Thứ Tư, 6 tháng 7, 2016

ĐẮC THẮNG KHI ĐỔI LẠI


Đắc Thắng Khi Đổi Lại

Hỡi kẻ thù ta, chớ vui mừng vì cớ ta. Ta dầu bị ngã, sẽ lại dậy; dầu ngồi trong nơi tối tăm, Đức Giê-hô-va sẽ làm sự sáng cho ta (Michê 7:8)

Câu Kinh Thánh này có thể diễn tả cảm xúc của một người nam hay người nữ bị chà đạp và bị áp bức. Kẻ thù của chúng ta có thể tước bỏ sự sáng của chúng ta trong một thời kỳ nào đó. Có hy vọng chắc chắn cho chúng ta ở trong Chúa; và nếu chúng ta tin cậy nơi Ngài và giữ vẹn tính ngay thẳng của mình, thời kỳ thất vọng và tối tăm của chúng ta sẽ sớm qua đi. Những sự sỉ nhục của kẻ thù chỉ có trong một lát thôi. Chúa sẽ sớm biến tiếng cười nhạo của họ thành than vãn và tiếng thở dài của chúng ta thành ca hát.


Sẽ ra sao nếu kẻ thù của linh hồn sẽ thắng hơn chúng ta trong một lúc, như hắn đã thắng hơn những người sống tốt hơn chúng ta; tuy nhiên chúng ta hãy dọn lòng đi, vì không bao lâu nữa chúng ta sẽ thắng hơn hắn. Chúng ta sẽ chỗi dậy từ chỗ té ngã kia, vì Đức Chúa Trời của chúng ta không vấp ngã, và Ngài sẽ vực chúng ta dậy. Chúng ta sẽ không ở trong sự tối tăm, mặc dù chúng ta đã ngồi ở đó trong một lát; vì Chúa chúng ta là nguồn sự sáng, và Ngài sẽ sớm mang lại cho chúng ta một ngày vui vẻ. Chúng ta đừng tuyệt vọng hoặc thậm chí nghi ngờ. Một vòng quay ngược, và kẻ thấp nhất sẽ ở đàng đầu. Khốn thay cho kẻ đang cười, vì họ sẽ than vãn và khóc lóc khi sự khoe khoang của họ bị biến thành khinh khi cho đến đời đời. Song phước cho hết thảy những người khóc than thánh khiết, vì họ sẽ được yên ủi theo cách thiêng liêng.

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2016

HÃY DÂNG LÒNG CON CHO ĐỨC CHÚA TRỜI


Hãy Dâng Lòng Con Cho Đức Chúa Trời
Hỡi con, hãy dâng lòng con cho cha, và mắt con khá ưng đẹp đường lối của cha — Châm ngôn 23:26

Người ta có thể làm được nhiều việc lạ lùng.

Khi chúng ta còn nhỏ, chúng ta có thể nhớ hết mọi sự kiện về cầu thủ bóng chày mà chúng ta ưa thích – bao nhiêu lần cầu thủ ấy về đích; bao nhiêu lần dùng gậy đập trúng bóng, các thành tích khác nữa của cầu thủ ấy. Nhưng khi nói đến việc ghi nhớ các tổng thống Hoa Kỳ hoặc các chi tiết khác trong lịch sử Hoa Kỳ, hầu hết chúng ta tìm thấy nhàm chán ở cấp lớp năm, chúng ta không hoàn toàn thành công và gần như không thể nhớ đủ để có được điểm tốt trong bài kiểm tra của mình.

Tuy nhiên, khi nói đến những việc mà chúng ta quan tâm sâu sắc đến – như lời bài hát chúng ta ưa thích  hoặc các chi tiết về xe hơi của mình, chúng ta lại suy nghĩ rất trơ tráo – chúng ta có thể nhớ hầu như bất cứ việc gì. Đâu là sự khác biệt chứ? Tấm lòng của chúng ta đặt ở trong đó.

Dọc theo cùng tuyến đường ấy, cứ vài năm, chúng ta nghe các câu chuyện nói tới những bà mẹ cứu con cái của họ theo những phương cách gần như là siêu nhân – sử dụng tốt xe hơi hoặc chống lại các động vật hung dữ. Những mẫu chuyện ấy cùng các câu chuyện khác giống như chúng đã được ghi nhận. Lời giải thích duy nhất bên cạnh sự vùa giúp thiêng liêng là quyết tâm tuyệt đối của người mẹ hòng cứu đứa con mà người mẹ rất yêu thương.

Khi tấm lòng của chúng ta được gắn vào một cái gì đó, không cần phải nói những gì chúng ta có thể đạt được.

Đây là điều khiến cho lời khuyên sau đây trong sách Châm ngôn có sức mạnh thể ấy: Hỡi con, hãy dâng lòng con cho cha, và mắt con khá ưng đẹp đường lối của cha. Dịch sát nghĩa từ nguyên gốc Hybálai, câu Kinh Thánh nầy đọc như sau: ". . . hãy dâng lòng con cho Ta thì mắt con sẽ (tự động) ưa theo đường lối của Ta".

Nói cách khác, khi chúng ta dâng lòng mình cho Đức Chúa Trời, chúng ta có khả năng bước theo Ngài cách tự động và mạnh mẽ hơn. Chúng ta có thể đạt được nhiều việc cho sự vinh hiển của Đức Chúa Trời và thắng hơn những cám dỗ ở chỗ sẽ là bất khả thi.

Bậc thánh hiền triết Do Thái dạy: "Con đường mà người ta muốn đi, Đức Chúa Trời sẽ giúp họ đi đến đó". Vì vậy, nếu một người yêu mến Đức Chúa Trời với hết lòng mình và muốn phục vụ Ngài, Đức Chúa Trời sẽ giúp người ấy đạt được điều đó. Tấm lòng của chúng ta ở đâu, chúng ta sẽ ở đó.

Vì lý do này, hết lòng và hết linh hồn kính sợ Đức Chúa Trời là điều rất quan trọng. Tuy nhiên, đây chẳng phải là việc luôn luôn dễ dàng làm đâu. Có lẽ chúng ta sẽ nếm trải một thời nhọc nhằn trong cuộc sống của chúng ta, hoặc có lẽ chúng ta bị phân tâm bởi các mặt vật chất của thế gian. Làm sao chúng ta tự mình có động lực  để kính mến Đức Chúa Trời theo cách mạnh mẽ và liên tục cho được chứ?

Câu trả lời là tìm cho được sự cảm thúc. Dù là một nhà lãnh đạo tinh thần hay một quyển sách đầy ngẫu hứng, một sự ăn ở trong tự nhiên hoặc trong suy nghĩ, chúng ta phải tìm cho ra ai đó hoặc một việc gì đó đã cảm thúc tình cảm của chúng ta dành cho Đức Chúa Trời.

Chúng ta hãy có thói quen làm cho tâm hồn mình đầy dẫy với sự cảm thúc hàng ngày. Hãy dâng lòng mình một cách trọn vẹn cho Đức Chúa Trời, không có thỏa hiệp chi hết. Khi chúng ta dâng, chúng ta sẽ thấy rằng mình có thể làm được nhiều việc mà chúng ta tưởng sẽ không thể làm được và hoàn thành những mục tiêu mà chúng ta nghĩ rằng không thể đạt tới được. Không có gì là khó khăn khi chúng ta đã dâng lòng mình cho Đức Chúa Trời.




MỌI SỰ ĐÃ ĐƯỢC THA THỨ


Mọi Sự Đã Được Tha Thứ
‘Đức Giê-hô-va ôi! từ nơi sâu thẩm tôi cầu khẩn Ngài” — Thi thiên 130:1

Có một câu chuyện từ xứ Tây Ban Nha nói về người cha và người con đã trở nên xa lạ. Người con bỏ nhà ra đi, và người cha muốn tìm gặp con mình. Người cha đã tìm kiếm trong nhiều tháng trời, nhưng chẳng có hiệu quả chi hết. Như một nỗ lực cuối đường, người cha cho đăng trên mục quảng cáo của tờ báo tại thủ đô Madrid. Tờ quảng cáo đọc: "Paco yêu dấu, hãy đến gặp ta ở phía trước toà báo vào trưa ngày thứ Bảy. Mọi sự đã được tha thứ. Ta yêu con. Cha của con". Ngày thứ Bảy tới, 800 người có tên là Paco xuất hiện, hết thảy đều đang tìm kiếm tình yêu thương và sự tha thứ từ cha của họ!

Có bao nhiêu người trong cuộc sống đang đi quanh tìm kiếm tình yêu thương và sự tha thứ từ Cha của họ ở trên trời?

Nếu bạn sống giống như phần còn lại của chúng tôi, có lẽ bạn có thể sai lầm một hoặc hai lần trong cuộc sống của mình. Hết thảy chúng ta đều mắc sai lầm! Vì có chép trong Truyền đạo 7:20: "Thật, chẳng có người công bình ở trên đất làm điều thiện, mà không hề phạm tội". Tuy nhiên, cũng có nguy hiểm trong lối suy nghĩ cho rằng bạn chỉ là hạng tội nhân. Mỗi lần chúng ta sa ngã, có nguy cơ chúng ta sẽ quá chán nản không thể xây trở lại được. Bước kế tiếp sau khi phạm tội là sự ăn năn; nhưng đôi khi, chúng ta thấy khó mà đi tiếp.

Trong Thi thiên 130 Vua David kêu lên: "Từ nơi sâu thẳm tôi cầu khẩn Ngài…". Bậc thánh hiền Do Thái giải thích rằng: chỗ "sâu thẳm" mà David đề cập đến là chiều sâu của tội lỗi. Đôi khi chúng ta phạm tội, chúng ta cảm thấy rất thấp hèn và tẻ tách ra khỏi Đức Chúa Trời. Chúng ta cảm thấy như mình đang ở thật sâu dưới cặn bã của cuộc sống. Làm thế nào chúng ta có thể trèo ra khỏi đó chứ? Làm sao chúng ta có thể đối diện với Đức Chúa Trời một lần nữa đây? Chúng ta cảm thấy xa cách, khó ưa, và không xứng đáng.

Bậc thánh hiền cảnh báo chúng ta: "Đừng nghĩ mình xấu xa trong bảng tự đánh giá của bạn!" Nếu chúng ta nhượng bộ đối với cảm xúc mình không xứng đáng, chúng ta sẽ không bao giờ phục hồi lại bản ngã chân thật của mình. Trong Thi thiên 130 David cũng nhắc cho chúng ta nhớ rằng Đức Chúa Trời đã tha thứ. Ông nài nĩ chúng ta "hãy trông cậy nơi Đức Giê-hô-va; Vì Đức Giê-hô-va có lòng nhân từ, nơi Ngài có sự cứu rỗi nhiều" (câu 7).

Đức Chúa Trời đang chờ đợi chúng ta, yêu thương chúng ta, và lường trước sự trở lại của chúng ta để Ngài có thể tha thứ cho chúng ta. Chúng ta chỉ cần trở về với Ngài.

Hãy tưởng tượng bạn đang mở tờ báo hôm nay ra và bạn nhìn thấy một quảng cáo có ghi tên bạn trên đó: " _____ yêu dấu. Hãy gặp cha ở nhà thờ vào trưa Chúa nhật. Mọi sự đã được tha thứ. Ta yêu con. Cha của con". Hãy tin tờ quảng cáo ấy – Đức Chúa Trời đang gửi cho chúng ta sứ điệp nầy mỗi ngày! Chúng ta chỉ cần trở về với Chúa trong sự ăn năn, còn Ngài sẽ làm phần còn lại.