Thứ Năm, 9 tháng 7, 2015

HÃY LÃNH ĐẠO NƠI BẠN SINH SỐNG


Hãy Lãnh Đạo Nơi Bạn Sinh Sống
Lạy Giê-hô-va là Đức Chúa Trời của thần linh mọi xác thịt, xin Ngài lập trên hội chúng một người để vào ra trước mặt chúng nó khiến chúng nó ra vào, hầu cho hội chúng của Đức Giê-hô-va chớ như con chiên không người chăn” — Dân số ký 27:16–17

Larry Bossidy, cựu Giám đốc điều hành của General Electric, từng chia sẻ một câu chuyện về các bài học ông đã tiếp thu được trong chức vụ lãnh đạo. Ông thuật lại thể nào khi ông là quản lý ở General Electric, ông là người có khả năng, song ông chưa có nhiều kinh nghiệm. Việc thiếu kinh nghiệm đó đã giữ ông không thăng tiến trong một thời gian. Larry tự hứa với lòng rằng nếu ông nắm được chức vụ lãnh đạo, ông sẽ thuê các quản lý có khả năng, song không có kinh nghiệm, chỉ để chứng minh rằng thiếu kinh nghiệm không phải là một ngăn trở. Larry đã nắm được vai trò lãnh đạo và đã làm đúng y như thế – và đây là một thất bại ê chề. Giống như Larry đã khám phá ra, một người chỉ có thể lãnh đạo nhiều người khác trong các lãnh vực mà họ nhìn thấy chính bản thân họ ở đó.

Trong phần đọc Kinh thánh tuần nầy, chúng ta nhìn thấy sự chuyển tiếp chức vụ lãnh đạo từ Môise sang cho Giôsuê. Môise đã cầu nguyện với Đức Chúa Trời: Lạy Giê-hô-va là Đức Chúa Trời … xin Ngài lập trên hội chúng một người để vào ra trước mặt chúng nó khiến chúng nó ra vào,…”. Môise muốn nói gì bởi câu “vào ra trước mặt chúng nó” và “khiến chúng nó ra vào” chứ? Há cầu xin Đức Chúa Trời ban cho một vị lãnh đạo có khả năng rồi để việc ấy lại đó là chưa đủ sao?

Bậc thánh hiền người Do thái giải thích lời lẽ của Môise. Môise đã định rằng cấp lãnh đạo phải đến rồi đi trước mặt dân sự. Nói cách khác, cấp lãnh đạo phải là người đi trước dân sự về mặt thuộc linh. Chỉn khi ấy, người đó mới có thể lãnh đạo họ trên hành trình thuộc linh của chính họ. Môise đã xin cho có một cấp lãnh đạo, là người có thể “dẫn họ ra khỏi” tình trạng suy bại rồi “đưa họ vào” sự thánh khiết. Một vị lãnh đạo như vậy phải có kinh nghiệm làm như thế cho bản thân mình; chỉn khi ấy người mới có thể lãnh đạo dân tộc Israel.

Kinh nghiệm là một công cụ đầy năng quyền – có lẽ là công cụ đầy quyền lực nhất trong toàn bộ các công cụ. Bất kỳ cấp lãnh đạo nào cũng chỉ có thể lãnh đạo trong giới hạn mà mình đã tiếp thu được cho chính mình. Không có cái gì thay thế được cho kinh nghiệm.

Bạn không phải là Giám Đốc của một công ty, lãnh đạo của nhà thờ, hay là trưởng cơ quan để lãnh đạo đầy năng lực nhiều người khác. Dù chúng ta biết hay không biết, hết thảy chúng ta đều là cấp lãnh đạo. Chúng ta lãnh đạo bằng tấm gương cho hết thảy mọi người ở chung quanh chúng ta. Dù chúng ta là công nhân tại sở làm, người cha hay người mẹ, giáo viên, hoặc một thành viên trong cộng đồng, hết thảy chúng ta đều có những kinh nghiệm đầy năng lực chúng ta có thể sử dụng để giúp đỡ cho nhiều người khác qua các thách thức tương tự. Chúng ta từng trải qua nổi khó khăn và đã đắc thắng hơn nổi khó đó, chúng ta phải điềm đạm để dẫn dắt nhiều người khác vượt qua các thời điểm đầy trăn trở của chính họ.

Bạn sẽ là cố vấn hay lãnh đạo ai hôm nay? Chắc chắn cuộc sống đã dạy cho bạn một số bài học vô giá trị. Hãy giúp đỡ cho những ai đang ở chỗ mà bạn đã từng ở để đạt tới chỗ mà bạn đang đứng lúc bây giờ.


Thứ Tư, 8 tháng 7, 2015

MỘT VIỆC CÒN LỚN LAO HƠN BẢN THÂN MÌNH


Một Việc Còn Lớn Lao Hơn Bản Thân Mình
Đoạn, Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Hãy lên trên núi A-ba-rim nầy và nhìn xem xứ mà ta đã ban cho dân Y-sơ-ra-ên. Ngươi sẽ nhìn xem xứ đó, rồi ngươi cũng sẽ được về cùng tổ phụ, như A-rôn, anh ngươi, đã được về vậy… — Dân số ký 27:12–13

Đến với phần đọc Kinh thánh cuối tuần nầy, Môise được truyền cho phải trèo lên ngọn núi ở Mô-áp hầu cho ông có thể nhìn thấy Đất Hứa. Trong câu kế đó, Đức Chúa Trời bảo Môise rằng sau khi ông đã nhìn thấy xứ, ông sẽ qua đời như Arôn anh của ông và sẽ không bước vào đất ấy.

Có phải mạng lịnh nầy là một đặc ân hay một sự sửa phạt? Có phải việc nhìn thấy đất ấy rồi không được vào đó là một sự trớ trêu độc ác không? Giống như cho một đứa trẻ thấy cái bánh nhưng rồi nói cho nó biết rằng nó không thể ăn bánh đó vậy sao?

Môise chẳng mong muốn chi khác hơn là bước vào Đất Hứa. Trong sách Phục truyền luật lệ ký, chúng ta đọc thấy thể nào Môise đã dốc đổ lòng mình ra với Đức Chúa Trời cầu xin được phép bước vào đất đó, song lời cầu xin của ông đã bị từ chối. Tuy nhiên, chắc chắn là Môise đã nhìn thấy xứ, và rồi ông đã qua đời bình an. Thực vậy, khi Đức Chúa Trời bảo đảm với Môise rằng ông có thể nhìn thấy đất đó ngay cả việc ông sẽ không được bước vào nơi đó, đấy là một đặc ân. Cái thấy đó đã yên ủi Môise. Nhưng làm sao có thể như vậy được chứ?

Câu trả lời là vì sinh mạng của Môise không thuộc về Môise. Ấy là về một việc còn lớn hơn cả chính mình ông nữa. Ấy là về quốc gia Israel, đem Lời của Đức Chúa Trời cho thế gian, và đưa vào chuyển động mấy cái bánh xe lịch sử hoàn toàn dẫn tới sự trọn lành của cả thế gian. Tình cảm của Môise đã kéo dài quá những gì thuộc về riêng ông và bao gồm chương trình của Đức Chúa Trời cho cả thế gian.

Đấy là lý do tại sao ông nắm bắt được cái nhìn thoáng qua chương trình đó – khi ông có thể nhìn xem xứ sẽ trở thành quê hương đời đời cho dân tộc ông – cái thấy đó đem lại sự yên ủi và sự cảm thúc. Ngay cả nếu Môise không được vào đất ấy, dân tộc mà ông đã chăn giữ từ khi ra khỏi Aicập và qua sa mạc, họ sẽ vào xứ đó. Điều nầy đem sự vui mừng đến cho Môise. Ông hiểu rõ sứ mệnh còn lớn lao hơn bản thân ông sẽ được ứng nghiệm ngay cả như ông không được nhìn thấy xứ ấy nữa là.

Chúng ta đang sống trong một xã hội rất quan tâm đến việc kiện toàn bản thân mình, tìm kiếm cái tôi, và làm cho cái tôi được thỏa mãn. Tuy nhiên, sự thực cho thấy rằng hạnh phúc đạt được không phải bởi việc tìm cầu cho bản thân, mà bằng cách mất đi cái tôi trong một việc lớn lao hơn con người mình. Doanh nhân Bill Taylor rất thành công, ông nói như sau: “càng quen biết nhiều doanh nhân, các nhà điều hành, và những cá nhân có tài, tôi càng tin rằng hạnh phúc thật và sự thành công thật không đến từ việc tìm kiếm cái tôi của mình, mà trong chỗ mất cái tôi đi. Đánh mất bản thân mình trong một công ty mà bạn đem lòng tin tưởng, một lý tưởng mà bạn cần được sửa soạn để đánh trận với, và sự cam kết với một nan đề đã thách thức một giải pháp”.

Quí bạn ơi, dù chúng ta biết vấn đề đó hay không, hết thảy chúng ta là chi thể của một việc còn lớn lao chính bản thân mình nữa — và việc ấy được gọi là “chương trình của Đức Chúa Trời”. Chúng ta hãy tự đánh mất bản thân mình trong Đức Chúa Trời . . . rồi tìm gặp hạnh phúc thật, sự phu phỉ, và sự thoả mãn.


Thứ Ba, 7 tháng 7, 2015

VƯỢT QUA CÁC THỬ NGHIỆM ĐỨC TIN


Vượt Qua Các Thử Nghiệm Đức Tin
“Trong các người nầy không có một ai thuộc về bọn mà Môi-se và A-rôn, thầy tế lễ, đã kiểm soát khi hai người tu bộ dân Y-sơ-ra-ên tại đồng vắng Si-na-i. Vì Đức Giê-hô-va có phán về bọn đó rằng: Chúng nó hẳn sẽ chết trong đồng vắng! Vậy, chẳng còn lại một tên, trừ ra Ca-lép, con trai Giê-phu-nê, và Giô-suê, con trai Nun” — Dân số ký 26:64–65

Trong phần đọc Kinh thánh tuần nầy, khi dân Do thái chuẩn bị vào trong xứ Israel, Môise thực hiện tu bộ dân số khác trong dân sự. Điều nầy đã được thực hiện nhiều năm trước đó; tuy nhiên, Kinh thánh ghi rằng toàn bộ nhóm dân sự mới đã được tu bộ lần nầy. Toàn bộ thế hệ đã được tu bộ lần đầu tiên đã ngã chết trong sa mạc vì cớ tình trạng tội lỗi của các thám tử. Nếu bạn còn nhớ, Môise đã sai 12 thám tử đi dọ thám Đất Hứa rồi đem về một bản tường trình. Các thám tử đã đem về một tường trình tiêu cực về đất đai, và dân sự đánh mất đức tin của họ. Kể từ khi họ không tin rằng Đức Chúa Trời sẽ giải cứu họ, Ngài sẽ không giải cứu họ. Thay vì thế, họ đã hư mất trong sa mạc.

Nhưng chúng ta phải có cái nhìn kỹ hơn. Câu Kinh thánh cho chúng ta biết rằng: “Vậy, chẳng còn lại một tên, trừ ra Ca-lép, con trai Giê-phu-nê, và Giô-suê, con trai Nun.” Calép và Giôsuê là hai người duy nhứt trong 12 thám tử đã từ chối không đưa ra bản tường trình xấu về đất đai và đã ra sức nâng đức tin nơi dân sự lên. Như một phần thưởng, họ đã không gánh chịu cùng một số phận như những người kia trong thế hệ của họ; họ đã được đưa vào trong Đất Hứa. Nhưng họ không phải là những người duy nhứt còn sống sót đâu. Theo nguyên ngữ Hybálai, câu nầy đọc như sau: “Không phải một người đã được chừa lại . . .”. Bậc thánh hiền người Do thái bình luận như sau: “Nam giới ngã chết trong sa mạc, nhưng nữ giới thì không”.

Tại sao nữ giới không ngã chết trong sa mạc như nam giới chứ? Sở dĩ như thế phải chăng Đức Chúa Trời có lòng thương xót nữ giới hơn nam giới? Không phải như vậy đâu. Số nữ giới nầy đã kiếm được quyền của họ vào trong Đất Hứa. Bậc thánh hiền dạy rằng nam giới đã mất đức tin của họ vào chính cái đêm khủng khiếp khi các thám tử nói tiêu cực về đất đai của Israel – nhưng nữ giới không có nói như thế. Họ đã giữ được đức tin của họ. Mặc dù các thám tử đã tường trình kẻ thù có dân số đông đảo, thành trì kiên cố, và một vùng đất nuốt chửng dân của nó, nữ giới đã đóng tai họ lại đối với lời lẽ của nam giới. Thay vì thế, họ mở lòng ra đối với Lời của Đức Chúa Trời, là Đấng đã hứa dẫn họ vào một xứ tốt tươi. Họ đã vượt qua phần thử nghiệm đức tin.


Tôi muốn khích lệ hết thảy chúng ta phải vượt qua những phần thử nghiệm đức tin đến trong đời sống chúng ta. Có những lúc khi người ta nói với chúng ta về một việc, còn Đức Chúa Trời nói một việc khác. Những thử nghiệm đức tin đến với nhiều hình thức. Chúng đến như những lời dự đoán thảm khốc trên trang tin tức, như lời khuyên không được tốt từ “bạn bè”, hoặc ngay cả dư luận phổ biến trong thế gian. Bạn sẽ tin theo ai đây? Như có chép trong Giêrêmi 17:7: Đáng chúc phước thay là kẻ nhờ cậy Đức Giê-hô-va, và lấy Đức Giê-hô-va làm sự trông cậy mình”. Chúng ta hãy chọn đặt sự tin cậy của mình nơi Đức Chúa Trời và được phước.

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015

LÀM CHO THẾ GIỚI ĐƯỢC TRỌN VẸN KHỞI SỰ VỚI BẢN NGÃ CỦA MỘT NGƯỜI



Làm Cho Thế Giới Được Trọn Vẹn
Khởi Sự Với Bản Ngã Của Một Người

Vả, người Y-sơ-ra-ên bị giết chung với người nữ Ma-đi-an, tên là Xim-ri, con trai Sa-lu, quan trưởng của một tông tộc, người Si-mê-ôn — Dân số ký 25:14

Khi Hiệu trưởng trường Đại học Yale là Peter Salovey, ban ra bài diễn văn khai mạc của mình, sứ điệp của ông là như vầy đây: “. . . cải thiện thế giới. Trong truyền khẫu của người Do thái được gọi là Tikkun Olam, sát nghĩa là ‘sửa chữa thế gian’”. Hết thảy chúng ta đều thích dựng nên một thế giới hoàn toàn . . . nhưng bằng cách nào mới được?

Phần đọc Kinh thánh tuần nầy bắt đầu ở chỗ tuần vừa qua chừa lại. Phân đoạn tuần qua kết thúc với một âm điệu trầm hẳn xuống vì dân Israel, những người đàn ông họ khởi sự phạm tội với những người đàn bà Mađian. Khoảnh khắc tệ hại nhất đã đến khi một người nam Do thái đưa một người nữ Mađian đến trước mặt Môise và đã phạm tội với nàng cách công khai. Ở điểm nầy, Phinêa lấy ngọn giáo đâm chết cả hai. Việc nầy kết thúc trận dịch Đức Chúa Trời đã sai đến như sự trừng phạt đã quét sạch rồi 24.000 người Do thái.

Một sự quan sát thú vị, ấy là điều đó chỉ có trong phần đọc tuần nầy, chúng ta học biết tội nhân phạm tội trong sự kiện ấy là ai — Ximri, một vương tử xuất thân từ chi phái Simêôn. Bậc thánh hiền người Do thái cho rằng việc che giấu danh tánh của anh ta cho tới bây giờ là một việc làm cố ý. Nếu như bộc lộ ra ngay khi có chuyện nầy, tiếng tăm của Ximri có thể ảnh hưởng tiêu cực đối với độc giả, họ sẽ kết luận rằng nếu một cá nhân được xem trọng như thế có thể phạm tội theo phương thức nầy, thì đâu có gì phải tồi tệ nên nỗi. Chỉ sau khi Ximri bị giết, và phạm vi trọn vẹn tội lỗi của anh ta cùng nhửng tác động thê thảm của nó được tỏ ra, có phải Kinh thánh khiến chúng ta nhìn biết tội nhân là ai không!?! Ở điểm nầy, chẳng có ai muốn sống giống như Ximri!

Một bài học chính trong câu chuyện nầy, ấy là chúng ta ảnh hưởng nhiều người khác phần lớn bởi cách chúng ta xử sự. Điều nầy có thể tác động trong chỗ tiêu cực, nhưng cũng tác động vì điều lành nữa.

Có một câu chuyện về vị rabi nổi tiếng vào thế kỷ thứ 18, ông thường nói rằng trong những năm thiếu thời, ông muốn làm cho thế giới được trọn vẹn. Ước muốn nầy không đạt được, vì vậy ông sẽ làm việc để làm cho xứ sở mình được trọn vẹn, Lithuania. Khi việc ấy cũng chẳng đạt được, ông quyết định rằng ông sẽ chỉ làm cho thị trấn quê hương của ông là Radin được trọn vẹn. Khi việc ấy thất bại, vị rabi sau cùng mới quyết định rằng ông sẽ chỉ tìm cách làm cho bản thân mình được trọn vẹn – và bởi việc làm cho bản thân mình được trọn vẹn, khi ấy ông có khả năng ảnh hưởng trên Radin, toàn bộ xứ Lithuania, và người ta trên khắp thế giới, thậm chí vẫn còn cho đến ngày nay.

Chổ để khởi sự trong sứ mệnh làm cho thế giới được trọn vẹn là với bản thân chúng ta.

Có nhiều cách để khiến cho thế giới trở thành một nơi tốt hơn. Theo lời nói của Peter Salovey: “Khi bạn khởi sự một việc làm mới, thuê mướn nhiều người và góp phần vào việc gì đó tươi mới, bạn đang cải thiện thế giới. Khi bạn phục vụ tha nhân với sự phân biệt lớn lao nơi nghề nghiệp, bạn đang cải thiện thế giới. Khi bạn gây ngẫu hứng cho tha nhân bằng cách tạo ra một tác phẩm nghệ thuật rất đẹp, bạn đang cải thiện thế gian”.


Đối với điều nầy, tôi muốn nói thêm, khi chúng ta hành xử cách ngay thẳng, chúng ta đang cảm thúc nhiều người khác làm theo y như vậy, và rồi, hoàn toàn khả thi, chúng ta có thể làm cho thế giới được trọn vẹn!

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

XIN CHO CHÚNG TÔI NHÌN THẤY MẶT NGÀI


Xin Cho Chúng Tôi Nhìn Thấy Mặt Ngài
Hỡi Giê-hô-va, Đức Chúa Trời vạn quân, xin hãy đem chúng tôi lại, làm cho mặt Chúa sáng chói, thì chúng tôi sẽ được cứu — Thi thiên 80:19

Hãy tưởng tượng trong một phút, bạn là phụ huynh của một sinh viên đại học, nó không có cách xử sự mà bạn mong muốn. Con của bạn sử dụng thì giờ của nó (nam hay nữ) vào tiệc tùng thay vì học hành. Nó (nam hay nữ) chi tiêu tiền bạc mà bạn đưa cho thay vì để mua thức ăn và trả tiền nơi trọ thì lại chi vào ma túy và các thứ xa xỉ. Bất luận bạn nói thật nhiều với đứa con của mình rồi tìm cách khiến cho nó (nam hay nữ) phải thay đổi, đứa con cứ tiếp tục bước đi trên con đường vô trách nhiệm và tự hủy diệt. Bạn còn lại đó với không có một sự lựa chọn nào khác trừ ra rút lại phần hỗ trợ đi rồi để cho đứa con hình dung ra rằng có những hậu quả tiêu cực cho lối sống như thế.

Điều nầy giúp chúng ta hiểu quan niệm của người Do thái về cách thức Đức Chúa Trời điều hành thế gian với phương cách hester panim, sát nghĩa là “giấu mặt đi”. Trong Phục truyền luật lệ ký 31, Đức Chúa Trời phán cùng Môise rằng dân Do thái chắc chắn sẽ lìa bỏ Ngài, và như một kết quả: “Ta sẽ bỏ họ, giấu mặt ta đi (câu 17), rồi những thảm hoạ sẽ giáng trên họ.

Đức Chúa Trời thì giống như bậc cha mẹ đầy lòng yêu thương kia, khi Ngài nhìn thấy con cái Ngài ăn ở đáng bị khiển trách, Ngài không có một sự lựa chọn nào trừ ra xây sang chỗ khác. Điều đó không có nghĩa là Ngài không quan tâm đến con cái của Ngài. Điều đó không có nghĩa là Ngài không hề biết tới những khó khăn mà con cái phải nếm trải đâu. Tuy nhiên, đôi khi, cách duy nhứt dành cho con cái phải học tập và lớn lên là bậc phụ huynh phải xây đi chỗ khác.

Ngược lại, trong Thi thiên 80, tác giả Thi thiên ba lần kêu la: “làm cho mặt Chúa sáng chói, thì chúng tôi sẽ được cứu Tác giả Thi thiên đang đề cập đến những lúc trong lịch sử của dân Do thái, khi Đức Chúa Trời đã giấu mặt Ngài đi, phải nói như thế. Ngài đã tự mình xa cách khỏi dân sự vì cớ tội lỗi của họ. Tuy nhiên, tác giả Thi thiên đã cầu nguyện và nài xin Đức Chúa Trời sẽ xây lại và chiếu sáng mặt Ngài trên dân sự khi họ đang lâm hiểm nguy cho dù là thế nào. Và bạn biết sao không? Điều đó có hiệu quả. Ít nhất là trong ba trường hợp mà bậc thánh hiền người Do thái chiếu cố đến trong Thi thiên nầy, trong khi Đức Chúa Trời đã tự giấu mình đi và không còn dính dáng gì đến nữa, Ngài đã bước vào và giải cứu dân sự cho dù là thế nào đi nữa.

Tôi nghĩ rằng đây là lời cầu nguyện đầy năng quyền để chúng ta cầu xin vì ích cho bản thân mình và cho cả thế gian. Theo truyền khẫu của người Do thái, kể từ khi Đền Thờ Thứ Nhì bị hủy diệt, Đức Chúa Trời đã lấy “khuôn mặt giấu kín” ấy tiếp cận với thế gian. Ngài đang hiện diện ở đó, song Ngài để cho chúng ta hình dung ra mọi việc theo ý nghĩ của mình riêng. Nhưng đôi khi chúng ta cần Ngài tỏ ra cho chúng ta thấy khuôn mặt của Ngài, chiếu rọi ra tình yêu thương của Ngài, rồi bước vào trong đời sống của chúng ta. Chúng ta chưa được trọn vẹn đâu, và thế gian có đôi lúc lìa bỏ Đức Chúa Trời, nhưng dẫu thế nào đi nữa chúng ta nài xin Ngài giải cứu chúng ta.

Nguyện những lời cầu nguyện của chúng ta sẽ được nhậm và nguyện mặt Đức Chúa Trời xây lại cùng chúng ta với tình yêu thương, sự rạng rỡ, và chói sáng.


Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2015

ĐẤNG GIỮ LỜI HỨA


Đấng Giữ Lời Hứa
Đức Chúa Trời chẳng phải là người để nói dối, cũng chẳng phải là con loài người đặng hối cải. Điều Ngài đã nói, Ngài há sẽ chẳng làm ư? Điều Ngài đã phán, Ngài há sẽ chẳng làm ứng nghiệm sao? — Dân số ký 23:19

Ở một điểm nào đó trong cuộc sống, hết thảy chúng ta đều đã kinh nghiệm những lời hứa bị phá vỡ. Có lẽ ai đó đã phá vỡ một lời hứa với chúng ta để cho chúng ta cảm thấy thất vọng hay thậm chí là mình bị phản bội nữa. Có khi, chúng ta bị buộc phải tự phá vỡ một lời hứa vì có việc gì đó quan trọng hợp pháp xảy đến, và chúng ta cảm thấy kinh hãi về việc phá vỡ sự cam kết của chính mình. Chỉ có một Đấng mà chúng ta có thể kể đến, Ngài không bao giờ phá vỡ một lời hứa nào cả và đấy là Đức Chúa Trời. Trong phần đọc Kinh thánh tuần nầy, thuật sĩ Balaam đã khám phá ra cách thức khó coi đó.

Trước tiên, chúng ta hãy nhìn vào một số thông tin cơ bản. Theo truyền khẫu Do thái, đây không phải là lần gặp gỡ đầu tiên của Balaam với con cái Israel. Không, Balaam đã mưu nghịch cùng dân tộc nầy trong nhiều thế kỷ. Bậc thánh hiền Do thái dạy rằng Balaam đứng chủ động ở đàng sau kế hoạch của người Aicập bắt dân Do thái làm nô lệ như một phương thức bắt phục họ vĩnh viễn. Vì vậy, như bạn có thể hình dung ra, Balaam ít nhiều gì cũng thấy thất vọng khi Đức Chúa Trời buông tha cho dân Do thái. Điều đó làm đảo lộn toàn bộ kế hoạch của ông ta, “sự thành tựu” lớn lao nhất của ông ta. Cho nên chẳng có gì phải ngạc nhiên khi Balaam quá sốt sắng không rủa sã dân Israel khi nhà vua xứ Mô-áp yêu cầu.

Tuy nhiên, ông ta đã cố gắng, mỗi lần Balaam cố gắng để rủa sã con cái của Israel, thay vì thế các phước hạnh lại tuôn trào ra. Mục tiêu của Balaam là khiến cho dân Do thái ngã chết trong sa mạc hoặc, hay hơn nữa, là trở lại với chế độ nô lệ trong xứ Aicập. Balaam đã bị thuyết phục, và danh dự của ông được phục hồi. Dầu vậy, Đức Chúa Trời đã hứa rồi, Ngài phải đem dân Do thái ra khỏi Aicập mà vào trong Đất Hứa.

Trong nỗ lực thứ hai để rủa sã dân tộc nầy, Balaam không thể làm chi khác hơn là công bố: Đức Chúa Trời chẳng phải là người để nói dối, cũng chẳng phải là con loài người đặng hối cải. Điều Ngài đã nói, Ngài há sẽ chẳng làm ư? Điều Ngài đã phán, Ngài há sẽ chẳng làm ứng nghiệm sao? Nói cách khác, Balaam, theo sự thú nhận không hài lòng của chính ông, đã không có quyền làm thay đổi chương trình của Đức Chúa Trời, ông cũng không thể khiến cho Đức Chúa Trời phá vỡ lời hứa của Ngài.

Chúng ta hãy sử dụng sự dạy dỗ nầy để nhớ rằng Đức Chúa Trời không phá vỡ mọi lời hứa của Ngài và hãy suy gẫm thêm các lời hứa của Ngài.

Đức Chúa Trời hứa ban thưởng cho sự vâng lời: Nếu các ngươi tuân theo luật pháp ta, gìn giữ các điều răn ta và làm theo, thì ta sẽ giáng mưa thuận-thì, đất sẽ sanh hoa lợi, và cây ngoài đồng sẽ kết bông trái (Lêvi ký 26:3–4). Ngài hứa giải cứu người công bình khỏi hoạn nạn: “Trong ngày gian truân hãy kêu cầu cùng ta: Ta sẽ giải cứu ngươi. . ." (Thi thiên 50:15). Đức Giêhôva hứa tha thứ cho kẻ nào biết ăn năn: và nhược bằng dân sự ta, … trở lại, bỏ con đường tà, thì ta ở trên trời sẽ nghe, tha thứ tội chúng nó...” (II Sử ký 7:14). Và Đức Chúa Trời hứa ban phước cho người nào chúc phước cho Israel: Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước ngươi …" (Sáng thế ký 12:3).

Chúng ta hãy sống theo mọi lời hứa của Đức Chúa Trời. Sự thành tín của Ngài là chắc chắn và sự nhơn từ Ngài còn đến đời đời.


HÀNH ĐỘNG ĐƠN SƠ TỬ TẾ



Hành Động Đơn Sơ Tử Tế
“Hỡi người! Ngài đã tỏ cho ngươi điều gì là thiện; cái điều mà Đức Giê-hô-va đòi ngươi há chẳng phải là làm sự công bình, ưa sự nhân từ và bước đi cách khiêm nhường với Đức Chúa Trời ngươi sao?” — Michê 6:8

Lòng tôi xúc động bởi câu chuyện mới vừa được phát trên kênh tin tức nói tới một cậu bé có tên là Josiah. Đức tin và nhận thức đơn sơ của nó về điều chi là đúng đắn và điều chi là sai lầm đã khiến cho nhiều người phải đổ nước mắt. Câu chuyện khởi sự khi Josiah cùng mẹ nó đi lên Waffle House. Thình lình, Josiah để ý thấy một người trông rất bẩn thĩu đang ngồi ở ngoài cửa nhà hàng.

Nó bắt đầu đưa ra nhiều thắc mắc. Tại sao người ấy trông bẫn đến độ như thế chứ? Tại sao ông ta lại ngồi ở phía ngoài nhà hàng? Mẹ nó giải thích rằng đấy là kẻ vô gia cư. Vô gia cư có nghĩa là gì chứ? Sau khi mẹ của Josiah đã làm hết sức trong việc giải thích không nhà cửa, không gia đình hay bạn hữu cứu giúp là thể nào rồi, Josiah đã hỏi mẹ nó không biết họ có thể mua cho người ấy một bữa ăn hay không, và mẹ nó vui lòng làm công việc ấy.

Josiah và mẹ nó đã mời người kia vào trong nhà hàng. Ông ta ngồi đó và chẳng có ai đến phục vụ cho ông ta cả, vì vậy Josiah trao cho người ấy bảng thực đơn trong khi mẹ nó giải thích cho người ấy hiểu ông ta có thể gọi món gì mà ông ta thích. Tới điểm nầy thì có các thực khách khác đã nhìn thấy mọi việc khi câu chuyện mở ra. Song cái điều thực sự lôi cuốn sự chú ý của họ là những gì Josiah đã làm khi thức ăn được dọn ra. Nó hát lớn tiếng: “Lạy Đức Chúa Trời là Cha, lạy Đức Chúa Trời là Cha, chúng con cảm tạ Ngài, chúng con cảm tạ Ngài, vì nhiều phước hạnh, vì nhiều ơn phước của chúng con, Amen, Amen”. Mẹ của Josiah nhớ lại: “Tôi đã khóc, người kia bật khóc, và mọi người đều khóc”.

Trong phần đọc Kinh thánh tuần nầy, chúng ta đến với một trong những câu Kinh thánh đơn sơ song quan trọng nhất trong toàn bộ Ngũ Kinh. Trước khi đến với câu nầy, Đức Chúa Trời đã quở trách Israel. Ngài đã gợi lại vô số hành động yêu thương và tử tế mà Ngài đã làm vì ích cho họ, mà chẳng đòi đổi lại một chút gì. Tuy nhiên, Israel đã phản bội Đức Chúa Trời.

Tiên tri Michê, ông nói thay cho Đức Chúa Trời, ông nói cho dân sự biết rằng chẳng ai yêu cầu họ phải đem dâng các thứ của lễ phí phạm, dâng chi nhiều của lễ, và chắc chắn không nên dâng con cái họ giống như cách thực hành trong sự thờ lạy hình tượng lúc bấy giờ. Thay vì thế, ông đã nhắc cho họ nhớ: “ . . . há chẳng phải là làm sự công bình, ưa sự nhân từ và bước đi cách khiêm nhường với Đức Chúa Trời ngươi sao?” 

Tôi nghĩ không có việc gì chứng tỏ câu Kinh thánh ấy hoàn toàn cho bằng hành động của cậu bé Josiah. Những hành động đơn sơ đầy tình cảm đó mang lại sự vinh hiển cho Chúa – đấy là mọi sự mà Đức Chúa Trời yêu cầu.


Hành động đơn sơ tử tế mà bạn có thể làm hôm nay là gì vậy? Hành động ấy có góp phần phục vụ Đức Chúa Trời và đem lại sự vinh hiển cho danh của Ngài không? Giúp đỡ người khách lạ, cư xử tử tế với ai đó có mức sống thấp kém, cung ứng lời nói khích lệ, hay mua một bữa ăn cho người khách lạ. Đức Chúa Trời không yêu cầu gì nhiều nơi chúng ta, tuy nhiên Ngài đang làm mọi sự vì chúng ta. Việc nhỏ nhất chúng ta có thể làm là đóng góp điều chi chúng ta có thể.