Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2016

MỌI VIỆC SẼ RA KHÁC


Mọi Việc Sẽ Ra Khác
Hỡi ngươi đang cùng khốn, bị bão lung lay, mất sự yên ủi, nầy, ta sẽ lấy đơn sa lát đá ngươi, sẽ lập nền ngươi bằng thanh ngọc. Ta sẽ lấy hồng ngọc làm tường xép ngươi, lấy san hô làm các cửa ngươi, và cả bờ cõi ngươi đều làm bằng đá quí. Hết thảy con cái ngươi sẽ được Đức Giê-hô-va dạy dỗ, và sự bình an của con cái ngươi sẽ lớn — Êsai 54:11–13

Trong phần yên ủi thứ ba trong "Bảy Sự Yên Ủi", những lần đọc con số 7 dẫn đến Những Ngày Thánh, chúng ta đọc phần mô tả tuyệt vời về tương lai của Israel như tiên tri Êsai tường thuật lại cho chúng ta biết. Phần tường thuật nầy khởi sự với lời kêu gọi đến với Siôn để làm chỗ ở bởi vì con cái Siôn sắp về đến quê hương. Mặc dù vị tiên tri mô tả sự trở lại lớn lao của dân Israel, việc nầy dẫn tới nhiều sự vui vẻ và kỷ niệm, Siôn không chịu yên ủi. Êsai nhận xét: Hỡi ngươi đang cùng khốn, bị bão lung lay, mất sự yên ủi”.

Điều chi cầm Siôn lại không chịu yên ủi chứ?

Bậc thánh hiền Do Thái giải thích bằng cách dẫn ra tầm nhìn tổng thể về lịch sử dài lâu của Israel. Đây là chu kỳ điển hình: dân sự phạm tội, họ kêu cầu Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời đã sai một Đấng cứu tinh đến, thì họ được cứu. Chu kỳ này xảy ra nhiều lần chỉ trong một mình sách Giôsuê mà thôi! Ở một cấp độ lớn lao, đây là tổng thể của hết thảy lịch sử dân Israel.

Ngay cả khi người Do Thái bị đưa trở lại Israel sau khi sự phá diệt Đền Thờ thứ nhứt, họ đã bị lưu đày một lần nữa mấy trăm năm sau đó. Vì vậy, Siôn đã từ chối không chịu yên ủi bởi vì, mặc dù con cái của nó đã trở về một lần nữa, điều gì ngăn chặn chu kỳ kia không còn lặp lại một lần nữa chứ?

Vị tiên tri nói tiếp rằng lần này mọi việc sẽ ra khác. Ông nói lần này con cái Israel sẽ không sống giống như trước đây nữa. Êsai mô tả thể nào các tường thành và đường phố của Jerusalem sẽ được lát bằng đá quý. Ngoài ra, hết thảy con cái của Siôn sẽ học biết trực tiếp từ chính mình Đức Chúa Trời. Lần này, Israel sẽ được phục hưng, được vinh hiển thậm chí còn lớn lao hơn trước đây bao giờ. Lần này Israel sẽ ở trong chỗ thay đổi hoàn toàn và sự ấy sẽ kéo dài cho đến đời đời.

Đây là một sự điệp quan trọng nói tới hy vọng cho bất kỳ ai trong chúng ta đã từng đánh trận và rồi phải đánh trận thêm một lần nữa. Bạn nghĩ bạn đã hất bỏ thói quen đó, bạn nghĩ rằng mối quan hệ đã được chữa lành, bạn nghĩ bạn đã nhìn thấy sự tận cùng của lo toan về tài chánh, nhưng chu kỳ dường như tự nó lặp đi lặp lại vậy. Làm thế nào để chúng ta thoát ra khỏi chu kỳ đó và sống trong một thực tại mới chứ?

Câu trả lời là đức tin và sự bền đỗ.

Bất luận chúng ta thất bại bao nhiêu lần, chúng ta phải cố gắng một lần nữa, nhìn biết rằng một ngày kia, chúng ta sẽ đạt được các mục tiêu của mình. Phần đọc này khích lệ chúng ta đừng bao giờ tuyệt vọng chịu thua. Có thể là cần đến một thời gian dài, và chúng ta có thể phải chịu khổ trên đường, nhưng nếu chúng ta cứ đi tới, với sự giúp đỡ của Chúa, cuối cùng chúng ta sẽ thành công.

Và khi chúng ta đạt được mục tiêu của mình rồi, chúng ta sẽ dạn dĩ hơn trước đây bao giờ. Mọi thất bại kia sẽ tạo ra một chiến thắng vẻ vang. Vì vậy, bất cứ là chiến trận nào đang đối diện với bạn hôm nay, hãy tiếp tục chiến đấu. Chiến thắng đời đời đang trên đường đến của nó.


Thứ Năm, 1 tháng 9, 2016

CHA CỦA SỰ THÀNH CÔNG


Cha Của Sự Thành Công
“Tôi sẽ hết lòng cảm tạ Chúa, hát ngợi khen Chúa trước mặt các thần” — Thi thiên 138:1

Có câu: "Thành công có nhiều cha, thất bại là trẻ mồ côi". Mọi người mau mau nhảy vào những chuyến phiêu lưu để thành công, song không ai muốn chịu trách nhiệm cho các nỗ lực dẫn đến thất bại. Tuy nhiên, trong Thi thiên 138, Vua David đã làm ngược lại!

Thi thiên bắt đầu: "Tôi sẽ hết lòng cảm tạ Chúa, hát ngợi khen Chúa trước mặt các thần”. Bậc thánh hiền Do Thái thắc mắc: "Ai là các thần mà David muốn nói tới khi ông hát ngợi khen Chúa?" Bậc thánh hiền giải thích rằng chữ Hybálai Elohim có nghĩa là "các thần", nhưng chữ ấy cũng có nghĩa là "các quan chức cao cấp". Họ kết luận rằng trong trường hợp này, David khao khát muốn hát ngợi khen Đức Chúa Trời ở trước mặt các vị vua khác. Tại sao ông lại muốn làm việc ấy?

Lý do là vì David muốn dạy cho các vì vua nầy một bài học đầy năng quyền. Những vị vua thành công khác có khuynh hướng gán sự thành công của họ với tài năng và trí thông minh của chính họ. Tuy nhiên, David đã đưa ra một phát biểu sâu sắc bằng cách ngợi khen Đức Chúa Trời ở trước mặt những vị vua kia và khiến cho họ nhìn biết rằng không một thành công nào trong số ấy của ông là thuộc về ông.

Trong khi để cho thế gian tôn vinh ông sau nhiều chiến thắng vang dội một khi ông chẳng có trang bị và nổi bật chi cả, David chẳng mong muốn mình được tôn tặng. Thay vì thế, ông đã gán hết mọi sự cho Đức Chúa Trời: "Trong ngày tôi kêu cầu, Chúa đáp lại, giục lòng tôi mạnh mẽ" (câu 3). Chính Đức Chúa Trời là Đấng làm cho David nên mạnh mẽ và chiến thắng. David nhìn nhận rằng không có Đức Chúa Trời, ông đã thất bại. Ông làm chủ sự thất bại và tuyên bố rằng Đức Chúa Trời là cha duy nhất của mọi thành công!

Kinh Thánh cảnh cáo chúng ta rằng có một mối nguy hiểm trong việc kể lể sự thành tựu của mình trong cuộc sống. Trong tiến trình nhắm vào tầm cỡ trang trọng của mình, chúng ta quên phứt Đức Chúa Trời trang trọng là dường nào. Trong Phục truyền luật lệ ký 8:17-18, chúng ta đọc cẩn thận để nhớ đến Đức Chúa Trời khi chúng ta thấy mình hài lòng – sau khi chúng ta xây dựng nhà cửa và được thành công trong kinh doanh. Chúng ta không nên nói: "Ấy nhờ quyền năng ta và sức lực của tay ta mà đoạt được những sản nghiệp nầy" (câu 17).

Thay vì thế, chúng ta cần phải công nhận Nguồn của sự thành công và phước hạnh của chúng ta: "Hãy nhớ lại Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, vì ấy là Ngài ban cho ngươi sức lực đoạt được những sản nghiệp" (câu 18). Một mình Đức Chúa Trời là động lực ở đằng sau sự thành công của chúng ta. Hay như tiên tri Xachari đã chép: "Ấy chẳng phải là bởi quyền thế, cũng chẳng phải là bởi năng lực, bèn là bởi Thần ta, Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy" (Xachari 4:6).

David ao ước cái ngày mà mọi người trong thế gian sẽ nhận ra lẽ thật vĩ đại này và các vị vua sẽ hát ngợi khen Đức Chúa Trời (câu 4), và vì vậy, ông đã lãnh đạo bằng cách nêu gương. Nguyện chúng ta cũng làm theo như vậy. Hãy ngợi khen Đức Chúa Trời ở trước mặt bạn bè, gia đình và cộng đồng của bạn. Quan trọng nhất, hãy ngợi khen Đức Chúa Trời nơi những phần sâu thẳm nhất của chính linh hồn bạn.


TA SẼ CHẲNG LÀM THINH


Ta Sẽ Chẳng Làm Thinh
Ta vì cớ Si-ôn sẽ chẳng làm thinh, vì cớ Giê-ru-sa-lem sẽ chẳng an nghỉ, cho đến chừng nào sự công bình nó rực rỡ như sự sáng, và sự cứu rỗi nó chói lòa như ngọn đèn — Êsai 62:1

Vào đầu mùa hè này, thế giới đã mất đi một con người không ai có thể thay thế được. Elie Wiesel, nhà văn Do thái nổi tiếng đã đoạt giải Nobel, là người sống sót sau vụ diệt chủng của Đức Quốc Xã, đã ảnh hưởng thế giới thật sâu sắc. Tôi nguyện rằng ký ức và mọi sự ông đứng thay cho sẽ thắng hơn vào thời buổi này khi thế giới đang cần các sứ điệp của Elie nhiều nhất.

Elie đã giữ lấy mãi ký ức diệt chủng của Phát xít Đức cùng các nạn nhân của nó hầu cho chương lịch sử khủng khiếp nhất của loài người sẽ không bao giờ được lặp lại nữa. Tuy nhiên, cùng với việc ấy là sự cam kết của ông phải làm mọi sự có thể để khích lệ mọi người chống lại sự áp bức con người vô tội bất cứ khi nào và bất cứ nơi nào việc ấy xảy ra.

Năm 1986, khi Elie Wiesel nhận giải Nobel, ông nhớ lại việc hỏi thăm cha mình ở giữa sự diệt chủng kia: "Lẽ nào đây là sự thật? Đây là thế kỷ 20, chớ không phải thời Trung Cổ. Ai lại để cho tội ác nầy bị phạm phải chứ? Làm sao thế giới có thể làm thinh được chứ?"

Về sau Wiesel giải thích rằng: ". . . thế giới đã biết mà vẫn làm thinh. Và đấy là lý do tại sao tôi đã thề không bao giờ làm thinh bất cứ khi nào và bất cứ nơi nào con người gánh chịu đau khổ và sỉ nhục. Chúng ta phải luôn luôn chọn lấy thế đứng. Sự trung lập đang vùa giúp cho kẻ ác, không bao giờ giúp cho nạn nhân. Làm thinh khuyến khích kẻ làm sự hành hạ, không khuyến khích kẻ bị đau khổ bao giờ".

Và hôm nay, nhiều nạn nhân đang bị dày vò khắp thế giới mà thế giới vẫn làm thinh. Không một chỗ nào là rõ ràng hơn ở Israel. Khi khủng bố tấn công xảy ra bất cứ ở đâu khác, phương tiện truyền thông xã hội lại tràn ngập với sự cảm thông, chia buồn đổ vào gần như là từ mọi quốc gia, và hầu như mọi người đều lên án hành động khủng bố. Tuy nhiên, dường như Israel là một ngoại lệ. Chúng tôi một mình trong đau khổ của chúng tôi.
Làm thinh là tai bị điếc.

Chỉ hai ngày trước khi Elie Wiesel qua đời, Michael Marc, một vị rabi, giáo sư, và là cha của 10 người con, đã bị khủng bố bắn chết trong khi ông lái xe vào đêm hôm trước của ngày Sabát. Hai người con của Michael có mặt trong xe và đã nhìn thấy ông ấy bị giết chết. Vợ của Michael đã bị thương trầm trọng đã sống sót thật lạ lùng. Còn thế giới thì im lặng.

Sau đó, một bức ảnh nổi lên từ ngày ấy cách đây một năm, khi Rabi Michael Marc mở phòng nghiên cứu kinh Torah ở Israel. Ai có mặt ở đó là khách mời của buổi lễ? Không ai khác hơn Elie Wiesel. Tôi chỉ có thể tưởng tượng những gì Wiesel sẽ viết hôm nay về sự im lặng của thế giới trong vụ thảm sát người bạn của mình. Một Người Do Thái bị giết chết vì tội mình là Người Do Thái. Nguyện cả hai ký ức của họ sẽ trở thành một nguồn phước.

Tiên tri Êsai nói: Ta vì cớ Si-ôn sẽ chẳng làm thinh, vì cớ Giê-ru-sa-lem sẽ chẳng an nghỉ. Và vì vậy, tôi xin phép được hỏi bạn, quí bạn Cơ đốc của chúng tôi, xin vui lòng đừng làm thinh. Làm ơn hãy nói đến Israel và vì Israel. Hãy làm cho chúng tôi biết rằng chúng tôi không phải một mình, và nguyện cả thế giới đều biết rằng bạn sẽ không đứng yên.