Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2016

LẬP ĐỨC CHÚA TRỜI LÀM VUA


Lập Đức Chúa Trời Làm Vua
Song thấy Na-hách, vua dân Am-môn, đến đánh các ngươi, các ngươi nói cùng ta rằng: Không được; phải có một vua cai trị chúng tôi; mà thật Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã là Vua các ngươi — I Samuên 12:12

Trong phần đọc Kinh Thánh tuần này, tiên tri Samuên đưa ra bài diễn văn từ giả của ông. Khi nhận biết kỷ nguyên Các quan xét sẽ kết thúc với ông và kỷ nguyên các vua sắp sửa bắt đầu, Samuên nói tới thời điểm đó, sau khi ôn lại phần lịch sử của dân sự.

Samuên đã nhắc cho dân sự nhớ rằng khi họ bị bắt làm nô lệ ở xứ Aicập, Đức Chúa Trời đã nghe lời cầu nguyện của họ rồi sai Môise và Arôn đến để đưa họ ra khỏi tình trạng nô lệ rồi vào trong xứ Israel. Ông nhớ lại thể nào khi dân sự nổi loạn, Đức Chúa Trời đã sai một kẻ thù đến như một sự sửa phạt. Khi lâm nguy, dân Israel sẽ quay về với Đức Chúa Trời và Ngài thành tín sai một quan xét đến giải cứu họ.

Tuy nhiên, bất chấp sự hiện diện và tiếp trợ thường xuyên của Đức Chúa Trời, dân sự đòi cho một vị vua, vì vậy Samuên đã nói với họ: "Các ngươi nói cùng Ta rằng: Không được, phải có một vua cai trị chúng tôi “ – mà thật Giêhôva Đức Chúa Trời Chúa các ngươi đã là vua các ngươi". Giờ đây, ông nói: dân sự sẽ nhận lãnh những gì họ cầu xin, nhưng đã sai lầm khi đòi cho có một vị vua trong chỗ thứ nhứt.

Để chứng minh quan điểm của mình, Samuên tuyên bố rằng mặc dù trời đang là mùa hè - một mùa thường chẳng có mưa trong Israel – Đức Chúa Trời sắp sửa sai giông bão thật mạnh đến. Samuên kêu cầu với Đức Chúa Trời, và một trận bão lớn đã xuất hiện không biết đến từ đâu. Dân sự phản ứng bằng cách thừa nhận rằng yêu cầu của họ là một vị vua hay phạm tội và họ yêu cầu Samuên hãy cầu thay cho họ.

Làm sao bão táp dành cho dân sự một sự trong sáng cho được chứ? Đâu là sứ điệp của Samuên?

Thứ nhứt, Samuên muốn tỏ cho mọi người biết rằng ước muốn không quá nhiều của họ về một vị vua là sai lầm, nhưng mà là thời điểm của họ. Vào thời điết hè trong mùa gặt, mưa thực sự gây bất lợi cho mùa màng. Trong khi mưa thường là một ơn phước, trong mùa nghịch, nó có thể gây hại. Samuên nói rằng nếu dân sự biết đợi cho đến khi ông qua đời, họ sẽ có lý do chính đáng để đòi cho có một vị vua. Nhưng trong khi ông còn sống và vẫn còn là tiên tri và quan xét của Đức Chúa Trời, từ chối ông là tương đương với việc từ chối Đức Chúa Trời là vua của họ.

Thứ hai, Samuên muốn dân sự phải hiểu rằng Đức Chúa Trời là lớn hơn nhiều so với bất kỳ vị vua con người nào. Bằng cách tỏ ra cho dân sự thấy Đức Chúa Trời có thể mang lại một cơn bão vào bất cứ thời điểm nào, Samuên thực sự đã nói: "Có phải các ngươi thực sự muốn thay thế Đức Chúa Trời Toàn Năng với một vị vua của thịt và huyết?"

Chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể mang mưa đến trong thời kỳ hạn hán. Chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể mang làm sấm sét để xua đuổi kẻ thù của chúng ta. Nếu chúng ta lập Đức Chúa Trời làm vua duy nhứt và có một của chúng ta, không có bất kỳ chiến trận nào, mà chúng ta không thể giành chiến thắng và chẳng có một trở ngại nào mà chúng ta không thể vượt qua.



Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2016

TIẾP LẤY VAI TRÒ CỦA CHÚNG TA


Tiếp Lấy Vai Trò Của Chúng Ta
Môi-se bèn rút các cây gậy khỏi trước mặt Đức Giê-hô-va, đem đưa cho cả dân Y-sơ-ra-ên; các người đều thấy và mỗi người lấy gậy mình lại — Dân số ký 17:9

Có bao giờ bạn nhìn vào một người khác và muốn rằng bạn là người [nam hay nữ] ấy không? Đôi lúc giống như cảm thấy Đức Chúa Trời giao vai trò phải đóng cho vở kịch sự sống, chúng ta lại được giao vai cho ở phần sau cùng. Mọi vai tốt đã được đảm nhận hết rồi! Nhưng khi chúng ta tiếp thu trong phân đoạn Ngũ kinh tuần này, Đức Chúa Trời bố trí mọi thứ thật là trọn vẹn.

Hai phép lạ đã xảy ra trong phần đọc Kinh Thánh tuần này, cả hai được dự trù để bình định các cuộc nổi loạn do Cô-rê cầm đầu. Phép lạ thứ nhứt xảy đến khi Cô-rê cùng các nhà lãnh đạo nổi loạn khác bị đất nuốt chửng trong khi 250 người theo ông bị hoả thiêu. Ngược lại, của lễ của Arôn lại được Đức Chúa Trời nhậm, minh chứng rằng một mình ông là thầy tế lễ được chọn của Đức Chúa Trời.

Khi ấy, Đức Chúa Trời truyền cho dân Do thái thực hiện một "thử nghiệm" khác để minh chứng thế đứng của của Arôn. Cách làm nầy không những đơn thuần được thực hiện để khẳng định địa vị của Arôn – nó sẽ dạy cho dân sự biết một điều mới mẻ và là việc mà họ cần phải tiếp thu.

Đức Chúa Trời bảo Môise lấy 12 cây gậy, mỗi cây gậy cho từng chi phái Israel. Trên mỗi cây gậy, tên của lãnh đạo chi phái được ghi lên đó, bao gồm tên của Arôn trên cây gậy thuộc chi phái Lê-vi. Tiếp đến, Đức Chúa Trời phán cùng dân Do thái, họ sẽ biết vị lãnh đạo được chọn của Ngài bởi cây gậy trổ hoa vào sáng hôm sau.

Như chúng ta đã mong đợi, sáng hôm sau chỉ có cây gậy của Arôn đã thay đổi. Nhưng cây gậy của Arôn đã đâm chồi, mà nó còn trổ hoa và ra trái nữa. Không những cây gậy của ông đã trổ hoa thật lạ lùng, mà từng bước của tiến trình lớn lên vẫn rất rõ ràng trên cây gậy. Thường thì, một khi hoa trổ ra, chẳng có có nụ nữa; một khi quả xuất hiện, thì bông hoa chẳng còn ở đó. Tuy nhiên, trong trường hợp này, nụ, hoa và trái hết thảy đều có mặt – xinh đẹp và hài hòa.

Theo bậc thánh hiền Do Thái, sứ điệp mà cây gậy truyền đạt, ấy là trong khi Arôn và Môise là cấp lãnh đạo được chọn, mọi người trong Israel là một chi thể của một đội. Giống như cây cần có nụ để trổ thành hoa rồi hoa mới thành trái, mỗi người Do thái đều có một vai quan trọng phải đóng để cả nước mới phát triển mạnh. Mỗi vai trò đều tương đương về mặt quan trọng và bình đẳng là cần thiết để sản phẩm cuối cùng phải xuất hiện. Sự việc giống như thể Đức Chúa Trời nói cho dân sự biết: "Đừng ganh tị, hết thảy các ngươi đều xinh đẹp và quan trọng đối với Ta!"

Tiếp đến, Thánh Kinh cho chúng ta biết ". . . mỗi người lấy gậy mình lại". Cuối cùng, mỗi người họ đều chấp nhận vai trò của mình.

Quí bạn ơi, chúng ta cần phải tiếp lấy bài học về cây gậy của Arôn vào lòng chúng ta. Chúng ta cần phải biết rằng bất cứ vai trò gì chúng ta phải đóng trong cuộc sống đều có giá trị và xinh đẹp, bình đẳng như bất kỳ vai trò nào khác. Đâu là vai trò mà Đức Chúa Trời giao cho bạn để đóng vậy? Hãy kỷ niệm những gì bạn vốn có và điều chi bạn sẽ trở thành. Hãy chào đón thân vị lạ lùng mà Đức Chúa Trời đã dựng nên bạn phải trở thành.



Thứ Tư, 6 tháng 7, 2016

CHỌN SỐNG VUI VẺ HƠN LÀ SỐNG ĐÚNG


Chọn Sống Vui Vẻ Hơn Sống Đúng
Con có thấy người nào khôn ngoan theo mắt nó chăng? Còn có sự trông cậy cho kẻ ngu muội hơn là cho nó — Châm ngôn 26:12

Có một vị rabi từng rất nổi tiếng, ông đã dạy các học trò mình về cách cư xử thích đáng trong cuộc sống. Ông hỏi các học trò mình: "đâu là sự khác biệt giữa người lớn và trẻ nhỏ?" Nhiều câu trả lời được đưa ra tập trung vào sự trưởng thành đáng phải có của người lớn và dại dột của trẻ nhỏ. Tuy nhiên, câu trả lời của vị rabi Do Thái đã không khen chi những người lớn cả. Thay vì thế, ông dạy rằng người lớn cứ giữ lấy sự hận thù trong khi trẻ nhỏ thì không.

Nếu bạn có mặt ở giữa vòng những đứa trẻ nhỏ, có lẽ bạn đã chứng kiến điều nầy trước tiên. Một đứa trẻ có thể sẽ rơi vào chỗ đánh lộn với một đứa trẻ khác trong một phút rồi làm bạn thân cận nhất với cùng đứa trẻ ấy một vài phút sau đó. Một đứa trẻ có thể nói cho mẹ mình biết rằng nó ghét bà ấy rồi sau đó 10 phút nó quyết định rằng bà là người mẹ tốt nhất trên thế giới. Mặt khác, nếu một người lớn nói với bạn rằng người ấy [nam hay nữ] sẽ không trao đổi với bạn nữa, rất có thể là 15 năm sau đó, bạn vẫn chưa nói một chữ nào về người đó. Người lớn có thể tổ chức một đám cưới cho con mình mà không mời một người đã từng là bạn thân nhất của mình vì một điều gì đó xảy ra nhiều năm trước đây.

Vị rabi Do Thái có một thắc mắc dành cho các học trò của mình. Ông hỏi: "Tại sao người lớn, là những người trưởng thành, lại giữ hận thù trong khi trẻ nhỏ, chúng kém cõi hơn, lại có thể cho qua?" Vị rabi giải thích rằng trẻ nhỏ chọn sống vui vẻ hơn là sống đúng, trong khi người lớn chọn sống đúng hơn là sống vui vẻ.

Kết thúc một mối quan hệ từng được ấp ủ là điều rất kinh khủng. Trải qua cuộc sống mà chẳng nói năng gì tới một thành viên trong gia đình, một người bạn cũ, một người hàng xóm là điều khổ sở lắm. Nhưng hầu hết mọi người đều muốn sống đúng hơn là nhấc điện thoại lên rồi thừa nhận rằng họ đã sai lầm hoặc là người đầu tiên thực hiện sự sửa đổi. Chúng ta có rất nhiều điều phải tiếp thu từ con trẻ!

Đây là những gì vua Solomon muốn nói đến khi ông viết: Con có thấy người nào khôn ngoan theo mắt nó chăng? Còn có sự trông cậy cho kẻ ngu muội hơn là cho nó. Làm sao lại có sự trông cậy cho một kẻ dại hơn là cho một người khôn chứ? Khi chúng ta xem mình là khôn theo mắt mình – để sống đúng theo thời gian – có nhiều hy vọng cho một đứa trẻ bốn tuổi chưa biết gì nhiều, mà cũng chưa cần phải sống đúng nữa. Đôi khi, việc chúng ta gắn bó với sự khôn ngoan của chúng ta có thể ngăn chặn chúng ta đưa ra các quyết định sáng suốt.

Hôm nay, chúng ta hãy dành chút thời gian để suy nghĩ về việc "sống đúng". Khi nào thì chúng ta cảm thấy mình cần phải sống đúng? Có phải là lúc bước vào các mối quan hệ của chúng ta ở nhà, nơi sở làm, hoặc với những người lạ? Hôm nay, hãy thực hành việc sống tử tế hơn là sống đúng đi. Và nếu có một mối quan hệ trong cuộc sống của chúng ta mà cần vá lại, nguyện chúng ta có đủ can đảm để nhấc điện thoại lên và gọi. Hãy chọn sự vui vẻ, hãy chọn sự tử tế, và hãy chọn sự sống.