Thứ Tư, 6 tháng 1, 2016

GẠN LỌC THỨ TỰ ƯU TIÊN


Gạn Lọc Thứ Tự Ưu Tiên
“Lời của người truyền đạo, con trai của Đa-vít, vua tại Giê-ru-sa-lem. Người truyền đạo nói: Hư không của sự hư không, hư không của sự hư không, thảy đều hư không” — Truyền đạo 1:1–2

Đối với một số người vợ, sự thực cho thấy rằng chồng của họ dành nhiều giờ mỗi tuần xem người ta chạy quanh một sân bóng, xem coi ai có thể ném quả bóng vào cái rổ kia, hoặc người nào có thể đánh quả bóng đi xa nhất, dường như hoàn toàn là vô lý. Đúng là lãng phí thời gian, nhiều người vợ nghĩ thế. Thay vào đó, thời gian có thể được sử dụng sao cho hiệu quả hơn, và mỗi người nữ đều có một danh sách "cho người mình yêu phải làm" cho những thời gian như vậy.

Đối với một số người chồng, sự thực cho thấy rằng nhiều người vợ nhìn vào tủ của họ đầy quần áo chỉ để công bố rằng họ chẳng có gì để mặc dường như hoàn toàn vô lý. Rằng nàng sẽ đi ra rồi mua thêm trang phục khi cô có rất nhiều thứ ở nhà dường như là một sự lãng phí lớn về thời gian và tiền bạc. Số tiền này đáng lẽ nên được đóng góp cho các mục đích của Đức Chúa Trời hoặc các lý tưởng xứng đáng khác.

Bây giờ, tôi không đưa ra một sự xét nét nào ở đây, nhưng tôi nghĩ mục đích mà vua Solomon, nhân vật khôn ngoan nhất trong mọi người, đã cố gắng để thực hiện trong các câu mở đầu của sách Truyền đạo, cho rằng đây là những sự theo đuổi vô nghĩa. Mọi sự đều vô lý và vô mục đích. Nhưng cho phép tôi giải thích; rốt lại, bản thân tôi từng chơi bóng rổ trong trường đại học!

Solomon đã tìm cách thức tỉnh đồng bào Israel của ông - và chúng ta – trước mục đích thực của cuộc sống. Ông đã kêu la muốn chúng ta phải sắp đặt trình tự ưu tiên của mình. Có rất nhiều việc chúng ta có thể làm mang ý nghĩa đời đời – nghiên cứu Lời Chúa, làm ra những việc tử tế, góp phần vào các mục đích của Đức Chúa Trời, và v.v… Giá trị của những hành động này không bao giờ suy giảm. Mục đích của chúng là đời đời. Và phần thưởng cho việc dấn thân vào những việc đấy là không thể tưởng  được.

Ngược lại, khi chúng ta là tập trung vào thời gian ngắn ngủi mà chúng ta có trên đất, chúng ta thường nhầm lẫn đặt quá nhiều trọng tâm vào vật chất, mặc dù đẹp đẽ đấy, mọi thứ trong cuộc sống, nhưng không phải là phương diện quan trọng nhất của cuộc sống.

Mục đích chính là biết lượng đâu là những việc có ý nghĩa và giữ các hành động và các thứ "hư không" ở đúng vị trí của chúng. Chắc chắn là phù hợp ở những lần thưởng thức một trận cầu hay hoặc mua sắm trang phục đẹp. Nghỉ ngơi và vui chơi cũng là việc quan trọng, bao lâu mục đích tối hậu của việc làm đó là để phục vụ Đức Chúa Trời tốt hơn, hăng hái hơn và nhiệt tình là kết quả.

“Người truyền đạo nói: Hư không của sự hư không, hư không của sự hư không, thảy đều hư không”. Tuy nhiên, chúng ta có thể biến những cuộc theo đuổi hư không nầy thành ra có ý nghĩa hơn khi chúng ta hiểu được chức năng của chúng – để tạo ra một môi trường cảm thúc chúng ta chịu khó làm việc hơn nhắm vào những điều quan trọng hơn trong cuộc sống.

Nguyện chúng ta luôn luôn nhìn thấy những thứ ưu tiên của chúng ta thật rõ ràng, loại bỏ những thứ không liên quan và đặt những điều đầu tiên lên trước tiên, khởi sự với Đức Chúa Trời.



Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2016

NẮM LẤY ĐỨC CHÚA TRỜI


Nắm Lấy Đức Chúa Trời
“Pha-ra-ôn bèn truyền lịnh cho cả dân mình rằng: Phàm con trai của dân Hê-bơ-rơ mới sanh, hãy liệng xuống sông; còn con gái, thì để cho sống” — Xuất Êdíptô ký 1:22

Bạn không thể đánh trận với Đức Chúa Trời.

Phải, thực sự bạn có thể đánh trận với Đức Chúa Trời. Nhưng bạn không thể thắng được đâu. Tìm cách đánh trận với Đức Chúa Trời là lố bịch lắm, nhưng điều đó không khiến cho mọi người thôi đừng tìm cách nữa. Mỗi lúc chúng ta thay thế ý muốn của Đức Chúa Trời với ý muốn của chúng ta, chúng ta đang có thứ đầu óc kình chống Ngài. Mỗi lần chúng ta đưa ra những kế hoạch tìm cách "khôn hơn" Đức Chúa Trời, chúng ta đã thua ngay trước khi chúng ta khởi sự rồi.

Thế hệ xây tháp Babên đã tìm cách đánh trận với Đức Chúa Trời. Họ nói: "Nào! chúng ta hãy xây một cái thành và dựng lên một cái tháp, chót cao đến tận trời; … e khi phải tản lạc khắp trên mặt đất" (Sáng thế ký 11:4). Có phải họ đã thành công không? Tuyệt đối không. Chỉ cần sau đó một vài câu chúng ta đọc: "Rồi, từ đó Đức Giê-hô-va làm cho loài người tản ra khắp trên mặt đất. . . " (Sáng thế ký 11:8).

Vua David nói rất hay: "Nếu Đức Giê-hô-va không cất nhà, thì những thợ xây cất làm uổng công" (Thi thiên 127:1). Con người có thể xây dựng đủ thứ họ muốn; họ có thể đưa ra đủ loại kế hoạch. Nhưng đến cuối cùng, nếu đấy chẳng phải là ý muốn của Đức Chúa Trời, điều đó sẽ không xảy ra. Mọi nỗ lực của chúng ta rơi vào chỗ hư không nếu chúng không được Chúa phê chuẩn.

Trong phần đọc Ngũ Kinh tuần này, chúng ta gặp gỡ một trong những nhân vật mạnh mẽ, là người đã nắm lấy Đức Chúa Trời. Theo truyền khẫu Do Thái, các nhà thiên văn của Pharaôn đã suy luận rằng đấng cứu chuộc của Israel sắp sửa ra đời rồi. Pharaôn nghĩ rằng ông ta có thể khôn hơn Đức Chúa Trời của Israel và đã ban chiếu chỉ rằng từng bé sơ sinh nam Do Thái phải bị dìm chết dưới dòng sông. Do đó, Pharaôn đã bật cười với kế hoạch của Đức Chúa Trời.

Tuy nhiên, Đức Chúa Trời có tiếng cười sau cùng. Không những Môise đã chào đời, nhưng ông đã được cứu bởi chính dòng nước mà Pharaôn đã ban chiếu chỉ để giết chết ông. Và trong chỗ mỉa mai cong oằn kia, dòng sông này đã đưa chiếc rương mây chứa bé Môise trôi thẳng đển chỗ con gái của Pharaôn, nàng đã cứu ông và đưa ông vào cung điện để sống với mình. Môise lớn lên trong cung điện của Pharaôn, ngay dưới mũi của ông ta, và với phí tổn của ông ta!

Cuối cùng, ấy không phải là đấng cứu chuộc Hêbơrơ là người bị dìm chết trong dòng sông đâu; mà chính toàn bộ quân đội của Pharaôn bị hư mất khi Biển Đỏ ụp xuống trên họ. Và đấy không phải là mọi sự Pharaôn bị mất mát trong trận chiến kình chống lại Đức Chúa Trời: ông ta đã mất danh dự, sự giàu có, các nô lệ, và con trai đầu lòng của mình. Đánh trận với Đức Chúa Trời là một trận thua với những kết quả tàn phá không xiết kể.


Đức Chúa Trời có một chương trình cho thế gian - và cho mỗi một người chúng ta. Chúng ta một là đi kèm với ân điển và đóng vai trò của mình với ân điển, hoặc chúng ta có thể đánh trận với ân điển rồi kết thúc với mọi sự cong oằn hết (ít nhất là phải nói thế). Bậc thánh hiền Do Thái dạy: "Hãy biến ý muốn của Đức Chúa Trời thành ý muốn của ngươi". Họ nói tiếp: "và rồi Đức Chúa Trời sẽ biến ý muốn của ngươi thành ý muốn của Ngài". Hãy trở thành đối tác của Đức Chúa Trời và nắm lấy mặc khải của Ngài luôn. Khi chúng ta hiệp với đội ngũ của Đức Chúa Trời, Ngài cũng thuộc về chúng ta nữa.

Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2016

ĐƯA DÂN SỰ ĐỨC CHÚA TRỜI VỀ QUÊ HƯƠNG


Đưa Dân Sự Đức Chúa Trời Về Quê Hương
“Xảy ra trong ngày đó, Đức Giê-hô-va sẽ lung lay từ lòng sông cái cho đến khe Ê-díp-tô; hỡi con cái Y-sơ-ra-ên, các ngươi đều sẽ bị lượm từng người một!” — Êsai 27:12

Năm 1939, thời điểm khởi đầu của Đệ II Thế Chiến, đã có gần 17 triệu người Do Thái trên thế giới. Năm 1945, con số này đã giảm xuống còn 11 triệu. Ngày nay, người Do Thái đã xây dựng lại và phát triển, tuy nhiên số dân Do Thái trên toàn thế giới vào khoảng giữa 13 và 14 triệu, thậm chí không gần bằng số dân Do Thái trước khi bị thảm sát trong tay của Đức quốc xã.

Tuy nhiên, không phải mọi tin tức đều ảm đạm cả đâu. Trong thập niên 1920, ít hơn 100.000 người Do Thái sống ở Israel, sau đó được gọi là Palestine. Nhà nước Do Thái đã không được công nhận, và những người Do Thái họ sống trong cảnh bị áp bức. Ngày nay, có gần sáu triệu người Do Thái sinh sống và phát triển mạnh ở Israel, ở đó họ được tự do thờ phượng như họ muốn và được bảo vệ bởi một trong những đội quân lớn nhất thế giới.

Kỳ thực là có rất nhiều người Do Thái sống ở Israel hôm nay là sự ứng nghiệm các lời tiên tri trong Kinh Thánh xưa kia. Đức Chúa Trời đã hứa rằng ngày sẽ đến khi dân sự Ngài sẽ trở về quê hương. Tuy nhiên, đây mới chỉ là khởi đầu. Hầu hết người Do Thái, hơn bảy triệu người, vẫn sống bên ngoài Israel. Nhiều người sống ở những nơi như Liên Xô cũ, ở đó họ sống trong nghèo khổ, hoặc ở các nước Trung Đông, nơi họ sống dưới sự áp bức.

Đức Chúa Trời ban cho chúng ta cơ hội để đóng một vai trò trong việc chu toàn các mục đích của Ngài, và hôm nay chúng ta có khả năng giúp đưa dân sự Ngài về quê hương.

Điều này nhắc cho tôi nhớ đến câu chuyện nói về một thiếu niên chuyên ném sao biển. Ngày nọ, có người đi dọc theo bãi biển lúc bình minh, ông thấy một cậu bé nhặt con sao biển và ném chúng xuống biển. Ông hỏi: "Sao cháu lại làm như thế chứ?" Cậu bé đáp: "Bởi vì nếu chúng không trở lại biển khi mặt trời mọc lên, chúng sẽ chết, bộ ông không thấy bãi biển dài cả dặm sao?" Người kia nói: “Mọi nỗ lực của cháu sẽ tạo ra sự thay đổi nào chứ?" Cậu bé nhìn vào con sao biển trong tay và ném nó xuống biển. Sau đó, nó nói: "Khi ném như vậy sẽ tạo ra sự khác biệt cho con sao biển nầy".

Trong phần đọc Kinh Thánh tuần này, chúng ta trải qua một trong rất những lời tiên tri nói về những người Do Thái trở về quê hương của họ. Lần này, tiên tri Êsai nhấn mạnh rằng họ sẽ trở về "từng người một". Điều này dạy cho chúng ta biết rằng chúng ta không cần đưa tay lên trong tuyệt vọng khi chúng ta nhận phần việc khổng lồ lo giúp đỡ tất cả dân Do Thái trở về quê hương. Chúng ta chỉ cần giúp họ từng người một mà thôi, cho đến khi mọi người đều ở trong quê nhà.

Chúng tôi mời các bạn hiệp với chúng tôi tại The Fellowship, ở đây chúng tôi giúp chu toàn các mục đích của Đức Chúa Trời qua chương trình On Wings của Eagles [trên cánh chim ưng] của chúng tôi, giúp đưa người Do thái nghèo khổ và bị áp bức từ khắp nơi trên thế giới về với quê hương Israel. Chúng ta cùng nhau có thể tạo ra một sự khác biệt và đưa dân sự Đức Chúa Trời về quê nhà, mỗi lần một người.