Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

XIN CHO CHÚNG TÔI NHÌN THẤY MẶT NGÀI


Xin Cho Chúng Tôi Nhìn Thấy Mặt Ngài
Hỡi Giê-hô-va, Đức Chúa Trời vạn quân, xin hãy đem chúng tôi lại, làm cho mặt Chúa sáng chói, thì chúng tôi sẽ được cứu — Thi thiên 80:19

Hãy tưởng tượng trong một phút, bạn là phụ huynh của một sinh viên đại học, nó không có cách xử sự mà bạn mong muốn. Con của bạn sử dụng thì giờ của nó (nam hay nữ) vào tiệc tùng thay vì học hành. Nó (nam hay nữ) chi tiêu tiền bạc mà bạn đưa cho thay vì để mua thức ăn và trả tiền nơi trọ thì lại chi vào ma túy và các thứ xa xỉ. Bất luận bạn nói thật nhiều với đứa con của mình rồi tìm cách khiến cho nó (nam hay nữ) phải thay đổi, đứa con cứ tiếp tục bước đi trên con đường vô trách nhiệm và tự hủy diệt. Bạn còn lại đó với không có một sự lựa chọn nào khác trừ ra rút lại phần hỗ trợ đi rồi để cho đứa con hình dung ra rằng có những hậu quả tiêu cực cho lối sống như thế.

Điều nầy giúp chúng ta hiểu quan niệm của người Do thái về cách thức Đức Chúa Trời điều hành thế gian với phương cách hester panim, sát nghĩa là “giấu mặt đi”. Trong Phục truyền luật lệ ký 31, Đức Chúa Trời phán cùng Môise rằng dân Do thái chắc chắn sẽ lìa bỏ Ngài, và như một kết quả: “Ta sẽ bỏ họ, giấu mặt ta đi (câu 17), rồi những thảm hoạ sẽ giáng trên họ.

Đức Chúa Trời thì giống như bậc cha mẹ đầy lòng yêu thương kia, khi Ngài nhìn thấy con cái Ngài ăn ở đáng bị khiển trách, Ngài không có một sự lựa chọn nào trừ ra xây sang chỗ khác. Điều đó không có nghĩa là Ngài không quan tâm đến con cái của Ngài. Điều đó không có nghĩa là Ngài không hề biết tới những khó khăn mà con cái phải nếm trải đâu. Tuy nhiên, đôi khi, cách duy nhứt dành cho con cái phải học tập và lớn lên là bậc phụ huynh phải xây đi chỗ khác.

Ngược lại, trong Thi thiên 80, tác giả Thi thiên ba lần kêu la: “làm cho mặt Chúa sáng chói, thì chúng tôi sẽ được cứu Tác giả Thi thiên đang đề cập đến những lúc trong lịch sử của dân Do thái, khi Đức Chúa Trời đã giấu mặt Ngài đi, phải nói như thế. Ngài đã tự mình xa cách khỏi dân sự vì cớ tội lỗi của họ. Tuy nhiên, tác giả Thi thiên đã cầu nguyện và nài xin Đức Chúa Trời sẽ xây lại và chiếu sáng mặt Ngài trên dân sự khi họ đang lâm hiểm nguy cho dù là thế nào. Và bạn biết sao không? Điều đó có hiệu quả. Ít nhất là trong ba trường hợp mà bậc thánh hiền người Do thái chiếu cố đến trong Thi thiên nầy, trong khi Đức Chúa Trời đã tự giấu mình đi và không còn dính dáng gì đến nữa, Ngài đã bước vào và giải cứu dân sự cho dù là thế nào đi nữa.

Tôi nghĩ rằng đây là lời cầu nguyện đầy năng quyền để chúng ta cầu xin vì ích cho bản thân mình và cho cả thế gian. Theo truyền khẫu của người Do thái, kể từ khi Đền Thờ Thứ Nhì bị hủy diệt, Đức Chúa Trời đã lấy “khuôn mặt giấu kín” ấy tiếp cận với thế gian. Ngài đang hiện diện ở đó, song Ngài để cho chúng ta hình dung ra mọi việc theo ý nghĩ của mình riêng. Nhưng đôi khi chúng ta cần Ngài tỏ ra cho chúng ta thấy khuôn mặt của Ngài, chiếu rọi ra tình yêu thương của Ngài, rồi bước vào trong đời sống của chúng ta. Chúng ta chưa được trọn vẹn đâu, và thế gian có đôi lúc lìa bỏ Đức Chúa Trời, nhưng dẫu thế nào đi nữa chúng ta nài xin Ngài giải cứu chúng ta.

Nguyện những lời cầu nguyện của chúng ta sẽ được nhậm và nguyện mặt Đức Chúa Trời xây lại cùng chúng ta với tình yêu thương, sự rạng rỡ, và chói sáng.


Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2015

ĐẤNG GIỮ LỜI HỨA


Đấng Giữ Lời Hứa
Đức Chúa Trời chẳng phải là người để nói dối, cũng chẳng phải là con loài người đặng hối cải. Điều Ngài đã nói, Ngài há sẽ chẳng làm ư? Điều Ngài đã phán, Ngài há sẽ chẳng làm ứng nghiệm sao? — Dân số ký 23:19

Ở một điểm nào đó trong cuộc sống, hết thảy chúng ta đều đã kinh nghiệm những lời hứa bị phá vỡ. Có lẽ ai đó đã phá vỡ một lời hứa với chúng ta để cho chúng ta cảm thấy thất vọng hay thậm chí là mình bị phản bội nữa. Có khi, chúng ta bị buộc phải tự phá vỡ một lời hứa vì có việc gì đó quan trọng hợp pháp xảy đến, và chúng ta cảm thấy kinh hãi về việc phá vỡ sự cam kết của chính mình. Chỉ có một Đấng mà chúng ta có thể kể đến, Ngài không bao giờ phá vỡ một lời hứa nào cả và đấy là Đức Chúa Trời. Trong phần đọc Kinh thánh tuần nầy, thuật sĩ Balaam đã khám phá ra cách thức khó coi đó.

Trước tiên, chúng ta hãy nhìn vào một số thông tin cơ bản. Theo truyền khẫu Do thái, đây không phải là lần gặp gỡ đầu tiên của Balaam với con cái Israel. Không, Balaam đã mưu nghịch cùng dân tộc nầy trong nhiều thế kỷ. Bậc thánh hiền Do thái dạy rằng Balaam đứng chủ động ở đàng sau kế hoạch của người Aicập bắt dân Do thái làm nô lệ như một phương thức bắt phục họ vĩnh viễn. Vì vậy, như bạn có thể hình dung ra, Balaam ít nhiều gì cũng thấy thất vọng khi Đức Chúa Trời buông tha cho dân Do thái. Điều đó làm đảo lộn toàn bộ kế hoạch của ông ta, “sự thành tựu” lớn lao nhất của ông ta. Cho nên chẳng có gì phải ngạc nhiên khi Balaam quá sốt sắng không rủa sã dân Israel khi nhà vua xứ Mô-áp yêu cầu.

Tuy nhiên, ông ta đã cố gắng, mỗi lần Balaam cố gắng để rủa sã con cái của Israel, thay vì thế các phước hạnh lại tuôn trào ra. Mục tiêu của Balaam là khiến cho dân Do thái ngã chết trong sa mạc hoặc, hay hơn nữa, là trở lại với chế độ nô lệ trong xứ Aicập. Balaam đã bị thuyết phục, và danh dự của ông được phục hồi. Dầu vậy, Đức Chúa Trời đã hứa rồi, Ngài phải đem dân Do thái ra khỏi Aicập mà vào trong Đất Hứa.

Trong nỗ lực thứ hai để rủa sã dân tộc nầy, Balaam không thể làm chi khác hơn là công bố: Đức Chúa Trời chẳng phải là người để nói dối, cũng chẳng phải là con loài người đặng hối cải. Điều Ngài đã nói, Ngài há sẽ chẳng làm ư? Điều Ngài đã phán, Ngài há sẽ chẳng làm ứng nghiệm sao? Nói cách khác, Balaam, theo sự thú nhận không hài lòng của chính ông, đã không có quyền làm thay đổi chương trình của Đức Chúa Trời, ông cũng không thể khiến cho Đức Chúa Trời phá vỡ lời hứa của Ngài.

Chúng ta hãy sử dụng sự dạy dỗ nầy để nhớ rằng Đức Chúa Trời không phá vỡ mọi lời hứa của Ngài và hãy suy gẫm thêm các lời hứa của Ngài.

Đức Chúa Trời hứa ban thưởng cho sự vâng lời: Nếu các ngươi tuân theo luật pháp ta, gìn giữ các điều răn ta và làm theo, thì ta sẽ giáng mưa thuận-thì, đất sẽ sanh hoa lợi, và cây ngoài đồng sẽ kết bông trái (Lêvi ký 26:3–4). Ngài hứa giải cứu người công bình khỏi hoạn nạn: “Trong ngày gian truân hãy kêu cầu cùng ta: Ta sẽ giải cứu ngươi. . ." (Thi thiên 50:15). Đức Giêhôva hứa tha thứ cho kẻ nào biết ăn năn: và nhược bằng dân sự ta, … trở lại, bỏ con đường tà, thì ta ở trên trời sẽ nghe, tha thứ tội chúng nó...” (II Sử ký 7:14). Và Đức Chúa Trời hứa ban phước cho người nào chúc phước cho Israel: Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước ngươi …" (Sáng thế ký 12:3).

Chúng ta hãy sống theo mọi lời hứa của Đức Chúa Trời. Sự thành tín của Ngài là chắc chắn và sự nhơn từ Ngài còn đến đời đời.


HÀNH ĐỘNG ĐƠN SƠ TỬ TẾ



Hành Động Đơn Sơ Tử Tế
“Hỡi người! Ngài đã tỏ cho ngươi điều gì là thiện; cái điều mà Đức Giê-hô-va đòi ngươi há chẳng phải là làm sự công bình, ưa sự nhân từ và bước đi cách khiêm nhường với Đức Chúa Trời ngươi sao?” — Michê 6:8

Lòng tôi xúc động bởi câu chuyện mới vừa được phát trên kênh tin tức nói tới một cậu bé có tên là Josiah. Đức tin và nhận thức đơn sơ của nó về điều chi là đúng đắn và điều chi là sai lầm đã khiến cho nhiều người phải đổ nước mắt. Câu chuyện khởi sự khi Josiah cùng mẹ nó đi lên Waffle House. Thình lình, Josiah để ý thấy một người trông rất bẩn thĩu đang ngồi ở ngoài cửa nhà hàng.

Nó bắt đầu đưa ra nhiều thắc mắc. Tại sao người ấy trông bẫn đến độ như thế chứ? Tại sao ông ta lại ngồi ở phía ngoài nhà hàng? Mẹ nó giải thích rằng đấy là kẻ vô gia cư. Vô gia cư có nghĩa là gì chứ? Sau khi mẹ của Josiah đã làm hết sức trong việc giải thích không nhà cửa, không gia đình hay bạn hữu cứu giúp là thể nào rồi, Josiah đã hỏi mẹ nó không biết họ có thể mua cho người ấy một bữa ăn hay không, và mẹ nó vui lòng làm công việc ấy.

Josiah và mẹ nó đã mời người kia vào trong nhà hàng. Ông ta ngồi đó và chẳng có ai đến phục vụ cho ông ta cả, vì vậy Josiah trao cho người ấy bảng thực đơn trong khi mẹ nó giải thích cho người ấy hiểu ông ta có thể gọi món gì mà ông ta thích. Tới điểm nầy thì có các thực khách khác đã nhìn thấy mọi việc khi câu chuyện mở ra. Song cái điều thực sự lôi cuốn sự chú ý của họ là những gì Josiah đã làm khi thức ăn được dọn ra. Nó hát lớn tiếng: “Lạy Đức Chúa Trời là Cha, lạy Đức Chúa Trời là Cha, chúng con cảm tạ Ngài, chúng con cảm tạ Ngài, vì nhiều phước hạnh, vì nhiều ơn phước của chúng con, Amen, Amen”. Mẹ của Josiah nhớ lại: “Tôi đã khóc, người kia bật khóc, và mọi người đều khóc”.

Trong phần đọc Kinh thánh tuần nầy, chúng ta đến với một trong những câu Kinh thánh đơn sơ song quan trọng nhất trong toàn bộ Ngũ Kinh. Trước khi đến với câu nầy, Đức Chúa Trời đã quở trách Israel. Ngài đã gợi lại vô số hành động yêu thương và tử tế mà Ngài đã làm vì ích cho họ, mà chẳng đòi đổi lại một chút gì. Tuy nhiên, Israel đã phản bội Đức Chúa Trời.

Tiên tri Michê, ông nói thay cho Đức Chúa Trời, ông nói cho dân sự biết rằng chẳng ai yêu cầu họ phải đem dâng các thứ của lễ phí phạm, dâng chi nhiều của lễ, và chắc chắn không nên dâng con cái họ giống như cách thực hành trong sự thờ lạy hình tượng lúc bấy giờ. Thay vì thế, ông đã nhắc cho họ nhớ: “ . . . há chẳng phải là làm sự công bình, ưa sự nhân từ và bước đi cách khiêm nhường với Đức Chúa Trời ngươi sao?” 

Tôi nghĩ không có việc gì chứng tỏ câu Kinh thánh ấy hoàn toàn cho bằng hành động của cậu bé Josiah. Những hành động đơn sơ đầy tình cảm đó mang lại sự vinh hiển cho Chúa – đấy là mọi sự mà Đức Chúa Trời yêu cầu.


Hành động đơn sơ tử tế mà bạn có thể làm hôm nay là gì vậy? Hành động ấy có góp phần phục vụ Đức Chúa Trời và đem lại sự vinh hiển cho danh của Ngài không? Giúp đỡ người khách lạ, cư xử tử tế với ai đó có mức sống thấp kém, cung ứng lời nói khích lệ, hay mua một bữa ăn cho người khách lạ. Đức Chúa Trời không yêu cầu gì nhiều nơi chúng ta, tuy nhiên Ngài đang làm mọi sự vì chúng ta. Việc nhỏ nhất chúng ta có thể làm là đóng góp điều chi chúng ta có thể.

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2015

KHÔNG CÓ GÌ NGĂN TRỞ ĐƯỢC CHƯƠNG TRÌNH CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI


Không Có Gì Ngăn Trở Được Chương Trình Của Đức Chúa Trời
“Vậy, sớm mai, Ba-la-am dậy, thắng lừa cái mình và đi với các sứ thần Mô-áp”  — Dân số ký 22:21
Kaleb Whitby đã làm xôn xao mùa đông vừa qua khi hình ảnh được đăng trên mạng Internet cho thấy chiếc xe tải nhỏ ông đang lái bị hai chiếc tải lớn hơn cặp hông. Chỉ phần nhỏ chiếc xe của ông là còn nguyên vẹn – vừa đủ cho Whitby sống sót với ít va chạm.

Whitby nói rằng khi ông biết rõ không thể tránh khỏi tai nạn, ông đã cầu nguyện với Đức Chúa Trời xin mọi sự sẽ được trôi qua an lành. Đức Chúa Trời đã nghe thấy lời cầu xin của ông, và bất luận ông làm thể nào để sống còn, khi Đức Chúa Trời quyết định một người sẽ sống, không một điều gì có thể làm khác đi được.

Trong phần đọc Kinh thánh tuần nầy, chúng ta đọc về Balaam, tay thuật sĩ mà Vua Ba-lác đã thuê rủa sã dân Israel. Kinh thánh cho chúng ta biết rằng khi Balaam đang trên đường hãm hại dân Israel: “Vậy, sớm mai, Ba-la-am dậy, thắng lừa cái mình…”. Balaam đã chỗi dậy thật sớm để lo liệu sứ mệnh của mình.

Bậc thánh hiền Do thái sánh câu nầy với một câu khác. Trong Sáng thế ký 22:3, chúng ta đọc: Áp-ra-ham dậy sớm, thắng lừa. . .”. Trong trường hợp đó, Ápraham đã dậy sớm chuẩn bị làm ứng nghiệm mạng lịnh của Đức Chúa Trời phải dâng con mình làm tế lễ. Bậc thánh hiền dạy rằng điểm tương đồng của hai câu nầy là phương tiện tạo ra sự tương ứng giữa hai trường hợp. Nếu Ápraham, là người đã hành xử phát xuất từ dự tính tốt nhứt của mình, không thể làm hại Y-sác, rồi vì lẽ đó cả dân tộc Israel, còn về Balaam kia, ông ta đã hành xử ngược lại ý muốn của Đức Chúa Trời, sẽ không thành công trong việc hủy diệt dân tộc Israel. Khi Đức Chúa Trời có một chương trình, không một điều gì và không một người nào có thể chặn đứng được chương trình đó.

Trong Châm ngôn 19:21, chúng ta đọc: “Trong lòng loài người có nhiều mưu kế; Song ý chỉ của Đức Giê-hô-va sẽ thành được”. Hoặc như chúng ta thường hay nói: “Người ta tính toán, còn Đức Chúa Trời nhạo cười”. Điều nầy rất thực trong những việc nhỏ mọn trong đời sống riêng tư của chúng ta và chắc chắn là thật trong những việc lớn lao hơn trong bầu không khí toàn cầu.

Dù chúng ta phải đối diện với sự hủy diệt nhà nước Do thái hoặc bị hãm hại riêng tư trong đời sống cá nhân của chúng ta – nếu đó không phải là ý muốn của Đức Chúa Trời, điều ấy sẽ không xảy ra. Ngày nay, Israel đang đối diện với nhiều mối đe doạ trên từng biên giới. Chúng ta đối diện với mối đe doạ sống còn từ xứ Iran cách nhiều dặm đường kia. Bởi những lý do tự nhiên, Israel sẽ không tồn tại lâu như vậy, nhưng ý muốn của Đức Chúa Trời đã thắng hơn quân đội đông đảo nhất trong các đội quân của kẻ thù chúng ta. Vì vậy, bất luận điều dữ nào mà thế gian đã hoạch định chống lại Israel, điều đó cũng sẽ chẳng xảy ra đâu!


Tôi muốn khích lệ hết thảy chúng ta hôm nay nên yên nghỉ chắc chắn rằng không một điều gì có thể xảy ra cho chúng ta nếu đó không phải là ý muốn của Chúa. Đức Chúa Trời sẽ không cho phép bất cứ điều gì cản trở chương trình tốt lành của Ngài cho đời sống của bạn hay chương trình tổng thể của Ngài dành cho dân Do thái và thế gian.

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2015

PHẢI LÀM GÌ VỚI CÁC ƠN PHƯỚC CỦA MÌNH?



Phải Làm Gì Với Các Ơn Phước Của Mình?
 Vậy, ta xin ngươi hãy đến bây giờ, rủa sả dân nầy cho ta, vì nó mạnh hơn ta. Có lẽ ta sẽ đánh bại dân nầy và đuổi nó khỏi xứ được; vì ta biết rằng kẻ nào ngươi chúc phước cho, thì được phước; còn kẻ nào ngươi rủa sả, thì bị rủa sả — Dân số ký 22:6

Trong phần đọc Kinh thánh tuần nầy, chúng ta học biết rằng Ba-lác, vua dân Mô-áp, rất e sợ dân Israel. Ba-lác có thể nhìn thấy dân Israel là một dân có phước với Đức Chúa Trời ở về phía của họ. Ông ta biết rõ rằng xứ của ông ta không có cơ hội để nghịch lại họ. Vì vậy, ông ta đề ra một chương trình rồi sai các sứ giả đến với một tiên tri có tên là Balaam, yêu cầu ông ta rủa sã dân Israel: “vì ta biết rằng kẻ nào ngươi chúc phước cho, thì được phước; còn kẻ nào ngươi rủa sả, thì bị rủa sả”.

Bậc thánh hiền người Do thái đưa ra phần giải thích về câu nói nầy, họ nói: “Và nếu bạn hỏi lý do tại sao Đấng Thánh khiến sự vinh hiển của Ngài ngự trên một kẻ tà giáo gian ác như vậy, có một câu trả lời. Để người theo tà giáo sẽ không thể chữa mình được khi nói: ‘Nếu chúng tôi cũng có nhiều vị tiên tri, chúng tôi đã thay đổi để tốt hơn rồi’. Vì lẽ đó Đức Chúa Trời đã dấy các tiên tri lên giữa vòng họ, song họ đã phá vỡ hàng rào đạo đức của thế giới”.

Nói cách khác, Đức Chúa Trời đã ban cho thế gian một cơ hội để kết nối với Ngài qua vị tiên tri, nhưng họ đã chọn không kết nối. Tuy nhiên, một khi họ đã được ban cho cơ hội, họ đã không có một lời chữa mình nào hết.

Có khi chúng ta sẽ tự hỏi lý do tại sao Đức Chúa Trời ban ơn phước giàu có và một đời sống an nhàn cho một vài người trong số kẻ gian ác nhất trong thế gian. Nhưng tôi nghe cùng câu trả lời mà bậc thánh hiền đã đưa ra về ân tứ nói tiên tri của Balaam. Có lẽ kẻ ác sẽ nói vào lúc cuối đời của họ rằng, nếu họ có tiền bạc, họ sẽ mặc cho kẻ trần truồng và cho kẻ đói ăn. Họ sẽ cho rằng nếu họ có thì giờ nhiều họ đã góp phần vào mọi ý định của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, hạng người gian ác trong thế gian đã được phước, họ sẽ không chữa mình được khi họ gặp gỡ Đấng Tạo Hoá của chúng ta. Đức Chúa Trời đã ban cho họ thật là nhiều, tuy nhiên họ đã chọn sử dụng các ân tứ của Ngài cho tội lỗi thay vì để làm lành.

Sự thực, ấy là hết thảy chúng ta đều đã được phước rất là nhiều, và chúng ta cũng sẽ phải trình sổ một ngày kia về cách thức chúng ta sử dụng các ơn phước của mình. Mới đây tôi có đọc một câu chuyện nói tới một thanh nữ ở thành phố Chicago, cô tiết kiệm được US$250 để chi dùng cho buổi tối nghe hoà nhạc của mình, nhưng thay vì thế cô đã quyết định sử dụng số tiền để mua thức ăn cho người nghèo. Cô đã đóng gói cả tá hộp thức ăn cùng những thứ cần thiết cơ bản. Phần kết luận của cô, ấy là nếu một học sinh trung học không có việc làm hay xe hơi có thể trợ giúp cho kẻ vô gia cư, hết thảy chúng ta đều có thể làm được như vậy. Và cô đã đúng.


Chúng ta có thể làm gì với các ân tứ mà Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta? Khi đến lúc tôi phải trả lời với Cha tôi ở trên trời, tôi có thể thưa như sau: “Lạy Chúa, con đã sử dụng các ân tứ của Ngài để làm lành. Cảm tạ Ngài vì các ơn phước, và cảm tạ Ngài vì cơ hội sống để trở thành một nguồn phước!”

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2015

SAU PHÉP LẠ



Sau Phép Lạ

“Còn chúng tôi là dân sự Chúa, và là bầy chiên của đồng cỏ Chúa, chúng tôi sẽ cảm tạ Chúa mãi mãi; Từ đời nầy qua đời kia chúng tôi sẽ truyền ra sự ngợi khen Chúa” — Thi thiên 79:13

Có nhiều Thi thiên nhắm vào việc cần đến một phép lạ, cầu nguyện xin một phép lạ, và nhận lãnh chúng. Tuy nhiên, tuần nầy, tôi muốn tập trung vào phương diện khác của việc nhận lãnh các phép lạ trong đời sống chúng ta: Điều gì xảy ra sau khi chúng ta nhận lãnh chúng? Có phải chúng ta quên đi các phép lạ rồi cứ tỉnh bơ không? Hoặc có phải chúng ta nhớ đến chúng và sống sao cho phù hợp không?

Tôi từng đọc một câu chuyện nói tới ông cụ kia tuần nào cũng có mặt trên bờ biển với cái xô đựng tôm cho mấy con chim mòng biển ăn. Cơ trưởng Eddie Rickenbacker đã làm việc nầy cho tới khi ông qua đời vào năm 1973. Lý do? Vào năm 1942 trong Đệ II Thế Chiến, Rickenbacker có mặt trên một sứ mệnh quan trọng khi máy bay của ông lạc hướng và sắp sửa cạn hết xăng, buộc vị cơ trưởng cùng phi hành đoàn của mình phải rơi xuống biển. Trong gần một tháng, những người ấy đã chiến đấu với nhiều điều, song điều tệ hại nhất trong hoạn nạn của họ là thiếu đồ ăn. Sau tám ngày trên biển, họ đã cạn hết thực phẩm.

Nhiều năm sau đó, viên cơ trưởng hãy còn nhớ vào một buổi trưa Chúa nhật, sau khi họ cầu xin được cứu và hát thánh ca ngợi khen, ông lấy nón trùm mặt mình lại rồi bắt đấu thiếp ngủ đi. Thình lình, có cái gì đó đậu trên nón của ông. Ồ, con chim mòng biển, hàng trăm dặm từ môi trường tự nhiên của nó. Mấy người ấy đã bắt con chim biển rồi ăn thịt nó. Họ đã sử dụng bộ ruột của nó để bắt cá, họ đã sống sót luôn cho đến khi họ được giải cứu. Một con chim mòng biển đã sà xuống từ trời giống như bánh mana trong sa mạc đã cứu Rickenbacker cùng đồng đội của ông. Và ông không bao giờ quên việc ấy.

Đấy là lý do tại sao vị cơ trưởng đã cho chim mòng biển ăn hàng tuần cho tới khi ông qua đời. Bằng cách làm như thế, ông đã tỏ ra lòng biết ơn đối với phép lạ mà ông đã nhận được từ rất lâu. Thi thiên 79 kết luận: “Còn chúng tôi là dân sự Chúa, và là bầy chiên của đồng cỏ Chúa, chúng tôi sẽ cảm tạ Chúa mãi mãi; Từ đời nầy qua đời kia chúng tôi sẽ truyền ra sự ngợi khen Chúa”. Khi chúng ta nhận lãnh một phép lạ trong đời sống của chúng ta, chúng ta không thể cứ tỉnh bơ đi giống như chẳng có việc gì xảy ra. Chúng ta phải nhớ đến và bày tỏ ra thái độ biết ơn của mình, ngợi khen Đức Chúa Trời vì thái độ biết ơn ấy của chính mình và trước mặt nhiều người khác.

Tuy nhiên, Cơ Trưởng Rickenbacker cũng dạy cho chúng ta biết rằng có rất nhiều cách để tỏ ra thái độ biết ơn. Một cách: là với môi miệng của mình, còn cách khác là với các hành động của chúng ta. Khi chúng ta dâng sự vinh hiển cho các ý định của Đức Chúa Trời trong các phép lạ mà Ngài đã làm cho chúng ta, không những chúng ta dâng sự vinh hiển cho danh của Ngài, mà còn góp phần cho Vương Quốc của Ngài nữa.


Hết thảy chúng ta đều đã nhận lãnh ít nhất một phép lạ trong đời sống của mình — phép lạ chính sự sống. Chúng ta sẽ tỏ ra sự cảm tạ của mình như thế nào đây hôm nay?

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2015

ĐỪNG ĐÙA QUYỀN PHÉP CỦA MÌNH ĐI


Đừng Đùa Quyền Phép Của Mình Đi
“Đoạn, Giép-thê đi đến dân Am-môn đặng giao chiến cùng chúng nó, và Đức Giê-hô-va phó chúng nó vào tay người” — Các Quan Xét 11:32

Phần đọc Kinh thánh tuần nầy đưa chúng ta đến vói câu chuyện nói tới Giépthê, một trong các lãnh tụ lỗi lạc của Israel, ông đã giải cứu dân sự khỏi một nước đang chuẩn bị tấn công. Ở bề mặt, câu chuyện dường như nói tới hành trình riêng của Giépthê. Phần đọc bắt đầu với việc thuật lại cho chúng ta biết mẹ ông là một kỵ nữ, các anh của ông đá ông ra khỏi nhà và đày ải ông, khi ấy ông trở thành lãnh tụ của nhiều người thất học song rất mạnh sức. Chúng ta đọc thấy thể nào khi Israel ở trong sự giận dữ, các trưởng lão đến cùng Giép-thê nài xin sự trợ giúp của ông. Kỳ thực, Giép-thê biết chắc rằng nếu ông giúp họ ra khỏi, đổi lại họ sẽ khiến ông trở thành lãnh tụ của họ. Giép-thê chiến thắng kẻ thù của Israel rồi trở thành người cai trị chi phái của ông.

Tuy nhiên, trong khi mục tiêu của câu chuyện nhắm vào Giép-thê, một cá nhân, sự thực cho thấy rằng đây là câu chuyện nói tới dân tộc Do thái. Thoạt trông, dù số phận của Israel đã đặt nơi tay của Giép-thê, nhưng sự thực, chính dân sự mới là người quyết định số phận của chính họ. Giép-thê chỉ là con chốt ở trong tay của Đức Chúa Trời.

Chúng ta hãy nhìn vào mấy câu Kinh thánh trước khi phần đọc của chúng ta khởi sự, trong Các Quan Xét 10, ở đó trước tiên chúng ta học biết rằng Israel đã bị bắt nạt. Đức Chúa Trời rõ ràng cho thấy đấy là lý do tại sao Israel đã ở trong sự giận dữ: “Kế ấy, dân Y-sơ-ra-ên lại làm điều ác trước mặt Đức Giê-hô-va, … chúng lìa bỏ Đức Giê-hô-va không phục sự Ngài. Cơn thạnh nộ của Đức Giê-hô-va bèn nổi phừng cùng Y-sơ-ra-ên; Ngài phó chúng nó vào tay dân Phi-li-tin . . .” (các câu 6–7). Không có gì phải ngạc nhiên ở đây. Dân sự đã lìa bỏ Đức Chúa Trời và mang lại những hậu quả nghiệt ngã trên chính mình họ.

Mấy câu sau đó chúng ta đọc: “Dân Y-sơ-ra-ên thưa cùng Đức Giê-hô-va rằng: Chúng tôi đã phạm tội! Xin Chúa hãy đãi chúng tôi theo điều Chúa cho là tốt lành, chỉ xin hãy giải cứu chúng tôi ngày nay! Họ bèn cất khỏi giữa mình các tà thần, rồi trở lại phục sự Đức Giê-hô-va; lòng Ngài buồn rầu về sự khốn khổ của Y-sơ-ra-ên (các câu 15–16). Một lần nữa, rõ ràng là khi dân sự ăn năn, Đức Chúa Trời dựng lên lý tưởng của họ và sự an ninh của họ đã được bảo đảm.

Với cái nền đó, giờ đây chúng ta có thể nhìn vào câu chuyện trong phần đọc của chúng ta một cách khác biệt. Có lẽ mọi chi tiết trong đời sống riêng tư của Giép-thê được gộp vào để nói cho chúng ta biết những gì bậc thánh hiền Do thái cũng phải kết luận — Giép-thê không phải là vị lãnh tụ tài ba nhất mà Israel đã từng có! Tuy nhiên, ấy chẳng phải vị lãnh tụ là người quyết định số phận của dân sự; chính dân sự và mối quan hệ của họ với Đức Chúa Trời mới bảo đảm cho tương lai của họ. Giép-thê chỉ là công cụ của Đức Chúa Trời để làm cho số phận ấy xảy ra mà thôi.

Đây là một sứ điệp đầy khích lệ cho bất kỳ người nào đã mất đức tin nơi con người và các hoàn cảnh chỉ ra cần phải quyết định số phận của mình (nam hay nữ). Sự thực, ấy là chúng ta quyết định số phận của chính mình bằng cách chúng ta quan hệ với Đức Chúa Trời, Cứu Chúa duy nhứt chơn thật. Đừng đùa  quyền phép của mình đi; thay vì thế hãy khai thác quyền phép của mình qua sự cầu nguyện, ăn năn, và đức tin.