Thứ Ba, 6 tháng 9, 2016

ĐÓNG VAI CỦA MÌNH


Đóng Vai Của Mình
Trong tay Ngài cầm hồn của mọi vật sống, và hơi thở của cả loài người— Gióp 12:10

Bạn có bao giờ tự hỏi, không biết sự sống của bạn có vấn đề gì không? Có bao giờ bạn tự hỏi không biết mọi hành động của bạn có tạo ra sự khác biệt gì trong thế gian hay không? Chưa bao giờ có nhiều người đang sinh sống như hôm nay có. Một người có thể tạo ra sự khác biệt gì chứ?

Tôi từng nghe kể một câu chuyện cung ứng cho tôi câu trả lời mà tôi đã biết rồi, và minh họa câu chuyện ấy một cách đẹp đẽ. Câu chuyện thuật lại về vị nhạc trưởng tài ba của thế kỷ 19 có tên là Arturo Toscanini. Lần kia, Toscanini đang ngồi với một nhà văn cùng nói tới tiểu sử của giàn nhạc khổng lồ. Hai người ngồi với nhau và lắng nghe một buổi hòa nhạc mà Toscanini là người chỉ huy. Tác phẩm là một bài nhạc vốn là bậc thầy và rất phức tạp.

Tuy nhiên, một khi âm nhạc dừng lại, Toscanini dường như không thấy hài lòng lắm. Nhà văn kia nghĩ tác phẩm là hoàn hảo, còn Toscanini thì nhìn theo cách khác. Ngoài 100 nhạc công, tai của ông có thể nhận rằng chỉ có 13 tay đàn violin thay vì 14 người được cho là có mặt trong các buổi hòa nhạc. Ông giải thích với các nhà văn kia rằng trong khi tất cả mọi sự nghe rất là hoàn hảo đối với khán thính giả, người chỉ huy biết rõ từng nốt nhạc cần phải được thực hiện và vì thế khi thiếu mất một người, người chỉ huy biết chính xác tác phẩm còn thiếu điều gì.

Nhà văn ấy đã thực hiện một số nghiên cứu vào ngày hôm sau để tìm hiểu xem Toscanini đã đúng về việc thiếu mất một tay đàn. Ông phát hiện ra rằng đúng là một tay đàn vĩ cầm đã bị ốm và không thể có mặt tại buổi hoà nhạc. Nhà văn rất kinh ngạc về điều mà Toscanini đã nhận thấy.

Trong sách Gióp, chúng ta đọc: Trong tay Ngài cầm hồn của mọi vật sống, và hơi thở của cả loài người”. Đức Chúa Trời, là Đấng Chỉ Huy Bậc Thầy của toàn bộ thế giới, nhìn biết mỗi tạo vật cách sâu sắc và sự đóng góp của mỗi tạo vật có khả năng tạo ra bản giao hưởng sự sống. Cùng một lúc Ngài giữ "hơi thở của cả loài người""hồn của mọi vật sống". Ngài biết chúng ta như một tổng thể và Ngài biết chúng ta theo từng cá thể. Chúng ta là quan trọng đối với Đức Chúa Trời. Nếu một người trong chúng ta không chơi "nhạc" của mình, Ngài biết đang thiếu vắng âm hưởng nào đó. Bản giao hưởng là bất toàn, dàn nhạc đang thiếu người.

Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta những kho báu và tài năng kín giấu độc đáo. Mỗi chúng ta đều có một đóng góp đặc biệt phải thực hiện cho thế gian. Chúng ta chưa hề rơi vào bẫy suy tưởng rằng chúng ta chẳng ăn nhặp gì bao giờ. Thậm chí nếu không có ai khác để ý hay không để ý chúng ta đang làm công việc của mình, Đức Chúa Trời đang để ý. Dù là không có ai quan tâm nếu chúng ta đang sống theo khả năng Đức Chúa Trời ban cho, Đức Chúa Trời quan tâm. Chúng ta đều có một vai trò  phải đóng và một bài ca để hát. Đức Chúa Trời ban ơn cho chúng ta sự sống của chúng ta; bài ca của chúng ta là tặng phẩm chúng ta dâng lên Ngài.


Thứ Hai, 5 tháng 9, 2016

KHÔNG CÓ CHỖ NÀO ĐỂ TRỐN


Không Có Chỗ Nào Để Trốn
Tôi sẽ đi đâu xa Thần Chúa? Tôi sẽ trốn đâu khỏi mặt Chúa? Nếu tôi lên trời, Chúa ở tại đó, ví tôi nằm dưới âm-phủ, kìa, Chúa cũng có ở đó  — Thi thiên 139:7–8

Trong cuốn sách thiếu nhi xưa có đề tựa The Runaway Bunny [Thỏ Con Trốn Chạy], Margaret Wise Brown thêu dệt một câu chuyện rất hay nói về một con thỏ con, nó muốn chạy trốn khỏi mẹ nó. Song nó không thể. Khi nó đến với từng kế hoạch bỏ trốn, mẹ nó hứa sẽ chặn đứng. Thỏ kia muốn trở thành cá để nó thể bơi đi, nhưng mẹ nó thề sẽ trở thành thợ câu để có thể bắt lấy nó. Thỏ con kia đề nghị trở thành chim để nó thể bay đi, nhưng thỏ mẹ khăng khăng rằng sẽ trở thành cây để nó đến đó mà đậu.

Sau nhiều đề xuất thất bại, thỏ con cuối cùng mới quyết định rằng nó sẽ trở thành một cậu bé để có thể trốn đi, nhưng mẹ nó nhanh chóng cho biết sẽ trở thành mẹ cậu bé đó "hầu cho ta có thể ôm ấy con trong vòng tay". Thỏ con nói: "Tiếc quá. Con chỉ có thể sống y như thế và là thỏ con của mẹ thôi".

Quyển sách ngọt ngào này nhắm vào mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái. Một mặt, con cái thường muốn chạy xa khỏi cha mẹ của chúng, vì cớ xung đột và hiểu biết hạn chế của chúng về các luật lệ của cha mẹ. Quyển sách cũng mô tả mặt kia của phương trình: tình yêu không phai của người làm cha mẹ đối với con cái, một món quà đó vô giá và không thể so sánh được. Trong khi con cái có thể tìm cách thoát khỏi các phép tắc và kỷ luật của cha mẹ, cuối cùng, chính sự hiện diện của cha mẹ cung ứng cho con cái nền tảng mà trên đó chúng có thể thành công và độc lập trong cuộc sống.

Hàng ngàn năm trước đây, mối quan hệ này đã được mô tả rất hay trong Thi thiên 139. Tuy nhiên, thay vì là thỏ hay con cái, Thi thiên nầy nói tới mối quan hệ của chúng ta với Cha Thiên Thượng. Giống như chú thỏ con kia không thể thoát khỏi mẹ nó, chúng ta không thể thoát khỏi Đức Chúa Trời. Như tác giả Thi thiên đã viết: "Tôi sẽ trốn đâu khỏi mặt Chúa?"

Câu trả lời cho câu hỏi này có thể là khó đấy. Đức Chúa Trời luôn luôn theo dõi những gì chúng ta làm - cả tốt lẫn xấu. Chẳng có chỗ nào để trốn cả, chẳng có nơi nào để ẩn náu. Tuy nhiên, sự toàn tại của Đức Chúa Trời cũng là sự yên ủi. Trong thế giới cô đơn này, chúng ta không bao giờ ở một mình đâu. “Nếu tôi lên trời, Chúa ở tại đó, ví tôi nằm dưới âm-phủ, kìa, Chúa cũng có ở đó.

Giống như thỏ con sau cùng đã nhận ra, chúng ta cũng hãy thôi đừng trốn nữa. Không có cách nào để trốn khỏi Đức Chúa Trời đâu; dầu chúng ta đi đâu, Ngài cũng có ở đó. Và đấy là một việc tốt lành: "Tại đó tay Chúa cũng sẽ dẫn dắt tôi, tay hữu Chúa sẽ nắm giữ tôi" (câu 10). Bất cứ đâu chúng ta có thể đi đến trong cuộc đời này, chúng ta đang ở với Đức Chúa Trời, dưới sự quan phòng của Ngài. Quả thật, tôi chẳng có một chỗ nào khác để sống cả. Còn bạn thì sao?


Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2016

KÌA, NGÀY NAY


Kìa, Ngày Nay

Kìa, ngày nay ta đặt trước mặt các ngươi sự phước lành và sự rủa sả: sự phước lành, nếu các ngươi nghe theo các điều răn của Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, mà ta truyền cho ngày nay — Phục truyền luật lệ ký 11:26–27

Rabi Nachman xứ Breslov, là bậc thầy lỗi lạc vĩ đại của thế kỷ 18, đã từng nói: "Trong thế giới này, một người chỉ có cái ngày và thời điểm chính xác mà người nhìn thấy mình trong đó. Ngày mai là một thế giới hoàn toàn khác".

Chúng ta đã nghe nói về tầm quan trọng của việc sống trong hiện tại, nhưng Rabi Nachman dường như muốn nâng cấp ý tưởng này lên một mức độ hoàn toàn khác. Hôm nay không những là quan trọng; đây là một thế giới cho chính nó. Ngày mai, nó sẽ qua đi, và một thế giới khác sẽ diễn ra.

Bậc thánh hiền Do Thái nói về ý tưởng này bằng thuật ngữ nói tới "tia chớp". Họ giải thích rằng mỗi ngày đều có “tia chớp” của riêng nó – các cơ hội và thách thức của nó; tiềm năng riêng về sự thành tựu và cũng về sự thất bại của nó; khả năng để nhận lãnh nhiều ơn phước mới và thiên đàng cũng ngăn cấm, vì cớ những sự rủa sã. Khi ngày qua đi, tia chớp bèn biến mất mãi mãi, và cùng với nó, mọi sự lựa chọn đã được mở ra cho chúng ta chỉ lúc trong ngày ấy.

Với sự hiểu biết này, chúng ta có thể có một lượng xét mới cho các câu mở đầu của phần Kinh Thánh tuần này. Như đã được chép: Kìa, ngày nay ta đặt trước mặt các ngươi sự phước lành và sự rủa sả: sự phước lành, nếu các ngươi nghe theo các điều răn của Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, mà ta truyền cho ngày nay

Theo truyền khẩu Do Thái, từng lời của kinh Torah mang ý nghĩa không thể dò lường được. Không một câu hoặc chữ nào là dư thừa. Trong mấy câu này, từ ngữ "ngày nay" có thể dễ bị bỏ qua mà không thay đổi ý nghĩa tổng quát của câu. Tuy nhiên, từ ngữ này được sử dụng, không phải một lần mà là hai lần. Từ ngữ "ngày nay" vẫy gọi chúng ta phải nhìn xem thật kỹ càng hơn một chút.

Không những chúng ta có một sự lựa chọn hoặc không bước theo Đức Chúa Trời trong cuộc sống và đem lại nhiều ơn phước trong đời sống của chúng ta, hoặc ngược lại. Sở dĩ như vậy là vì chúng ta có cơ hội và bổn phận phải làm theo như vậy từng ngày một. Chẳng ăn nhặp gì hết khi tôi sống công bình như thế nào vào ngày hôm qua. Tôi cần phải chọn Đức Chúa Trời suốt cả ngày hôm nay. Đồng thời, chẳng ăn nhặp gì khi tôi thất bại đáng thương vào ngày hôm qua; đây là một ngày mới, và tôi có thể chọn Đức Chúa Trời trong ngày hôm nay.

Tại tang lễ của một vị rabi lỗi lạc kia, con trai ông nhận xét rằng cha mình đã có "cả ngày dài". Có người nhận xét: "Sao anh lại thốt ra một việc như vậy chứ? Cha của anh đã sống những 66 năm mà?" Người con đáp: "Chiều dài của năm tháng thì ông không có, nhưng ông đã có cả ngày dài". Cha của người con ấy đã làm cho từng ngày một được tính bởi sự lựa chọn Đức Chúa Trời mỗi ngày trong đời sống của ông.

Quí bạn ơi, hãy chọn Đức Chúa Trời ngày nay và mỗi ngày đi. Tác giả Thi thiên nhắc cho chúng ta nhớ: "Nầy là ngày Đức Giê-hô-va làm nên, chúng tôi sẽ mừng rỡ và vui vẻ trong ngày ấy" (Thi Thiên 118: 24). Hãy làm cho ngày ấy được tính đến!