Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2016

LỜI CẦU NGUYỆN CHỮA LÀNH CHO THẾ GIỚI


Lời Cầu Nguyện Chữa Lành Cho Thế Giới
“Hãy cầu hòa bình cho Giê-ru-sa-lem; Phàm kẻ nào yêu mến ngươi sẽ được thới thạnh — Thi thiên 122:6

"Hãy cầu hoà bình cho Jerusalem" là một trong những câu nổi tiếng nhất từ sách Thi thiên. Nó đã được phổ thành nhiều bài hát; có thể nói đây là một lời cầu nguyện bởi hàng triệu người trên khắp thế giới. Hầu hết chúng ta đều chưa hiểu hết về Jerusalem – tên của thành nầy ra từ chữ shalom, hòa bình – cần lời cầu nguyện của chúng ta xin cho được hoà bình là điều xa vời đối với nó trải hơn 3.000 năm. Tuy nhiên, cái điều mà nhiều người trong chúng ta chưa nhận thức được, ấy là khi chúng ta cầu nguyện cho Jerusalem, về mặt cơ bản chúng ta đang cầu nguyện cho chính mình.

Cần phải nói rằng bất cứ việc gì xảy ra trong Israel sẽ quyết định số phận của thế giới. Israel là một quốc gia nhỏ hơn tiểu bang New Jersey với số dân ít hơn 1% cả nhân loại, nhưng Israel vẫn tiếp tục là những dòng tít lớn cấp thế giới mỗi ngày. Sở dĩ như thế là vì Israel là tâm chấn của cuộc chiến giữa thiện và ác, hòa bình và khủng bố. Vì vậy, bất cứ điều gì xảy ra tại Jerusalem buộc phải ảnh hưởng đến phần còn lại của thế giới.

Về mặt thuộc linh, điều này dẫn đến chỗ nhận thức trọn vẹn. Truyền khẩu Do Thái dạy rằng khi Đức Chúa Trời dựng nên thế gian, sự sáng tạo đã khởi sự trong thành Jerusalem. Đây là nơi mà mọi sự đã bắt đầu, và đó cũng là nơi mà mọi sự sẽ kết thúc. Núi Môria ở thành Jerusalem là nơi mà Giacốp gọi là "nhà của Đức Chúa Trời . . . cổng của trời" (Sáng thế ký 28:17). Bậc thánh hiền Do Thái mô tả Jerusalem là trung tâm của thế giới – và một thân thể chỉ khỏe mạnh y như trái tim của nó.

Đây là lý do tại sao những lời kế đó trong câu 6 của Thi thiên 122 là: "Phàm kẻ nào yêu mến ngươi sẽ được thới thạnh". Người nào yêu mến Jerusalem và cầu thay cho sự hòa bình của nó đem lại sự bình an và an ninh cho chính họ. Chỉn khi Jerusalem được an toàn thì chúng ta mới có thể hy vọng tìm gặp an ninh cho chính mình.

Có phải bạn đã cầu thay cho sự hoà bình của thành Jerusalem hôm nay? Tôi không thể nghĩ ra một lời cầu nguyện nào quan trọng hơn. Hãy cầu thay cho Jerusalem hôm nay và từng ngày một, bởi vì nếu chúng ta có thể chữa lành trái tim của thế giới, phần còn lại của cơ thể sẽ lành theo. Hãy chữa lành cho Jerusalem, và chúng ta sẽ chữa lành cho thế giới.



Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2016

NHẬN BIẾT PHẢI CHỌN LỰA ĐIỀU GÌ!?!


Nhận Biết Phải Chọn Lựa Điều Gì

Việc toan liệu của lòng thuộc về loài người; còn sự đáp lời của lưỡi do Đức Giê-hô-va mà đến. Các đường lối của người đều là trong sạch theo mắt mình; Song Đức Giê-hô-va cân nhắc cái lòng. Hãy phó các việc mình cho Đức Giê-hô-va, thì những mưu ý mình sẽ được thành công — Châm ngôn 16:1–3

Sống là đủ thứ các quyết định. Đôi khi câu trả lời là hiển nhiên, nhưng ở các lần khác, câu trả lời sẽ vượt quá tầm hiểu biết của chúng ta.

Một câu chuyện được thuật lại về cựu Tổng thống Ronald Reagan khi ông còn trẻ và trưởng thành với lý trí của ông. Dì ruột của ông đưa ông đến một người thợ đóng giày để mua một đôi giày mới, nhưng khi người thợ ấy hỏi chàng Ronald: liệu chàng thích mũi giày tròn hay vuông, chàng không thể quyết định. Người thợ đã dành cho Reagan một vài ngày để suy nghĩ về việc ấy. Vài ngày đã trôi qua và người thợ giày gặp gỡ Reagan trên đường phố. Người thợ bèn đòi một quyết định. Reagan vẫn chưa định ý mình, vì vậy người thợ nói cho chàng biết hãy đến trong vài ngày tới và đôi giày sẽ được sẵn sàng.

Khi chàng Reagan đã đến để lấy giày vào cuối tuần đó, chàng rất đỗi ngạc nhiên khi thấy người thợ đã đóng một chiếc giày mũi tròn và một chiếc giày mũi vuông. Người thợ nói với vị Tổng thống tương lai: "Việc này sẽ dạy cho ông biết đừng bao giờ để người khác đưa ra quyết định cho mình". Về sau Reagan kể lại: "Tôi đã học biết được ngay lúc đó rằng nếu bạn không đưa ra quyết định của mình, ai đó khác sẽ đưa ra".

Có một thời kia, theo truyền khẫu Do Thái, người ta có thể đến gặp vị tiên tri để có được sự hướng dẫn trọn vẹn khi đưa ra một quyết định. Khi chẳng có vị tiên tri nào ở xung quanh, vẫn còn có những cá nhân đã tiếp cận với ruach hakodesh, là Đức Thánh Linh, và những người đó có thể cung ứng cho người khác phần hướng dẫn chính xác về việc đưa ra quyết định. Về sau, có những vị rabi tin kính, họ có thể mưu luận cho các môn đồ của họ về việc đưa ra các quyết định một cách chính xác.

Tuy nhiên, ngày nay chúng ta thường chỉ có một mình trong việc quyết định những điều phải làm. Đôi khi, có rất nhiều người thả neo bên những quyết định của chúng ta. Ngay cả lời khuyên từ các cá nhân đáng tôn trọng là không có gì bảo đảm chúng ta đang lựa chọn một cách chính xác. Vậy chúng ta làm sao biết rõ cách thức nào để đưa ra quyết định?

Sách Châm ngôn cung ứng cho chúng ta câu trả lời. Chúng ta đọc đi: Việc toan liệu của lòng thuộc về loài người; còn sự đáp lời của lưỡi do Đức Giê-hô-va mà đến … Hãy phó các việc mình cho Đức Giê-hô-va, thì những mưu ý mình sẽ được thành công. Bậc thánh hiền Do Thái giải thích rằng khi chúng ta hướng lòng mình đưa ra quyết định mà Đức Chúa Trời mong muốn, chúng ta sẽ xứng đáng nhận được câu trả lời thích ứng. Khi chúng ta phó thác làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời, chúng ta đã chọn đúng phương hướng.

Chúng ta hãy nhớ lời khuyên khôn ngoan này lần tới khi chúng ta phải đưa ra một quyết định. Đức Chúa Trời có thể gửi đến cho chúng ta sự sáng láng mà chúng ta đang tìm kiếm khi chúng ta trong sạch về những gì - và đối với Đấng – mà chúng ta đang phục vụ.


Thứ Năm, 5 tháng 5, 2016

HÃY LÀM VỚI TÌNH YÊU THƯƠNG


Hãy Làm Với Tình Yêu Thương
“Thà một món rau mà thương yêu nhau, còn hơn ăn bò mập béo với sự ganh ghét cặp theo — Châm ngôn 15:17

Theo truyền khẫu Do Thái, đã có một khoảng thời gian ngắn không ghi chép chỗ vua Solomon bị truất phế không còn làm vua trên Israel. Trong suốt thời gian này, Solomon buộc phải chạy trốn từ nơi này đến nơi khác tìm kiếm thức ăn và nơi trú ẩn. Một ngày nọ, có người mời Solomon đến nhà của mình để dự một bữa ăn. Người nầy khá giàu có và đã phục vụ Solomon một bữa tiệc đầy đủ các món ngon, thịnh soạn có cả thịt bò mập béo nữa.

Tuy nhiên, khi Solomon thưởng thức bữa ăn của mình, chủ nhà đưa ra một số nhận xét về thời gian trước đây, khi Solomon ngồi trên ngai vàng, ông ta nói: "Có phải vua nhớ khi vua còn làm vua, vua thường làm như vầy như vầy vào vài ngày đặc biệt ấy không?" Cảm xúc của Solomon bị lay động, lời lẽ này đã khiến ông phải đổ nước mắt ra và ông không thể thưởng thức hay thậm chí nếm lấy thức ăn thật ngon đang bày ra trước mặt ông. Cuối cùng, Solomon đứng dậy và bỏ về trong nỗi buồn sâu sắc mà chưa kết thúc bữa ăn của mình.

Câu chuyện tiếp tục rằng ngày hôm sau có người khác mời Solomon đến tại nhà của họ. Vẫn còn khó chịu về sự việc xảy ra ngày hôm trước, ban đầu Solomon từ chối vì sợ việc ấy lặp lại. Tuy nhiên, người chủ nhà này cứ khăng khăng, khích lệ nhà vua đến dự bữa ăn với mình, nhưng ông giải thích rằng Solomon sẽ được thoả lòng với bữa ăn toàn rau xanh vì người chủ nhà nầy vốn nghèo và không có gì hơn thế để đem ra đãi nhà vua.

Solomon đã đồng ý đến dự bữa ăn với người ấy. Khi đến tại ngôi nhà đó, người kia đã rửa tay và chơn của Solomon rồi bày dọn cho người bữa ăn khiêm tốn toàn rau xanh. Khi Solomon ăn, chủ nhà bắt đầu nói về lời hứa của Đức Chúa Trời với David rằng vương quyền sẽ không bao giờ rời khỏi dòng họ của ông. Người nầy bảo đảm với Solomon rằng dầu khi ông đã bị xử lý kỷ luật như hiện nay, Đức Chúa Trời chắc chắn sẽ phục hồi địa vị vua của ông và tình huống hiện tại sẽ qua đi. Khi ấy, lúc Solomon đã ăn xong, tinh thần của ông đã bình tịnh lại và vui thoả. Ông cảm thấy thoả mãn và đang ở trong tinh thần thật sung mãn.

Khi Solomon được phục hồi lại ngôi vị, ông nhớ lại vụ việc riêng tư này và đã viết trong sách Châm ngôn: “Thà một món rau mà thương yêu nhau, còn hơn ăn bò mập béo với sự ganh ghét cặp theo”.

Lời khuyên này ra từ kinh nghiệm riêng của Solomon dạy cho chúng ta biết rằng cách chúng ta ban cho cũng quan trọng như thứ mà chúng ta ban cho - hoặc có lẽ còn hơn thế nữa. Bậc thánh hiền Do Thái dạy rằng thà là bố thí cho người nghèo một bữa ăn đầy rau với khuôn mặt vui vẻ hơn là bữa ăn đầy thịt với khuôn mặt giận dữ.

Chúng ta hãy nhớ sứ điệp này dù chúng ta xoè tay ra với người lạ, bạn bè, hoặc các thành viên trong gia đình mình. Hãy làm điều đó với tình yêu thương – hay đừng làm gì hết. Không một ai muốn có cảm xúc bị miệt hạ khi nhận lãnh sự giúp đỡ. Ấy chẳng phải là chúng ta bố thí bao nhiêu đâu, nhưng là tình cảm ở trong lòng ở mức độ nào khi chúng ta bố thí kìa.