Thứ Ba, 3 tháng 5, 2016

CUỘC SỐNG CÓ THỂ RẤT TUYỆT VỜI


Cuộc Sống Có Thể Rất Tuyệt Vời
Các ngày kẻ bị hoạn nạn đều là gian hiểm; Song lòng vui mừng dự yến tiệc luôn luôn — Châm ngôn 15:15

Tôi đã từng nghe một rabi Do Thái mô tả cuộc sống như một tấm chăn, và tấm chăn đó quá ngắn. Nếu đôi chân của bạn bị lạnh và bạn đẩy tấm chăn xuống để đắp cho chúng, khi ấy hai cánh tay của bạn sẽ bị lạnh. Nếu bạn kéo tấm chăn lên, thì phân nửa dưới của bạn sẽ bị lạnh. Sẽ chẳng có phần giữa được sướng đâu!
Vị rabi Do Thái dạy rằng cuộc sống không cứ là được thoải mái đâu. Nếu đó không phải là một bộ thách thức nầy, thì đấy sẽ là một bộ thách thức khác. Tuy nhiên, đấy chẳng phải là một việc xấu đâu. Đức Chúa Trời ban cho chúng ta những khó khăn để chúng ta sẽ tấn tới và thịnh vượng. Tuy nhiên, chỉ vì cuộc sống đòi hỏi phải thường xuyên làm việc và kéo căng linh hồn chúng ta tới mức giới hạn, không có nghĩa là cuộc sống ấy không phải là tuyệt vời, thú vị, và vui sướng – trọn thời gian.

Tôi thích trưng dẫn này từ sách Châm ngôn: Các ngày kẻ bị hoạn nạn đều là gian hiểm; Song lòng vui mừng dự yến tiệc luôn luôn. Cuộc sống có thể là một bữa tiệc không dứt cho người có nhận định đúng đắn. Và để nhấn mạnh mục đích, từ ngữ Hybálai nói tới "gian hiểm" được dùng trong bản Kinh Thánh gốc là ani có nghĩa là "nghèo khó". Điều này cực kỳ quan trọng bởi vì bậc thánh hiền Do Thái dạy rằng việc quyết định ai là giàu hay nghèo chẳng có việc gì phải làm với tiền bạc.

Bậc thánh hiền trả lời cho thắc mắc: "Ai là người giàu có?" với "người nào thoả lòng với những gì mình hiện có". Cũng một thể ấy với người nào không hề thoả lòng với những gì họ [nam hay nữ] kinh nghiệm một cuộc sống tồi tệ bất luận người ấy có sự giàu có mực nào. Ngược lại, một người thấy thoả lòng với những gì Đức Chúa Trời đã ban cho, họ rất vui vẻ và biết ơn, rồi kết quả là, họ có thể trải nghiệm cuộc sống như một kinh nghiệm tuyệt vời liên tục.

Đúng là một ý tưởng mới mẻ trong một thế giới mà ở đó có rất nhiều tiếng kêu ca ta thán! Hơn nữa, trong thế giới ngày nay, trở ngại đã được đặt quá cao để người ta phải có và đạt được mới có một "cuộc sống tốt" - một cấp độ thu nhập nhất định, một tiêu chuẩn sống nhất định, một con đường sự nghiệp nhất định. Tuy nhiên, câu nầy trong sách Châm ngôn, dạy cho chúng ta biết rằng có một cuộc sống tuyệt vời thực sự là khá đơn giản – chỉ vui vẻ nơi những gì bạn đang có và không hề màng đến những gì bạn không có.

Một trong những tác phẩm cơ bản nhất gần gũi với Kinh Thánh trong Do Thái giáo là "The Code of Jewish Law" [Tiêu chuẩn của luật pháp Do thái] được viết ra vào thế kỷ thứ 16. Quyển đầu tiên trong loạt sách nầy bắt đầu "Tôi hằng để Đức Giê-hô-va đứng ở trước mặt tôi" (Thi Thiên 16:8) rồi kết thúc với “Song lòng vui mừng dự yến tiệc luôn luôn. Mẫu thức chung của hai câu nầy là chữ Hybálai tamid, ý nói “luôn luôn”. Các rabi Do Thái dạy rằng khi chúng ta luôn luôn nhìn thấy Đức Chúa Trời trong mọi sự, chúng ta có thể trải nghiệm cuộc sống như luôn luôn dự yến tiệc.

Cuộc sống có thể đầy dẫy niềm vui bất chấp những thách thức mà chúng ta đang đối diện với. Bí quyết là nhìn thấy bàn tay và sự trọn vẹn của Đức Chúa Trời trong mọi sự đang xảy ra cho chúng ta. Khi chúng ta tiếp tục nhắm vào Đức Chúa Trời cách liên tục, chúng ta sẽ kinh nghiệm ơn phước của Ngài cách liên tục.



Thứ Hai, 2 tháng 5, 2016

SỐNG TỐT VỚI GIA ĐÌNH


Sống Tốt Với Gia Đình
Ai khuấy rối nhà mình sẽ được gió làm cơ nghiệp; Còn kẻ điên cuồng trở nên tôi tớ cho người có lòng khôn ngoan — Châm ngôn 11:29

Đôi khi gia đình rất phức tạp. Trong nhiều phương thức, gia đình là ơn phước lớn lao nhất trong đời sống chúng ta. Đồng thời, hiếm khi, hoặc có lẽ không tồn tại, là gia đình không có sự bình ổn về các cuộc tranh cãi. Gia đình của chúng ta có thể là nguồn của sự vui vẻ lớn lao nhất của chúng ta. Tuy nhiên, gia đình đang nắm giữ hầu hết tiềm năng gây đau đớn sâu sắc nhất của chúng ta. Họ nói rằng yêu thương là liều thua thiệt, và tôi muốn nói thêm rằng yêu thương gia đình của chúng ta là có nguy cơ tổn thương đôi khi có thể đến từ những người chúng ta yêu dấu nhất. Tuy nhiên, cuối cùng, đối với hầu hết mọi người, đây là sự rủi ro có giá trị. Những bất đồng thỉnh thoảng chẳng là gì hết so với sự hỗ trợ, yêu thương, và tình bạn suốt đời mà gia đình hiến cho.

Tuy nhiên, sự việc xảy ra đôi khi có một thành viên trong gia đình là người gây hại nhiều hơn lợi. Chúng ta không lựa chọn gia đình của mình, nhưng vì các lý do chỉ có Chúa biết, đôi khi chúng ta nhận lấy một thành viên trong gia đình chuyên gây ra nhiều buồn rầu. Công việc của chúng ta là yêu thương họ cho dù là cách thế nào đi nữa. Như có người từng đến nói với tôi, khi có một người khó khăn trong cuộc sống của bạn, hãy nhớ nó có thể tồi tệ lắm đấy; bạn có thể sống với họ. Ngay cả khi phải chịu đau đớn để sống hoài với thái độ hằn học của một kẻ khó chịu, thật là tệ hại khi trở thành nguồn gốc của sự đau đớn.

Sách Châm ngôn cảnh báo chúng ta: Ai khuấy rối nhà mình sẽ được gió làm cơ nghiệp”. Thật ngớ ngẩn khi nghĩ rằng một người có thể làm tổn thương chính gia đình mình mà không làm tổn thương bản thân họ trong tiến trình này. Cho dù bởi sự trừng phạt của Đức Chúa Trời hoặc bằng phương thức hậu quả tự nhiên, khi chúng ta làm tổn thương những người gần gũi nhất với chúng ta, chúng ta đem lại sự sụp đổ giáng trên chính mình. Cuối cùng, chúng ta chẳng nhận được gì hết, chúng ta chỉ hưởng lấy ngọn gió rỗng tuếch, khi chúng ta làm cho gia đình mình phải đau khổ. Một số hiền triết Do thái giải thích rằng chữ Hybálai nói đến gió, ruach, cũng có nghĩa là tinh thần, và họ giải thích cụm từ này ý nói rằng một người đem lại sự hủy hoại cho gia đình mình sẽ đem lại một tinh thần tranh cạnh vào nhà của họ và vào cuộc sống của họ.

Khi chúng ta làm tổn thương nhau cách sai trái, không một ai có lợi cả. Tôi nghĩ sự dạy nầy là thật nói tới loại gia đình sinh học của chúng ta và cũng nói tới gia đình nhân loại lớn hơn của chúng ta. Khi chúng ta hạ người khác xuống, trong khi chúng ta có thể không biết điều đó, chúng ta cũng sẽ đau khổ nữa đấy.

Đồng thời, nguyên tắc chính xác đảo ngược là sự thật: Ai lo liệu đúng đắn cho gia đình mình sẽ đem lại nhiều ơn phước cho chính bản thân mình họ [nam hay nữ]. Một lần nữa, tôi tin điều này là thật khi nói tới gia đình sinh học của chúng ta cũng như bạn bè, người quen, và xã hội của chúng ta. Khi chúng ta đưa người khác lên, chúng ta đang nâng cao cấp độ sống cho hết thảy chúng ta.

Chúng ta hãy nhớ làm hết sức mình trở thành người ban bố tình yêu thương, sự vui mừng và sự yên ủi – vì cớ Đức Chúa Trời và vì cớ chúng ta.


Chủ Nhật, 1 tháng 5, 2016

CAY ĐẮNG VỚI NGỌT NGÀO


Cay Đắng Với Ngọt Ngào
Đêm ấy họ sẽ ăn thịt chiên quay với bánh không men và rau đắng Xuất Êdíptô ký 12:8

Lưu ý độc giả: Bắt đầu lúc mặt trời lặn ngày hôm nay (22 tháng 4 năm 2016), sự tưởng niệm Lễ Vượt Qua của dân Do thái sẽ diễn ra trong tám ngày tới. Trong từng ngày của Lễ Vượt Qua, hay Pesach theo tiếng Hybálai, chúng ta sẽ dành ra sự suy gẫm với lòng tin kính đối với sự tuân giữ rất đặc biệt nầy. Một khi trong sự tưởng niệm Lễ Vượt Qua có ngày không làm việc, sự tin kính đã được chuẩn bị cho quí vị trước.

Cách thức chúng ta cử hành lễ Vượt Qua hôm nay không phải là cách thức tưởng niệm như nguyên thuỷ đâu. Khi Đền Thờ còn, mục tiêu chính của Lễ Vượt Qua là của lễ được dâng lên trong sự ghi nhớ của lễ đầu tiên nguyên được thực hiện vào đêm trước của lần Xuất Aicập. Như bạn có thể nhớ, Đức Chúa Trời truyền cho con cái Israel phải giết một con chiên, huyết nó phải bôi trên mày cửa, rồi sau đó "họ sẽ ăn thịt chiên quay với bánh không men và rau đắng". Trong thời gian còn có Đền Thờ, dân tộc Israel sẽ ăn của lễ Vượt Qua theo cùng một cách ấy. Ngày nay, chúng ta tuân giữ một phiên bản sửa đổi của nghi lễ này. Vào đêm lễ Vượt qua, chúng ta ăn rau đắng cùng với matzah, bánh không men.

Bậc thánh hiền Do Thái chỉ ra rằng rau đắng và matzah tiêu biểu cho hai ý tưởng đối ngược. Rau đắng tiêu biểu cho chế độ nô lệ; matzah tượng trưng cho sự chuộc tội – đó là bánh không có thời gian để dậy men khi sự cứu rỗi đến trong nháy mắt. Ngày nay, có một yếu tố thêm vào trong sự kết hợp rau đắng với matzah. Chúng ta thêm haroset, một hỗn hợp ngọt làm bằng trái cây, các loại hạt, và rượu vang làm phương tiện nhắc nhở chúng ta về vữa được sử dụng bởi người Do Thái khi còn là nô lệ trong xứ Ai Cập. Haroset nhắc cho chúng ta nhớ các thời điểm cay đắng, nhưng, đồng thời, nó có mùi vị ngọt ngào với trái cây và rượu vang nữa.

Vào đêm lễ Vượt qua, chúng ta trộn lẫn cay đắng và ngọt ngào, chế độ nô lệ và sự tự do, áp bức và cứu chuộc. Tại sao? Bởi vì mọi sự ấy là chi tiết của một câu chuyện.

Trong cuộc sống, chúng ta có xu hướng tách các thời điểm tốt ra đối với các thời điểm xấu. Chúng ta có mùa khô hạn và những mùa dư dật. Chúng ta không thích những lần cố gắng trong cuộc sống của chúng ta, và chúng ta ao ước có được những thời điểm thoải mái, phước hạnh hơn. Nhưng sự thật là, khi chúng ta học biết về lễ Vượt qua, mọi sự ấy đều là phước hạnh. Nghịch cảnh trong cuộc sống của chúng ta là những thứ dẫn chúng ta đến những thắng lợi lớn lao nhất của chúng ta.

Đức Chúa Trời đã gửi các thời điểm cay đắng đến với chúng ta hầu cho chúng ta có thể trở thành hạng người tốt hơn. Ngài gửi đến cho chúng ta các thử thách hầu cho chúng ta có thể vượt lên trên chúng. Khi Đức Chúa Trời phán cùng Ápraham về chế độ nô lệ và sự cứu chuộc sẽ xảy đến với dòng dõi của ông, Đức Chúa Trời phán: "Phải biết rằng, dòng dõi ngươi sẽ ngụ trong một xứ chẳng thuộc về chúng nó, làm tôi mọi cho dân xứ đó và bị họ hà hiếp bốn trăm năm. Nhưng, ta sẽ đoán phạt dân mà dòng dõi ngươi sẽ làm tôi mọi đó; rồi khi ra khỏi xứ, thì sẽ được của cải rất nhiều" (Sáng thế ký 15:13-14). Đức Chúa Trời đã hứa rằng sẽ có cay đắng đấy, nhưng rồi cũng sẽ được chúc phước cho.

Quí bạn ơi, hôm nay hãy nhận biết rằng bất cứ thứ chi nếm cay đắng trong cuộc sống của bạn giờ nầy đang chuẩn bị bạn cho các ơn phước ngọt ngào trong tương lai. Hãy có đức tin . . . điều tốt nhất vẫn chưa đến!