điểm các con trai Giacốp đi xuống Aicập vì cớ có đói kém trong xứ Canaan, Giôsép đã sấp sĩ 22 tuổi. Vì vậy, bậc thánh hiền Do thái thấy hơi kỳ lạ trong Kinh Thánh, mười người anh được đề cập đến là “anh của Giôsép”. Họ chẳng có việc gì phải làm với Giôsép trong hơn hai mươi năm và chắc chắn họ đã không hành động nhiều như mấy người anh lần sau cùng họ trông thấy Giôsép! Có lẽ nào “các con trai của Giacốp” lại thích từ ngữ ấy?

Bậc thánh hiền giải thích rằng họ được gọi là “anh của Giôsép” để dạy cho chúng ta biết rằng khi họ đi xuống Aicập, quả thật họ đang sống như gia đình vậy. Họ đã tiếc muối khá lâu về hành động bán Giôsép đi và thất vọng không tìm được Giôsép. Nhưng điều đó dẫn tới thắc mắc khác: Tại sao họ vẫn cứ nghĩ là Giôsép sẽ vẫn còn sống chứ? Sự trông mong về nô lệ sống trong xứ Aicập là chẳng có thọ đâu!

Một câu chuyện thựt lại về một vị rabi lỗi lạc vào thế kỷ thứ 19, ông đã sống trong một thị trấn mà ở đó có một gã thợ đóng giày vô thần. Buổi tối kia, khi vị rabi đang trên đường từ nhà tới nhà hội, chiếc giày của ông bị hỏng đi. Y như là Chúa muốn có việc như thế, ông đi thẳng đến chỗ sửa giày của nhà vô thần nầy. Vị rabi trao chiếc giày cho người kia rồi chờ đợi chiếc giày nầy được sửa xong.
Sau khi nhiều giờ đồng hồ trôi qua, vị rabi ôn tồn hỏi thợ sửa giày không biết có hy vọng gì cho đôi giày của ông sẽ sửa xong tối hôm nay hay không!?! Gã thợ đáp: “Bao lây cây nến còn cháy, có hy vọng công việc sẽ được làm xong”.

Vị rabi lấy làm vui vẻ, không phải vì có hy vọng cho đôi giày, mà vì ông đã tiếp thu được một bài học có giá trị từ gã vô thần kia. Ông ta thường làm chứng cho gã thợ sửa giày kia, vì cớ đối cùng ông, câu nói kia có ý nghĩa rất sâu sắc: “Bao lâu một người còn đang thở, người ấy không đánh mất hy vọng!”

Hy vọng và đức tin đã là hai cột trụ trong Do thái giáo. Và đấy là lý do tại sao các anh của Giôsép đã đi xuống xứ Aicập với đầy đủ hy vọng. Giống như thể có cơ hội mong manh nhất là họ sẽ tìm gặp em của mình rồi tỏ ra sự thay đổi, họ đã có đức tin. Đến cuối cùng, hy vọng của họ đã được xác chứng. Nhưng giống như thể họ không tìm gặp Giôsép, niềm hy vọng của họ cũng vẩn cứ là xác đáng. Mỗi lần chúng ta hy vọng về điều tốt đẹp hơn, chúng ta khẳng định đức tin của mình nơi Đức Chúa Trời Toàn Năng, Ngài là Toàn Năng và Ngài rất yêu thương.

Bạn đang hy vọng điều chi thế? Có phải các thứ linh tinh đang vặt vảnh với bạn chăng? Đừng bỏ cuộc nghe? Không! Một người phải có hy vọng cho tới hơi thở sau cùng của mình (nam hay nữ). Và cho tới khi ấy, vẫn có hy vọng đấy. Chúng ta có đức tin cho rằng bất cứ điều gì cũng khả thi với Đức Chúa Trời và hãy tin cậy mọi sự sẽ diễn ra ở chỗ tốt nhứt.