Thứ Tư, 2 tháng 9, 2015

NGUYỆN ƠN PHƯỚC CHÚA CỨ TUÔN TRÀN



Nguyện Ơn Phước Chúa Cứ Tuôn Tràn
“Nếu ngươi nghe theo tiếng phán của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, nầy là mọi phước lành sẽ giáng xuống trên mình ngươi” — Phục truyền luật lệ ký 28:2

Khi chúng ta tiếp cận Rosh Hashanah, năm mới của người Do Thái, phần đọc Ngũ Kinh tuần nầy có chứa một giáo lý rất đúng thời điểm.

Theo truyền thống Do Thái, về Rosh Hashanah, Đức Chúa Trời nhìn xem cả năm qua của chúng ta, về tình trạng ăn năn, về trạng thái tấm lòng chúng ta. Ngài quyết định vào cái ngày định mệnh nhất nầy đâu là phần của mỗi người sẽ có trong năm tới. Giữa vòng những việc được quyết định là thu nhập của một người sẽ là bao nhiêu trong 12 tháng tới đây. Vì vậy, chúng ta hãy xin Đức Chúa Trời quyết rằng một người sẽ kiếm được 100.000$US trong năm thứ 5776 của người Do thái. Như vậy, có phải dân sự sẽ thấy thoải mái trong năm tới, ở bên hồ bơi vui vẻ, trong khi số tiền cứ lăn vào hay không?

Câu trả lời tất nhiên là không. Trong phần kỳ trước chúng ta đọc: “Nếu ngươi nghe theo tiếng phán của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, nầy là mọi phước lành sẽ giáng xuống trên mình ngươi”. Chú ý thứ ngôn ngữ rườm rà ở đây: "giáng xuống""kèm theo ngươi". Hai cụm từ dường như giống nhau thực sự chứa hai phần cho thấy cách thức mọi ơn phước của Đức Chúa Trời đang tác động, theo nhận định của người Do Thái.

Phước hạnh "giáng trên chúng ta" là những ơn phước mà Đức Chúa Trời quyết định ban cho chúng ta trong suốt Rosh Hashanah. Ở đây ngụ ý, ấy là các ơn phước nầy đang treo phía trên chúng ta song chưa giáng xuống cho chúng ta. Chúng đang ở trong kho, phải nói như thế, sẵn sàng mưa xuống trên chúng ta. Tuy nhiên, có những việc cần phải được thực hiện nơi phần của chúng ta để ơn phước của Đức Chúa Trời được thoát ra hầu cho chúng sẽ "đi kèm với chúng ta" suốt cả năm.

Yếu tố cơ bản nhất của tiến trình nầy chính là công việc. Quan điểm của người Do Thái, ấy là một người phải làm việc để có thu nhập của mình [nam hay nữ]. Đức Chúa Trời sẽ chu cấp, nhưng chúng ta cần phải tỏ ra hết mức nỗ lực của mình. Chúng ta cần phải tạo ra ống dẫn vật lý, qua đó Đức Chúa Trời có thể đổ phước xuống cho chúng ta.

Loại công việc thứ hai cần phải thực hiện là công việc thuộc linh. Vế trước của câu nói ấy ghi như sau: “Nếu ngươi nghe theo tiếng phán của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi…”. Nếu Đức Chúa Trời quyết định rằng chúng ta có thể rút tỉa ơn phước dồi dào từ Rosh Hashanah, chúng ta phải trở thành loại bình xứng đáng nhận lãnh các ơn phước suốt cả năm. Điều này có ý nói tới sự tin kính hàng ngày và sự thờ lạy Đức Chúa Trời. Qua sự cầu nguyện và sự công nhận của chúng ta về Đức Chúa Trời trong vai trò nhà chu cấp và nâng đỡ của chúng ta, chúng ta mở vòi ơn phước của chúng ta ra để chúng tuôn tràn vào đời sống của chúng ta. 

Chúng ta phải lo mở như thế nầy mỗi ngày để chúng ta sẽ nhận lãnh mọi điều đã được hứa hẹn cho chúng ta.
Khi chúng ta cầu xin Đức Chúa Trời ban cho hết thảy chúng ta một năm mạnh giỏi và tốt đẹp, chúng ta phải nhớ rằng việc nhận lãnh ơn phước của Đức Chúa Trời đang nằm trong tay của chúng ta. Chúng ta phải quyết định biến năm nầy thành một năm của sự tin kính, cầu nguyện mỗi ngày, và Đức Chúa Trời sẵn sàng đổ ơn phước không xiết kể xuống cho chúng ta.


NHIỀU HƠN CHÚNG TA ĐÁNG ĐƯỢC


Nhiều Hơn Chúng Ta Đáng Được
Cầu Chúa từ nơi cư-sở thánh của Ngài trên trời cao, đoái xem và ban phước cho dân Y-sơ-ra-ên của Ngài, cùng đất mà Ngài đã ban cho chúng tôi, tức là xứ đượm sữa và mật nầy, y như Ngài đã thề cùng tổ phụ chúng tôi — Phục truyền luật lệ ký 26:15

Bài toán số đơn giản sẽ cho chúng ta biết rằng nếu chúng ta có một số tiền nhất định, sau đó trích một phần từ số tiền đó, phần còn lại sẽ ít hơn so với những gì chúng ta khởi sự với. Nhưng mạng lịnh về việc dâng hoa quả đầu mùa cho thấy có một sự khác biệt. Khi chúng ta dâng phần tốt nhứt của mình cho Đức Chúa Trời, trong khi lúc đầu dường như là chúng ta có rất ít, trong một thời gian sau đó, chúng ta kết thúc với lượng nhiều hơn, thích ứng với sự chúc phước của Đức Chúa Trời.

Điều này giải thích câu Kinh thánh mà người đến thờ lạy được yêu cầu phải tuyên bố khi đem hoa quả đầu mùa đến dâng cho Chúa. Sau khi đọc một bài trích dẫn gợi nhớ tình trạng nô lệ của dân Do thái trong xứ Aicập, sự giải cứu diệu kỳ của Đức Chúa Trời, rồi sau đó bước vào Đất Hứa, người thờ lạy sẽ đọc lên lời cầu nguyện nầy: Cầu Chúa từ nơi cư-sở thánh của Ngài trên trời cao, đoái xem và ban phước cho dân Y-sơ-ra-ên của Ngài".

Người nào đưa ra lời công bố nầy đã chứng minh rằng con cái của Israel sẽ phục vụ Đức Chúa Trời trong một tư thế thật là logic - họ sẽ cho dâng hiến thứ sản phẩm rất khó kiếm được của họ; họ sẽ rút ra từ những sự tiếp trợ có cần nhất của họ; họ sẽ phục vụ Đức Chúa Trời trỗi hơn những giới hạn của logic. Vì vậy, khi những kẻ thờ phượng cầu xin Đức Chúa Trời đối xử với họ bằng sự tử tế, điều nầy hoàn toàn thích ứng - vượt ra ngoài văn tự của luật pháp, với sự thương xót và sự dư dật dành cho kẻ bất xứng.

Thật là thú vị khi thấy trong câu Kinh thánh, những người thờ lạy đã xin Đức Chúa Trời ngó xuống dân sự Ngài từ trên trời. Nói cách khác, những người thờ lạy không muốn Đức Chúa Trời quan sát quá kỹ các hành vi của họ. Như Vua David đã tuyên bố trong Thi thiên 130:3: "Hỡi Đức Giê-hô-va, nếu Ngài cố chấp sự gian ác. Thì, Chúa ôi! ai sẽ còn sống?" Thực vậy, nếu Đức Chúa Trời tính toán thật cặn kẽ, không một ai trong chúng ta sẽ được xứng đáng với nguồn ơn phước dư dật của Ngài.

Tuy nhiên, những người đến thờ lạy đã vượt quá sự tính toán của chính mình và đã cho qua những gì họ có chống lại mọi logic. Họ đã quan sát từ đàng xa rồi quyết định rằng trong khi các con số sẽ chẳng có ý nghĩa gì trên giấy tờ, Đức Chúa Trời sẽ quan tâm đến chỗ tính toán lần sau cùng và mọi sự sẽ là OK. Tương tự vậy, chúng ta cầu xin Đức Chúa Trời chúc phước cho chúng ta từ đàng xa – đừng nhìn vào tội lỗi của chúng ta, nhưng nhìn vào sự tốt lành cả thể của chúng ta – rồi chúc phước cho chúng ta cách dư dật, trỗi hơn những gì chúng ta đáng được


Chúng ta có thể lấy sứ điệp nầy hôm nay như là một sự khích lệ để phục vụ Đức Chúa Trời trỗi hơn các giới hạn của logic. Khi Đức Chúa Trời đưa dân Do thái ra khỏi Ai Cập, sự việc xảy ra nhanh đến nỗi bột làm bánh của họ không có đủ thì giờ để dậy lên. Tại đó, Đức Chúa Trời đã dạy cho chúng ta biết rằng Ngài muốn có một mối quan hệ vượt thời gian. Ở đây, Ngài dạy cho chúng ta biết rằng sự thờ lạy của chúng ta phải vượt ra ngoài mọi giới hạn của logic thuần túy. Khi Đức Chúa Trời tra đặt cái gì trong tấm lòng của chúng ta, chúng ta cần phải phục vụ Ngài với mọi sự chúng ta có. Đổi lại, Đức Chúa Trời sẽ chúc phước cho chúng ta trên và trỗi hơn những gì chúng ta từng suy tưởng.

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015

GIỮ THỂ DIỆN VÀ TÌNH THÂN THƯƠNG



Giữ Thể Diện Và Tình Thân Thương
Khi ngươi cho kẻ lân cận mướn một vật chi, chớ vào nhà người đặng lãnh lấy của cầm người; phải đứng ở ngoài, người mà mình cho mướn đó, sẽ đem của cầm ra ngoài đưa cho — Phục truyền luật lệ ký 24:10–11

Không phải mọi sự bố thí đều như nhau đâu. Trong khi chính hành động đóng góp tài chính có thể trông giống nhau ở bên ngoài, những gì ở bên trong của người bố thí đang tạo ra mọi sự khác biệt.

Một số sự bố thí đi kèm với những sự ràng buộc, ở đó người bố thí mong mỏi một việc gì đó đổi lại từ người nhận. Trong các trường hợp đó, người nhận buộc phải cảm thấy rằng mình [nam hay nữ] "mắc nợ" ân nhân của họ, có thể là vinh dự quá mức, tuân thủ hoàn toàn, hoặc một cái gì đó khác. Khi ấy, có sự bố thí với những cảm xúc phán xét và lời phỉ báng về người nhận. Trong khi những cảm xúc nầy sẽ không thốt ra thành lời, thái độ vẫn có thể được cảm nhận sâu sắc bởi người nhận.

Sau cùng, cũng có sự bố thí với sự quảng đại và yêu thương. Người bố thí chẳng mong mỏi gì cả đổi lại từ người nhận. Đây là sự bố thí với sự trang nghiêm, ở đó vị ân nhân không giảm bớt sự thọ hưởng, nhưng giữ thể diện và tôn trọng người nhận bất chấp hoàn cảnh của họ [nam hay nữ]. Những tình cảm nầy người nhận cũng có thể cảm nhận được cho dù chúng không biểu hiện ra bằng lời nói.

Trong phần Ngũ Kinh của tuần này, Đức Chúa Trời nói rõ rằng Ngài muốn chúng ta phải bố thí cho người khác trong một phương thức giúp cho người nhận mà không làm mất thể diện của người ấy [nam hay nữ]. Giữa vòng các luật lệ đề ra trong phần này, Kinh thánh dạy rằng khi người nầy cho người kia mướn, người cho không thể vào nhà của người nhận để thu lấy tài sản thế chấp. Thay vì thế, người nhận phải mang tài sản thế chấp ra trao cho người cho mướn.

Sự nhạy cảm tinh tế như thế bảo vệ thể diện của người mướn. Ngũ Kinh tiếp tục và giải thích rằng nếu khoản mục cho mướn là chiếc áo choàng của người đứng mướn, người cho mướn phải trả lại nó vào buổi tối nếu người đứng mướn là người nghèo, hầu cho người ấy [nam hay nữ] sẽ không bị lạnh khi nằm ngủ. Một lần nữa, chúng ta được khích lệ để giúp đỡ người ta với một tư thế thực sự chu đáo.

Với rất nhiều cách thức thể ấy khi bố thí cho người khác, điều quan trọng là chúng ta phải thẳng thắn mà bố thí. Đây là lý do tại sao khi hội Fellowship tung ra chương trình giúp đỡ người cao tuổi khó khăn của Israel, nhiều người trong số họ là những người sống sót trong cuộc diệt chủng của Đức Quốc Xã, chúng tôi đặt tên cho chương trình Giữ Thể Diện Và Tình Thân Thương. Cung ứng cho dự án như thế một tước hiệu nhấn mạnh mục tiêu giúp đỡ người già trong một phương thức tiếp trợ cho họ không những hỗ trợ về vật chất, mà còn nhằm phục hưng tâm hồn của họ. Sự trợ giúp về tài chính kèm theo với tình thân thương. Sự trợ giúp được cung ứng với việc giữ thể diện và sự tôn trọng. Người nhận được cung ứng cho một cơ hội để chia sẻ - câu chuyện, sự khôn ngoan, và tình cảm của họ.

Lần tới chúng ta cung ứng sự hỗ trợ cho ai đó, chúng ta hãy chú ý đến cách thức chúng tôi đưa ra. Có phải chúng ta bố thí mà không xét đoán chăng? Có phải chúng ta có những kỳ vọng không nói ra chăng? Khi chúng ta rời rộng và đầy tôn trọng trong việc bố thí, chúng ta có thể đem lại sức sống cho một người trong cuộc khủng hoảng - cả thể xác lẫn tâm hồn.