Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2016

SỐNG TRONG SỰ SÁNG CỦA SỰ SỐNG


Sống Trong Sự Sáng Của Sự Sống
 Đức Chúa Trời có giải cứu linh hồn tôi khỏi sa xuống hầm, và sự sống tôi sẽ thấy ánh sáng — Gióp 33:28

Tháng mười một vừa qua, chỉ vài ngày trước khi đám cưới của cô, cha và anh trai của Sarah-Tehiya Litman đã bị sát hại bởi những kẻ khủng bố khi họ lái xe đến Hebron, họ đã hoạch định ăn mừng ngày Sa-bát đặc biệt trước một đám cưới ở đó. Điều nầy đặc biệt rất đau đớn trong làn sóng khủng bố đang gây rắc rối cho Israel trong năm nay. Cô dâu đã phải hoãn đám cưới của mình lại vì cô phải dự shiva, thời kỳ tang chế trong bảy ngày, vì anh của cô 18 tuổi và cha cô, họ sẽ không có mặt trong ngày cưới của cô được nữa.

Sao lại xảy ra một thảm kịch như vậy chứ? Làm sao để một người sống lại, sống cuộc sống một lần nữa, được hạnh phúc một lần nữa chứ?

Tuy nhiên, chưa đầy hai tuần sau vụ nổ súng chết người, Sarah-Tehiya không những kết hôn với vị hôn phu của cô, Ariel Beigel, mà còn mời cả nước Israel đến với đám cưới. Hàng chục ngàn người tham gia lễ hội, mang lại niềm vui và sự yên ủi cho gia đình tang quyến này. Sarah-Tehiya và Ariel đã từ chối không để cho khủng bố thắng hơn. Họ đã chiến đấu với thử thách không chịu đắm mình trong thương hại, rồi ở lại trong bóng tối. Thay vì thế, họ đã chọn sống và sống vui vẻ. Theo lời của chính cô dâu: "Chúng tôi sẽ cùng với cả nước Israel, lan truyền ra thứ ánh sáng tuyệt vời của sự vui mừng, ban cho và yêu thương. . .".

Trong sách Gióp, chúng ta đọc: Đức Chúa Trời có giải cứu linh hồn tôi khỏi sa xuống hầm, và sự sống tôi sẽ thấy ánh sáng”. Vế đầu của câu này nói đến sự giải cứu của Đức Chúa Trời. Có thể là cứu ra khỏi cái chết theo phần xác, hoặc một sự sụp đổ về thuộc linh hay về tình cảm. Có rất nhiều người đang sống và thở, nhưng đã chết ở bên trong thích ứng với một bi kịch trong đời sống của họ hoặc những khó khăn khác. Ở đây, chúng ta cảm tạ Đức Chúa Trời vì đã cứu chúng ta khỏi đủ loại sự chết.

Vế thứ hai của câu nói về sự thưởng thức "ánh sáng của sự sống". Thưởng thức “ánh sáng của sự sống” có ý nói tới điều gì chứ? Tôi nghĩ việc ấy có ý nói chính xác những gì Sarah-Tehiya và Ariel Beigel đã nói.

Ở bề mặt của bóng tối tăm hoàn toàn, họ đã chiếu ra một thứ ánh sáng trên mọi sự là tốt lành trong cuộc sống của họ. Họ làm cho ánh sáng đó được rực rỡ thêm, biến đám cưới ban đầu khiêm tốn của họ thành một sự kiện ngoạn mục to lớn sẽ được nhớ đến ở Israel trong nhiều thập niên tới đây. Cùng với mọi sự, họ mở rộng tình yêu cho những người lạ và tình yêu mà họ đã nhận được, đôi vợ chồng đã có thể sống trong "ánh sáng của sự sống".

Chúng ta hãy tiếp thu từ đôi vợ chồng tuyệt vời này để chiếu ra ánh sáng trên mọi sự tốt lành trong chính đời sống chúng ta. Không có một người nào mà chẳng có việc gì để đau buồn đâu. Chúng ta đều có những thách thức và khó khăn. Nhưng thay vì sống trong bóng tối tăm của các biến cố thật đau lòng trong quá khứ, chúng ta hãy đắm mình trong ánh sáng của mọi sự tốt lành và tuyệt vời trong đời sống của chúng ta.


Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2016

HÃY MỞ MẮT RA


Hãy Mở Mắt Ra
“Người khôn ngoan có con mắt trong đầu mình, còn kẻ ngu muội bước đi trong tối tăm; dầu vậy, ta nhìn thấy hai đàng cùng gặp một số phận về sau — Truyền đạo 2:14

Mới đây, tôi có nghe một câu chuyện đầy cảm hứng về một gia đình Do Thái từ New Jersey đã mua một ngôi nhà mới và tìm thấy một bất ngờ bên trong. Khi gia đình chuẩn bị để di chuyển vào ở, họ phát hiện ra một không gian rỗng trong trong bức tường trên gác. Mở tường ra, họ phát hiện ra cái hộp chứa đầy tiền bạc và nhiều vật có giá trị. Phát hiện nầy có giá trị với một khoản tiền rất lớn, và gia đình không dám chắc là không biết họ có quyền hưởng hoặc buộc phải trả lại cho các gia chủ trước đó hay không!?! Họ hỏi vị rabi, người quyết rằng họ buộc phải trả lại số tài sản bị giấu kín đó, và họ đã làm theo.

Một thời gian ngắn sau đó, ngôi nhà của gia đình bị hoả hoạn cháy hết. Trong khi họ biết ơn Chúa vì không có ai bị thương, họ lấy làm bối rối vì điều này đã xảy ra với họ, và đặc biệt đến nhà cửa của họ, sau việc lành mà họ đã làm khi hồi lại số tiền mà họ có thể dễ dàng cất giữ. Họ quay trở lại vị rabi của họ để bày tỏ sự thất vọng ấy. Ông chỉ đơn giản trả lời rằng đây chưa phải là phần kết của câu chuyện đâu.

Một vài năm sau đó, gia đình này có một đứa con trai đã chọn phục vụ trong Lực lượng Quốc phòng Israel. Vào mùa hè năm 2014, người con này đang chiến đấu nguy hiểm tại Dải Gaza. Cậu ta và đơn vị của cậu bước vào một ngôi nhà để bắt một tên khủng bố nguy hiểm. Họ đi lên gác để bắt tên ấy thì liền có lịnh phải rời khỏi ngôi nhà ấy ngay lập tức.

Lịnh ấy cho biết rằng đã có thuốc nổ giấu trong các bức tường của căn gác. Bọn khủng bố đang cố gắng kích nổ chúng khi cậu ta và đơn vị của cậu đứng gần đó. Bởi phép lạ, chất nổ đã không nổ. Tình báo Israel nghe được bọn khủng bố nói về chất nổ chúng đã tìm cách cài đặt để hất tung các chàng trai ra khỏi nơi đó. Gia đình thuật lại câu chuyện cho vị rabi của họ nghe, ông nói: "Bây giờ các bạn đang nhìn thấy toàn bộ câu chuyện".

Khi chúng ta đang ở giữa câu chuyện, là phần lớn thời gian trong cuộc sống của chúng ta, thật là khó để hiểu rằng Đức Chúa Trời có một chương trình tốt đẹp đời sống của chúng ta. Trong sách Truyền đạo, chúng ta đọc: “Người khôn ngoan có con mắt trong đầu mình, còn kẻ ngu muội bước đi trong tối tăm". Bậc thánh hiền Do Thái giải thích rằng câu này muốn nói rằng hạng người khôn ngoan có thể nhìn thấy Đức Chúa Trời có một chương trình, ngay cả khi họ chưa hiểu được chương trình ấy. Ngược lại, kẻ ngu muội mò mẫm trong bóng tối, cảm thấy rằng cuộc sống là một sự rủi may, không có định hướng và ý nghĩa.

Thách thức của chúng ta là hãy mở mắt ra - để nhìn thấy qua bóng tối tăm đến sáng láng ở phía bên kia. Chúng ta cần phải tin tưởng rằng Đức Chúa Trời sẽ hiệp mọi sự lại làm ích cho – mọi sự trong thì thuận tiện trong cách thức hiệp nghi.


Thứ Năm, 7 tháng 1, 2016

GIỚI THIỆU ĐỨC CHÚA TRỜI CỦA ISRAEL


Giới thiệu Đức Chúa Trời Của Israel
“Pha-ra-ôn bèn truyền đòi Môi-se và A-rôn mà phán rằng: Lần nầy trẫm đã phạm tội; Đức Giê-hô-va là công bình; trẫm cùng dân sự trẫm là kẻ phạm tội. Hãy cầu nguyện Đức Giê-hô-va, hầu cho tan sấm sét và mưa đá; rồi trẫm sẽ tha các ngươi đi, không đợi lâu nữa đâu” — Xuất Êdíptô ký 9:27-28

Câu chuyện nói tới mười trận dịch là câu chuyện đầy cảm hứng và đáng kinh ngạc. Các trận dịch rất ngoạn mục đến nỗi chúng tước hết mọi sự khoe khoang, phải nói như thế. Tuy nhiên, một câu chuyện khác đã được triển khai dưới bề mặt mà chúng ta cũng nên chú ý đến - câu chuyện nói tới Pharaôn và mối quan hệ cá nhân ông với Đức Chúa Trời.

Trong bài đọc tuần trước, Pharaôn đã được giới thiệu trước tiên với Đức Chúa Trời. Môise nói: "Kế sau, … Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của dân Y-sơ-ra-ên có phán như vầy: Hãy cho dân ta đi" (Xuất Êdíptô ký 5:1). Đáp lại, Pharaôn nói: "Giê-hô-va là ai mà trẫm phải vâng lời người, để cho dân Y-sơ-ra-ên đi?" (Xuất Êdíptô ký 5:2). Pharaôn đã không công nhận Đức Chúa Trời của Israel. Ông không chấp nhận quan điểm cho rằng sẽ có một quyền lực lớn hơn ông. Pharaôn không nhìn biết Đức Chúa Trời, và vì vậy, Đức Chúa Trời đã quyết định khiến cho ai nấy nhìn biết Ngài qua các dấu kỳ phép lạ nầy mà cuối cùng đã đưa Pharaôn đến với hai đầu gối của ông ta.

Pharaôn đã tiếp thu được chính xác Đức Chúa Trời là ai trong các chặng đường. Trước tiên, sông Nile đã biến thành huyết. Nhưng các thuật sĩ của Pharaôn có thể lặp lại việc ấy, vì vậy Pharaôn kết luận rằng Đức Chúa Trời của Israel có thể là mạnh mẽ, nhưng không mạnh hơn ông ta.

Với trận dịch muỗi mòng, Pharaôn đến với một kết luận khác. Các thuật sĩ của ông ta không thể nhân rộng trận dịch và họ bị Đức Chúa Trời của Israel đánh bại. Họ nói với Pharaôn: "Đây là ngón tay của Đức Chúa Trời" (Xuất Êdíptô ký 8:19). Pharaôn cùng các mưu sĩ của ông ta công nhận rằng Đức Chúa Trời của Israel có quyền năng hơn họ, nhưng chỉ một chút thôi - chỉ là một "ngón tay của Đức Chúa Trời" - mạnh mẽ đấy, nhưng không phải là lớn lắm.

Phần đọc Kinh Thánh tuần này nói đến một đỉnh cao với trận dịch mưa đá. Cuối cùng, khi Ai Cập bị đánh bằng lửa và mưa đá, Pharaôn đứng trong xứ bị hao mòn của mình – lạ lùng thay chỉ có Gôsen là nơi thuộc về dân Israel, lại được buông tha - chỉn khi ấy ông ta đạt đến mức nhận biết Đức Chúa Trời mà ông ta từng chối bỏ. Pharaôn nói: "Lần này trẫm đã phạm tội . . . Đức Giêhôva là công bình, trẫm cùng dân sự trẫm là kẻ phạm tội". Khi ấy, ông ta xin Môise cầu thay cho ông ta.

Bậc thánh hiền Do Thái dạy rằng Đức Chúa Trời đã sai các trận dịch đến, không những để dạy cho Pharaôn một bài học, mà còn để cho dân Israel sẽ tiếp thu - và chúng ta nữa – Đức Chúa Trời quyền năng và cả thể là dường nào. Nhiều người nếm trải cuộc sống nghĩ rằng họ đang nắm quyền kiểm soát hoặc họ là trung tâm của vũ trụ. Nói ngắn gọn, họ làm ra mình bằng "Đức Chúa Trời". Tuy nhiên, khi chúng ta đọc phần Kinh Thánh này, nguyện chúng ta tiếp thu bài học mà Pharaôn đã tiếp thu cách khó nhọc kia. Chúng ta không nắm quyền điều khiển, và chúng ta không nắm quyền kiểm soát. Chúng ta phải nhìn biết Đức Chúa Trời của Israel là ai và hãy thờ lạy Ngài sao cho xứng hiệp.