Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2015

TIN CẬY ĐỨC CHÚA TRỜI TRONG LÚC GIAN TRUÂN


Tin Cậy Đức Chúa Trời Trong Lúc Gian Truân
Hết thảy ai sanh trong dòng Y-sơ-ra-ên sẽ ở nơi trại trong bảy ngày, hầu cho dòng dõi các ngươi biết rằng khi ta đem dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi xứ Ê-díp-tô, ta cho họ ở trong những trại: Ta là Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của các ngươi — Lêvi ký 23:42–43

Khi tôi ngồi trong sukkah của tôi, những túp lều mà chúng ta được truyền cho phải sống những bảy ngày trong một năm, tôi nhớ đến cách mà tổ phụ chúng ta đã sống trong nhiều năm. Theo Kinh Thánh, Đức Chúa Trời dạy rằng chúng ta cần phải nhớ lại cách thức Ngài đặt dân Israel vào trong hoàn cảnh tương tự khi họ phiêu bạt ở sa mạc trong 40 năm. Có người nói rằng Đức Chúa Trời cung cấp các túp lều cho từng gia đình trong sa mạc, trong khi nhiều người khác giải thích rằng Trụ Mây Vinh HIển của Đức Chúa Trời đã là nơi trú ẩn của dân sự Ngài. Dù bằng cách nào đi nữa, ngày lễ sukkah kỷ niệm sự quan phòng của Đức Chúa Trời trong môi trường khó khăn và nguy hiểm.

Tuy nhiên, ngoài những năm đó, tôi được nhắc nhớ đến hàng ngàn năm mà dân tộc của tôi sinh sống trong những chỗ trú thân thật là đơn sơ, không bao giờ biết họ sẽ phải chỗi dậy rồi di dời một lần nữa trong năm tới do sự bắt bớ hay do lịnh lạc. Thuật ngữ "dân Do Thái sống phiêu bạt" được dựng lên không phải là tự nhiên mà có đâu. Ở một phương thức, ngày lễ sukkah tiêu biểu cho câu chuyện nói tới dân tộc Do Thái. Nơi ở của chúng ta chỉ là tạm thời, sự tồn tại của chúng ta rất bấp bênh, và cuộc sống còn của chúng ta hoàn toàn nương cậy vào ân điển và sự thương xót của Đức Chúa Trời.

Có một bài ca Do thái theo thể thơ văn rất là hay, nó nắm bắt bản chất ý tưởng này. Trong bài ca đó, một người Do Thái kể về việc ngồi trong sukkah mong manh của mình trong khi có gió thổi qua. Thời tiết báo trước đến nỗi vợ của người nầy hét lên với ông ta phải bước vào bên trong bởi vì bà lo ngại rằng sukkah có thể sẽ sụm xuống rồi sụp đổ hoàn toàn. Hãy nghe câu đáp của ông ấy: ". . . đừng lo về gió. Vô luận có nhiều dông gió gầm rống đi nữa. Bất luận có bao nhiêu thế hệ sẽ đến, sukkah sẽ luôn luôn đứng vững".

Nói cách khác, vô luận có bao nhiêu sức mạnh bung ra chống nghịch dân Do Thái, dân tộc và quốc gia nhỏ bé của chúng ta đã luôn tồn tại và sẽ tồn tại; không phải vì chúng ta mạnh sức và hùng cường đâu, không phải vì chúng ta đông đảo là vĩ đại đâu, mà vì đấy là ý muốn của Đức Chúa Trời.

Khi chúng ta ở trong túp lều sukkah của chúng ta với thứ mái lợp bằng tranh của chúng tiếp xúc với nhiều yếu tố, chúng ta phải nhớ rằng sự mạnh giỏi của chúng ta không đến từ tiếng tăm vang dội của loại nhà cửa bình thường của chúng ta đâu, mà từ sự tễ trị của Đức Chúa Trời, thậm chí trong những tình huống tế nhị nhất. Điều gì trông rắn rỏi có thể trở thành ngôi nhà của những tấm lá bài nếu nó không dựa trên ý muốn của Đức Chúa Trời, và điều chi có vẻ mong manh có thể trở thành cấu trúc vững chắc nhất nếu chính mình Đức Chúa Trời đang giữ gìn nó.

Chúng ta hết thảy phải được khích lệ tin cậy Đức Chúa Trời của chúng ta trong những lúc gian truân. Với Đức Chúa Trời ở bên cạnh chúng ta, dông gió có thể thổi đến và mưa sẽ trút đổ, song chúng ta sẽ đứng vững vàng. Nếu chúng ta yếu sức, Ngài sẽ thêm sức cho chúng ta; nếu chúng ta mệt mỏi, Ngài sẽ thêm sinh lực cho chúng ta; và nếu chúng ta sắp ngã gục, Ngài sẽ vịn lấy chúng ta. Giống như Ngài luôn luôn làm mọi việc ấy vậy.



Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2015

CHỈ ĐI NGANG QUA MÀ THÔI!


Chỉ Đi Ngang Qua Mà Thôi
 “‘Hết thảy ai sanh trong dòng Y-sơ-ra-ên sẽ ở nơi trại trong bảy ngày — Lêvi ký 23:42

Thập niên 1970 ban nhạc Kansas đưa ra câu nói nổi tiếng nầy: "Đừng bám víu mà chi; không có gì tồn tại đời đời đâu, trừ ra trời và đất". Tuy nhiên, nghiên cứu gần đây cho thấy rằng ngay cả trời và đất sẽ không kéo dài mãi mãi. Các nhà khoa học đã khẳng định rằng vũ trụ của chúng ta đang gục chết dần, thậm chí dù nó có thể tốn một vài tỉ năm. Tuy nhiên, tin tức thật là hấp dẫn. Nó nhắc chúng ta nhớ rằng không có gì kéo dài cho đến đời đời đâu - trừ ra Đức Chúa Trời.

Đây là một trong những sứ điệp chính của Sukkot, Lễ Lều Tạm. Chúng ta được truyền cho phải rời bỏ nhà cửa thường trực của mình rồi đến sống trong chỗ trú tạm thời ọp ẹp gọi là sukkah (túp lều). Vô luận có sự bất tiện dường nào khi sống trong các túp lều trong cả tuần lễ -- trong chỗ có khí hậu oi bức, trong chỗ trời rất lạnh, hoặc mưa gió -- chúng ta biết rõ là chỉ có một tuần thôi. Chúng ta không phiền hà vì thiếu thốn đồ đạt hoặc giường ngủ thoải mái, bởi vì một lần nữa, chỉ tạm thời mà thôi. Các rabi Do Thái dạy rằng sukkah là một hình bóng cho cuộc sống quanh năm của chúng ta. Mọi sự chỉ là tạm thời.

Trong khi chúng ta có thể suy nghĩ, khi chúng ta chuyển từ nhà cửa của mình đến sukkah, chúng ta đang di chuyển từ sự thường trực đến với một thứ phù du, thật ra là gần với sự thực hơn. Nhà cửa và của cải của chúng ta hoàn toàn là thoáng qua khi sánh với các ơn phước thuộc linh đời đời mà chúng ta sẽ nắm bắt lấy khi ở trong sukkah của mình. Sukkah phá vỡ sự ảo tưởng thoải mái cho rằng chúng ta sẽ sống đời đời, và nhắc cho chúng ta nhớ rằng chúng ta chỉ đi ngang qua thế giới này mà thôi. Khi năm mới của người Do Thái sắp sửa khởi sự một cách nghiêm túc nhất, chúng ta buộc phải suy nghĩ ở chỗ chúng ta thực sự muốn làm gì với cuộc sống phù du của chúng ta.

Có một câu chuyện kể về một doanh nhân kia, ông ta đi nhiều nơi và dừng lại tại ngôi nhà của một rabi Do thái nổi tiếng và có uy tín. Khi người nầy bước vào nhà của vị rabi kia, ông ta bị sốc khi nhìn thấy hầu như không có một thứ gì trong đó. Người nầy không thể ngăn lòng mình thắc mắc: "Xin lỗi vì phải hỏi, nhưng ông đang ở giữa việc dời nhà, có phải không? Mọi đồ đạc của ông đâu cả rồi?” Đáp lại, vị rabi kia hỏi vị doanh nhân nầy như sau: "Sau lại phải có các thứ ấy với tôi chứ? Tôi chỉ đi ngang qua đây thôi!" Vị rabi mỉm cười đáp: “Tôi cũng thế đấy".

Và cũng một thể ấy với chúng ta.

Cuộc sống là tạm thời. Đó là một thử nghiệm và là một cơ hội để làm lành và sống nhơn đức hầu cho chúng ta có thể chất chứa một cái gì đó thực sự lâu dài trong cõi đời đời. Sự việc nầy tác động ra sao đến phương thức bạn sử dụng cuộc đời của mình hôm nay? Bạn chọn trám đầy năm tháng của mình như thế nào vậy? Khi chúng ta nắm bắt được sự ngắn ngủi của cuộc sống, mọi ưu tiên một của chúng ta bèn thay đổi, và chúng ta sống cuộc sống có ý nghĩa hơn.


Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

TRỞ THÀNH NGƯỜI BẮC NHỊP CẦU NỐI


Trở Thành Người Bắc Nhịp Cầu Nối
Bữa thứ nhất, các ngươi phải lấy trái cây tốt, tàu chà là, nhành cây rậm, và cây dương liễu, rồi vui mừng trong bảy ngày trước mặt Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của các ngươi — Lêvi ký 23:40

Cách đây nhiều năm, tôi dự một đám tang diễn ra trong suốt kỳ nghỉ Sukkot. Vị rabi Do Thái đưa ra một bài ca tụng vào ngay một trong những sự dạy phổ biến nhất liên quan đến bốn thứ mà chúng ta bị buộc phải đem theo trong ngày lễ: trái cây tốt, tốt cả mùi vị và ăn ngon, tiêu biểu cho một người đã đạt đến sự khôn ngoan từ Kinh Thánh và cũng biết làm lành. Cây rậm, trong đó có một loại nước hoa tốt, nhưng không ăn được, tượng trưng cho một người biết làm lành, nhưng không tiếp thu từ Kinh thánh. Chà là ăn được nhưng không có mùi vị gì hết, do đó đại diện cho một người có trí tuệ nhưng không dấn thân vào những việc lành. Cuối cùng, cây liễu, là cây không ăn được, không có mùi hương, tiêu biểu cho một người chẳng khôn ngoan cũng không biết làm lành.

Tôi mong rabi Do Thái cứ tiếp tục với sứ điệp điển hình nhằm vào ngày lễ Sukkot, chúng ta đem theo tất cả bốn thứ đó để tỏ ra rằng các loại người đều rất quan trọng và bình đẳng trước mặt Đức Chúa Trời. Đây là ngày lễ của sự hiệp một và cùng nhau thưởng thức. Tuy nhiên, vị rabi không tiếp tục sứ điệp của mình theo cách đó. Thay vì thế, ông lưu ý rằng có yếu tố thứ năm trong bốn thứ kia. Có những mối quan hệ ràng buộc họ lại với nhau. Vị rabi giải thích rằng điều này tiêu biểu cho loại người thứ năm - một người đưa các loại người kia lại với nhau. Người chết là người thể ấy, và sự dạy nầy là một sự cống hiến đẹp đẻ cho ký ức của dân sự.

Bài học đó đã luôn ở lại trong tôi, và nó đã trở thành một động lực trong cuộc sống của chính tôi. Có nhiều loại người trong thế gian này, và chúng ta cùng nhau có thể thực hiện được những điều tuyệt vời; tuy nhiên, ai đó cần phải là người đem những người khác lại với nhau. Đây là sứ mệnh của cuộc đời tôi, là người trở thành người bắc nhịp cầu nối giữa các Cơ đốc nhân và người Do Thái hầu cho chúng ta cùng nhau được ích và thêm sức mạnh để làm việc vì cớ các giá trị mà chúng ta đang chia sẻ. Các kết quả là những ơn phước lạ lùng cho hết thảy chúng ta, và cùng nhau, chúng ta đã đóng góp thật nhiều cho các mục đích của Đức Chúa Trời hơn là tôi có thể từng suy tưởng.

Hết thảy chúng ta có thể và phải đảm nhận vai trò của "phần thứ năm trong bốn thứ kia". Bất luận bạn thuộc về loại người nào, ai nấy cần phải đảm nhận vai trò cùng nhau đưa người ta đến. Vô luận bạn là ai, bạn làm gì, hay bạn biết gì; ai nấy đều có khả năng yêu thương mọi người, tôn trọng mọi người, và dạy người khác làm y như vậy. Hết thảy chúng ta có thể trở thành người bắc nhịp cầu nối. Nguyện lời lẽ của Thi thiên 133:1 được ứng nghiệm qua đời sống của chúng ta trong những năm sắp tới - "Kìa, anh em ăn ở hòa thuận nhau. Thật tốt đẹp thay!"