Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2015

CÁC TIN TỨC TỐT LÀNH CHO HÔM NAY



Các Tin Tức Tốt Lành Cho Hôm Nay
Đến như các thầy tế lễ họ Lê-vi, con cháu của Xa-đốc, còn coi giữ nơi thánh ta khi con cái Y-sơ-ra-ên lầm lạc cách xa ta, những kẻ đó sẽ gần ta đặng hầu việc, sẽ đứng trước mặt ta đặng dâng mỡ và huyết, Chúa Giê-hô-va phán vậy. Ấy là những kẻ sẽ vào nơi thánh ta, đến gần nơi bàn ta đặng hầu việc ta, và giữ vật ta’” — Êxêchiên 44:15–16

Tin xấu, ấy là chúng ta đang sinh sống trong một thế giới ngày càng biến động đến nỗi đánh mất đi cái la bàn đạo đức cùng những giá trị tin kính của nó. Chúng ta đang đối diện với sự hủy diệt thuộc linh, có nhiều người đã xây khỏi Đức Chúa Trời rồi chạy theo các thứ thuộc về đời nầy. Chúng ta đang đối diện với sự hủy diệt các giá trị mà chúng ta đang đứng trên đó ở một cấp độ toàn cầu khi chủ nghĩa khủng bố cực đoan đang vươn dài những cái vòi của nó đến từng đại lục trên thế giới. Là người Do thái, chúng ta cảm thấy sự suy đồi về mặt đạo đức như thế nầy ngày càng mạnh hơn khi chủ nghĩa bài Do thái cứ tiếp tục gia tăng nhanh chóng trên khắp thế giới và Israel đang đối mặt với những đe doạ tận diệt hoàn toàn.

Hôm nay, trẻ con 5 tuổi trong Vương quốc Anh đã được dạy dỗ biết phản ứng với sự xâm nhập của khủng  bố khả thi vào trong các trường học của chúng. Ở Pháp, những người Do thái tin kính đã cất loại mũ chỏm ra khỏi đầu vì sợ bị tấn công. Ở Hoa kỳ, các phong trào chống Do thái đã chiếm lấy sân trường đại học như bão táp. Tính chính xác về điều chi là đúng và ai đúng đã bị mất đi trong đại đa số thế giới của chúng ta.

Nhưng đây là những tin tức tốt lành: Sự suy đồi đạo đức trong xã hội là cơ hội chiếu sáng của chúng ta. Đây là một cơ hội để đứng tách ra khỏi đám đông trước mặt Đức Chúa Trời và để chứng minh chúng ta là ai và chúng ta tin tưởng vào điều gì. Những tin tức tức tốt lành, ấy là Đức Chúa Trời không quên những việc lành của người công bình, và Ngài ban thưởng cho những ai chịu đứng về phía lẽ phải.

Trong phần đọc Kinh thánh từ sách Êxêchiên tuần nầy, vị tiên tri đã chỉ ra một gia đình thầy tế lễ rất đặc biệt — một gia đình với cái tên Xa-đốc, tên nầy có nghĩa là “chính xác” hay “công bình”. Vị tiên tri đã giải thích rằng khi tất cả các thầy tế lễ khác xây khỏi Đức Chúa Trời trong lúc dân Israel lạc sai đối với Đức Chúa Trời, chỉ có gia đình nầy còn giữ lòng trung thành. Chỉ có gia đình nầy từ chối không bước theo đám đông và giữ lòng trung tín đối với Đức Chúa Trời. Kết quả là, các thầy tế lễ kia đã bị trục xuất không còn được bước vào nơi thánh của Đức Chúa Trời và thực thi các phần việc chính trong Đền Thờ. Tuy nhiên, gia đình Xa-đốc đã được ban thưởng với đặc ân lớn lao của việc là những người phục vụ trong nhà của Đức Chúa Trời. Ai nấy có thể hình dung ra phần thưởng lớn lao mà họ sẽ nhận trong đời sau.


Tôi muốn khích lệ hết thảy chúng ta phải hiệp cùng gia đình của Xa-đốc. Phải trở thành một chấp sự của sự sáng trong một đại dương tăm tối. Đừng e sợ phải nói điều chi là đúng và làm theo điều chi là đạo đức, luân lý. Hãy trao đổi với bạn bè, gia đình, và cộng đồng của bạn về tầm quan trọng của việc hỗ trợ cho Israel, nền dân chủ duy nhứt ở vùng Trung Đông – một khu vực của thế giới sắp rơi vào trong hai bàn tay của khủng bố cực đoan từng ngày một. Trong khi chúng ta cầu thay cho cái ngày mà mọi dân tộc sẽ công nhận Đức Chúa Trời, hôm nay là ngày của chúng ta chứng tỏ rằng chúng ta là hạng tôi tớ có lòng trung thành, trung tín, kiên cường của Chúa.

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2015

KỶ NIỆM SỰ SÁNG LÁNG CỦA NGŨ KINH


Kỷ Niệm Sự Sáng Láng Của Ngũ Kinh
Vừa sáng sớm, khá gieo giống ngươi, và buổi chiều, chớ nghỉ tay ngươi; vì ngươi chẳng biết giống nào sẽ mọc tốt, hoặc giống nầy, hoặc giống kia, hoặc là cả hai đều sẽ ra tốt — Truyền đạo  11:6

Hàng năm, vào ngày thứ 33 của việc “đếm Ôme”, người Do thái ở khắp nơi trên thế giới kỷ niệm ngày lễ có tên là Lag BaOmer, sát nghĩa, là ngày thứ 33 của Ôme [Omer]. Đặc điểm chính của ngày lễ nầy là tổ chức lửa trại vào đêm trước ngày lễ. Ngày lễ có thể được cảm nhận sâu sắc nhất trong xứ Israel, ở đó, khi khởi sự từ lúc kết thúc Lễ Vượt Qua, người ta thấy học sinh thu thập tất cả các loại gỗ, từ các nhánh cây cho đến những miếng gỗ vỡ từ đồ trang trí nội thất. Vào đêm Lag BaOmer, cả xứ nhóm lên lửa trại, một số trong đó có nhiều câu chuyện rất là hay!

Ý nghĩa của ngày lễ nầy là gì chứ?

Lễ nầy khởi sự với một người có tên là Rabi Akiva, ông sống vào cuối thế kỷ thứ nhất. Rabi Akiva là học giả Ngũ Kinh rất lỗi lạc trong thời của ông và đã có khoảng 24.000 học viên theo học nơi ông. Ông chuyển cho họ những bí quyết sâu kín của Kinh thánh và truyền khẫu Do thái. Nhưng vào năm kia, trong khoảng thời gian gọi là “đếm Ôme”, hết thảy học viên đều ngã chết, cho tới người cuối cùng trong số họ. Cái chết sau cùng đã diễn ra nhằm vào ngày thứ 33 của việc đếm Ôme. Nhưng đấy chẳng phải là lý do tại sao chúng ta làm lễ kỷ niệm. Họ thôi không ngã chết nữa chỉ vì chẳng có ai còn lại!

Akiva đã làm gì chứ? Có phải ông ấy tự nhốt mình trong sự khóc than cái chết của các học trò yêu dấu của mình không? Có phải ông chìm trong thất vọng nơi sự mất mát công việc của cuộc sống ông chăng? Không. Ông đi về phía Nam xứ Do thái rồi tìm 5 học viên mới và bắt đầu công việc dạy dỗ trở lại. Trong sách Truyền đạo, chúng ta đọc: Vừa sáng sớm, khá gieo giống ngươi, và buổi chiều, chớ nghỉ tay ngươi;. . .”. Rabi Akiva đã giải thích câu nầy như sau: một người có thể dạy dỗ các môn đồ trong khi hãy còn trẻ và tiếp tục dạy dỗ dầu trong lúc tuổi già: “ . . . vì ngươi chẳng biết giống nào sẽ mọc tốt, hoặc giống nầy, hoặc giống kia, hoặc là cả hai đều sẽ ra tốt. Trong trường hợp của Akiva, các học viên thời trẻ của ông thảy đều chết ráo, song từ 5 học viên nầy trong lúc ông cao tuổi, thảy đều có các sự dạy và truyền khẫu của ông đang tồn tại cho đến ngày nay.

Người nổi bật nhất trong 5 học viên kia của Akiva là Rabi Shimon Bar Yochai. Ngày cuối của cuộc đời ông là ngày thứ 33 của việc đếm Ôme. Vào ngày ấy, truyền khẫu dạy rằng một ngọn lửa lớn vây quanh ngôi nhà của ông khi ông tỏ ra mọi tri thức và khôn ngoan của mình cho các học viên của ông. Lửa làm biểu tượng cho ánh sáng của Ngũ Kinh và sự tồn tại của ánh sáng nầy là những gì chúng ta đang tưởng niệm hôm nay.

Câu chuyện nói tới ngày lễ nầy dạy cho chúng ta phải bền đỗ dầu ngay cả khi chúng ta gánh chịu những thứ bất tiện. Rabi Akiva có thể đã thối lui sau khi ông gánh chịu nỗi mất mát các học trò của mình. Thế nhưng ông đã bền đổ, rồi vì cớ ấy, kho báu tri thức thiêng liêng đã được cứu.

Đừng bao giờ thối lui khi có những việc trở nên khó khăn và cuộc sống đi vào chỗ ảm đạm. Hãy thắp lên một ngọn lửa mới rồi hãy làm lại từ đầu.


Thứ Ba, 5 tháng 5, 2015

ĐỨC CHÚA TRỜI MUỐN BAN CHO



Đức Chúa Trời Muốn Ban Cho

 “Hễ con bò con, con chiên con hay con dê con, phải ở quẩn theo mẹ trong bảy ngày sau khi lọt lòng; nhưng qua ngày thứ tám về sau sẽ được nhậm làm của lễ dùng lửa dâng cho Đức Giê-hô-va Lêvi ký 22:27

Tôi từng đến viếng một nông trại ở phía Bắc Israel ngay lúc mùa sanh sản của gia súc. Chúng tôi có cơ hội chứng kiến một phép lạ về đời mới đang bước vào trong thế gian. Tuy nhiên, vốn dĩ là tự nhiên trong sự sinh sản của mấy còn bò nầy, những gì đã xảy ra sau đó dường như khác hơn là tự nhiên. Các nhà nông bắt lấy mấy con bò ngay sau khi chúng ra đời rồi khởi sự cho chúng bú bằng mấy cái chai sửa. Cái điều mà tôi mong nhìn thấy là mấy con bò nầy đang được quấn quít bên mẹ của chúng kìa. Rốt lại, đấy chẳng phải là điều xảy ra trong tự nhiên, có phải không?

Các nông gia đã có một lời giải thích cho cách làm của họ. Họ giải thích rằng khi con bò nghé được mẹ nó cho bú, việc nầy tạo ra một sự ràng buộc rất sâu sắc. Nếu hai con bị cách ly trước khi bò nghé đủ lớn và cai sửa theo tự nhiên, bò mẹ kêu rú lên. Các nhà nông giải thích rằng họ đã thử làm một lần điều nầy, và khi bò nghé bị phân cách ra khỏi bò mẹ, nó kêu rú lên trong nhiều ngày. Tiếng kêu rú của nó rất lớn tiếng và buồn thảm khiến cho người ta phải thức thâu đêm. Vì vậy, cách làm chuẩn mực là phải cách ly bò nghé ngay lúc ra đời, không để cho chúng bú mẹ dù chỉ một lần, để không làm cho bò mẹ có bất kỳ nỗi đau nào về sự cách ly đó.

Trong phân đoạn Kinh thánh tuần nầy, dân Israel đã được truyền cho phải làm ngược lại một cách chính xác. Họ không được phép dâng của lễ nào là bò tơ, chiên hay dê mới sanh, cho tới chừng nào nó đã được mẹ nó cho bú ít nhất là trong 7 ngày. Đến ngày thứ tám, con tơ ấy mới được phép để cho họ dâng làm của lễ, và con bò mẹ sẽ tránh được việc kêu rú lên như vậy nữa. Có phải cách thực hành nầy nghiệt ngã và vô ý thức không?

Bậc thánh hiền Do thái giải thích rằng tiếng kêu khóc của người mẹ là một sứ điệp cho con cái của Đức Chúa Trời. Có một câu nói trong truyền khẫu Do thái cho rằng “bò mẹ cần ban cho nhiều hơn bò tơ có cần”. Đấy là lý do tại sao bò mẹ kêu rú lên chớ không phải bò nghé kia. Sứ điệp cho chúng ta, ấy là chúng ta muốn nhận lãnh rất nhiều thứ đến từ Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời thậm chí muốn ban nhiều thứ cho chúng ta hơn.

Ngày nay, lời cầu nguyện đã chiếm lấy chỗ của con sinh làm của lễ; tuy nhiên, sứ điệp nói tới bò mẹ vẫn còn có liên quan. Nếu chúng ta cầu nguyện, và lời cầu nguyện của chúng ta chưa được nhậm theo cách chúng ta mong muốn, chúng ta phải hiểu rằng sở dĩ như thế không phải là vì Đức Chúa Trời không yêu chúng ta; mà vì Ngài yêu thương chúng ta nhiều đến nỗi Ngài sẽ không ban cho chúng ta điều chi không có ích cho chúng ta. Đức Chúa Trời muốn ban cho thậm chí còn nhiều hơn cả chúng ta muốn nhận được nữa kìa.

Khi chúng ta cầu nguyện với nhận định ấy, việc nhận biết rằng Đức Chúa Trời đang ở về phía chúng ta và muốn trợ giúp cho chúng ta, khi câu trả lời là “no”, chúng ta có sự yên ủi khi nhìn biết sở dĩ như thế là vì Đức Chúa Trời có điều chi đó tốt hơn ở trong trí của Ngài.

Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2015

MÙA LỄ NẦY


Mùa Lễ Nầy

Đức Giê-hô-va là hòn đá tôi, đồn lũy tôi, Đấng giải cứu tôi; Đức Chúa Trời là hòn đá tôi, nơi Ngài tôi sẽ nương náu mình; Ngài cũng là cái khiên tôi, sừng cứu rỗi tôi, và là nơi náu ẩn cao của tôi” — Thi thiên 18:2

Trong mùa lễ nầy cho cả hai thứ đức tin, tôi ao ước mấy người bạn Do thái của tôi có được một Lễ Vượt Qua thật phước hạnh, và với những người bạn Cơ đốc, một Lễ Phục Sinh thật đầy ơn. Tôi sẽ chia sẻ một vài sự suy gẫm tin kính về sự kỷ niệm Lễ Vượt Qua có thể thu lượm được từ đó cho người Do thái và Cơ đốc nhân như nhau. Thực vậy, có nhiều phương diện thánh khiết trong sự thờ phượng Cơ đốc lần theo gốc rễ thuộc linh của chúng trực tiếp cho đức tin của người Do thái và phần đầu lịch sử của dân tộc Israel.

Đây là trường hợp với từ ngữ “Paschal Lamb” [Chiên Con Lễ Vượt Qua] hay “Chiên Con của Đức Chúa Trời”, trong truyền thống Cơ đốc đề cập đến Chúa Jêsus. Từ nhận thức của người Do thái, thuật ngữ là Korban Pesachhay “con sinh của Lễ Vượt Qua”, có niên đại trở ngược lại với lần Xuất Aicập đầu tiên. Huyết của chiên con phải chịu giết, phải được bôi lên mày cửa của từng ngôi nhà người Do thái, đóng vai trò như một dấu hiệu nói tới sự giải cứu ra khỏi sự chết đang nhắm thẳng vào các con đầu lòng của họ. Huyết của chiên con sẽ trở thành con đường duy nhứt dẫn đến sự giải cứu — không có huyết ấy, con đầu lòng của họ sẽ ngã chết, cùng với con đầu lòng của người Aicập.

Thêm nữa, con chiên tiêu biểu cho hình tượng, hay các tà thần, mà người Aicập đã thờ lạy. Bằng cách giết một chiên con, dân Israel đang thách thức những chủ nhân ông người Aicập của họ cũng như một lần nữa chứng tỏ quyền phép Đức Chúa Trời của Israel thắng hơn các tà thần của người Aicập. Như bạn đã đọc tuần qua, đây cũng là một dấu hiệu nói tới đức tin lớn nữa. Và chỉ có những gia đình nào đánh dấu mày cửa của họ với huyết chiên con, thì họ sẽ được cứu chuộc.

Trong thời điểm thờ lạy trong Đền Thờ của người Do thái, dân Do thái đã vâng theo mạng lịnh của Đức Chúa Trời nhớ đến Lễ Vượt Qua đầu tiên bằng cách hy sinh một chiên con trong ngày đó. Chiên con nầy phải là con đực, giáp năm, và quan trọng nhất, không tì không vít. Chỉn khi ấy thì nó mới trở thành của lễ trọn vẹn trong Lễ Vượt Qua (Xem Xuất Êdíptô ký 12:5).

Sự tuân giữ Lễ Vượt Qua nầy là những gì Cơ đốc nhân tham khảo khi nói tới chiên con không lỗi không vít (I Phierơ 1:19).

Cũng thực như thế đối với Chúa Jêsus, là một người Do thái tin kính, cùng các môn đồ Ngài đang kỷ niệm Lễ Vượt Qua ngay chính đêm mà Ngài đã nói trước về sự chết hầu đến của Ngài. Chúa Jêsus đã lần theo những lời dạy dỗ thiêng liêng đã được trao cho Môise khi Ngài bẻ bánh với các môn đồ. Rồi sau đó, sứ đồ Phaolô đã viết trong bức thư thứ nhứt gửi cho người thành Côrinhtô phải “giữ lễ” (Vượt Qua/Tiệc Thánh) với bánh không men.

Thực vậy, sự tuân giữ Cơ đốc về Lễ Phục Sinh vang dội trở lại trong câu chuyện nói tới sự giải thoát của người Do thái ra khỏi vòng nô lệ của người Aicập cách đây 3.000 năm. Sự hiểu biết câu chuyện nói tới Lễ Vượt Qua và biểu tượng phong phú bữa ăn đêm đầu tiên Lễ ấy cung ứng một sự phong phú mới mẻ cho nhiều truyền thống thờ phượng ở các nhà thờ trên khắp thế giới.

Năm nay, khi mấy người bạn Cơ đốc của tôi kỷ niệm Lễ Phục Sinh, thật là tốt khi nhớ đến sự giải cứu lạ lùng của người Do thái vào Lễ Vượt Qua đầu tiên ấy và nhớ tới chức năng lãnh đạo thiêng liêng của Đức Chúa Trời đưa họ ra khỏi vòng nô lệ mà đến với sự tự do. Chúng ta hãy kỷ niệm và ngợi khen cùng với David, bằng lời lẽ của Thi thiên 18, hòn đá, đồn lũy, và là sừng cứu rỗi của chúng ta.


ĐỨC TIN THẮNG HƠN SỰ KIỆN


Đức Tin Thắng Hơn Sự Kiện
 “đoạn để dành cho đến ngày mười bốn tháng nầy; rồi cả hội chúng Y-sơ-ra-ên sẽ giết nó, vào lối chiều tối. Họ sẽ lấy huyết đem bôi trên hai cây cột và mày cửa của nhà nào ăn thịt chiên con đó — Xuất Êdíptô ký 12:6–7

Câu chuyện Xuất Aicập nhắm vào một hành động. Theo truyền khẫu của người Do thái, bốn phần năm dân Israel đã không rời khỏi Aicập. Họ chưa sẵn sàng để bước ra với đức tin mà đi theo Đức Chúa Trời, qua tôi tớ Ngài là Môise, vào trong sa mạc cùng với một số phận không biết chắc. Nhưng đối với những người nào muốn tránh thoát được nanh vuốt tàn bạo của người Aicập, ai nấy đều phải chiếu theo mạng lịnh nầy:  “rồi cả hội chúng Y-sơ-ra-ên sẽ giết nó, vào lối chiều tối. Họ sẽ lấy huyết đem bôi trên hai cây cột và mày cửa của nhà nào ăn thịt chiên con đó”.

Chỉ có những ai đã giết chiên con rồi bôi huyết nó lên mày cửa đều được cứu ra khỏi trận dịch sau cùng, trận dịch ấy đã giết chết mỗi con đầu lòng trên khắp cả xứ Aicập. Và chỉ có những gia đình đó được cứu chuộc mà thôi. Hành động đơn độc nầy có ý nghĩa như thế nào vậy?

Hãy xem xét sự kiện. Hành động duy nhứt nầy vốn tương đương với tự sát. Con chiên được xem là thần linh trong xứ Aicập. Giết chết một vị thần Aicập chắc chắn sẽ làm cho dân Aicập nổi giận rồi họ sẽ đến với từng gia đình có bôi huyết “thần” của họ nơi cửa nhà với những cây chĩa cầm trong tay. Thêm nữa, người Aicập vốn đông hơn người Do thái. Và sau cùng, mặc dù Đức Chúa Trời đã giáng trên người Aicập với chín tai vạ rồi và đã chứng tỏ sức mạnh và quyền phép của Ngài, Pharaôn đã chẳng thối lui. Tại sao ông ta bây giờ lại chịu thối lui chứ?

Không những thế, mà Môise chỉ hứa đưa dân Do thái ra khỏi xứ Aicập, vào trong sa mạc, ở đó họ thờ lạy Đức Chúa Trời mà thôi. Ông đã không giải thích rõ ràng cho họ biết họ phải sống ra sao trong sa mạc, họ sẽ tìm nước và đồ ăn ở đâu, hay làm thế nào họ sống còn được trước những yếu tố khắc nghiệt hoặc các dân tộc hay xâm lược kia. Sự thực, ấy là con cái Israel vốn là nô lệ lúc bấy giờ. Họ yếu đuối cả thân thể và tâm linh. Làm sao họ có thể tồn tại với một thử thách như thế chứ?

Tuy nhiên, trong đêm Xuất Aicập, những người Do thái nào đã rời khỏi Aicập đều là những người biết chọn đức tin hơn là các sự kiện. Họ đã chọn tin cậy vào mặc khải của Đức Chúa Trời hơn những gì chính mắt họ có thể nom thấy. Họ đã chọn Hãy hết lòng tin cậy Đức Giê-hô-va, chớ nương cậy nơi sự thông sáng của con (Châm ngôn 3:5).

Tương tự, trong chính đời sống của chúng ta, có nhiều lúc khi các sự kiện nói một việc, còn đức tin thì thầm một việc khác. Trong khi chúng ta phải tạo ra nỗ lực để xử lý với các sự kiện, chúng ta với ý thức cũng phải chọn đức tin hơn là chọn các sự kiện. Sau cùng, phải nhắm vào những gì Đức Chúa Trời phán hơn là những gì ai đó nói. Với phương thức nầy, chúng ta cũng sẽ được cứu chuộc nữa đấy.


Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2015

SUY NGHĨ VÀ CẢM TẠ



“Suy Nghĩ Và Cảm Tạ”
Mỗi buổi sáng thầy tế lễ sẽ lấy củi chụm lửa thêm, sắp của lễ thiêu lên trên, và xông những mỡ về của lễ thù ân tại đó — Lêvi ký 6:12

Sir Moses Montefiore sinh ra là người Anh, là một trong những lãnh tụ hiện đại quan trọng nhất mà người Do thái từng nhìn biết. Xây dựng sự giàu có cho mình rất sớm, Montefiore đã dành đa số trong cả 100 năm của mình vào việc giúp đỡ cho người Do thái có cần trên khắp thế giới. Năm 1827, Montefiore đến thăm Đất Thánh và đã bị tác động rất sâu sắc. Ông trở thành nhân vật hỗ trợ trung thành cho quê hương của người Do thái và đã thiết lập khu định cư đầu tiên bên ngoài các bức tường của thành Jerusalem. Về mặt thuộc linh, Montefiore cũng bị chạm đến qua lần thăm viếng của ông, rồi từ đó trở đi ông đã để ý đến các luật lệ của Ngũ Kinh.

Có lần kia, một vị rabi nổi tiếng đến ngụ tại nhà của Montefiore nhằm vào ngày Sa-bát. Montefiore, vốn khiêm nhường, đã hỏi vị rabi ấy không biết là ông có để ý thấy có gì sai trái về ngày Sa-bát hay không!?! “Cho phép tôi hỏi thăm, không biết là ông có thấy điều chi nhơn ngày Sa-bát mà không phù hợp lại được ghi ra trong NGũ Kinh hay không?” Montefiore đã lên tiếng hỏi vị rabi đó. Vị ra bi đáp như sau: “Tôi không thấy có điều gì mà không phù hợp với những gì đã được ghi ra trong Ngũ Kinh!

Khi ấy, vị rabi giải thích cho người chủ nhà mà mình đang trú ngụ kia như sau: “Ngũ kinh có chép:  “Giê-su-run đã mập mạp và cất đá (Phục truyền luật lệ ký 32:15). Câu nầy có ý nói rằng khi dân Do thái được thịnh vượng vì cớ ơn phước của Đức Chúa Trời, họ đã chễnh mãng trong sự thờ phượng Đấng Tạo Hoá của họ. Tuy nhiên, tôi đã sử dụng ngày Sa-bát với một người mà Đấng Tạo Hoá đã chúc phước cho với sự giàu có rất lớn, và tuy nhiên mọi sự đã được thực hiện trong sự thờ phượng Đấng Chí Cao. Vì vậy, ông thấy đấy, không có gì tôi nhìn thấy ở đây vào ngày Sa-bát mà chẳng phù hợp với những gì đã được ghi ra trong Ngũ Kinh!”

Một trong những việc đáng kinh ngạc nhất về Montefiore, ấy là ông đã không noi theo dấu vết xưa của những kẻ giống như Giê-su-run được nhắc tới trong Ngũ Kinh, là người đã thịnh vượng mà lại lạc sai đối với Đức Chúa Trời. Thay vì thế, Montefiore đã khai thác mọi phước hạnh và sự giàu có của mình cho sự thờ phượng Đức Chúa Trời với sự khiêm nhường và biết ơn.

Trong phân đoạn Ngũ Kinh tuần nầy, chúng ta học biết đấy là một phần của sự thờ lạy hàng ngày: Mỗi buổi sáng thầy tế lễ sẽ lấy củi chụm lửa thêm, sắp của lễ thiêu lên trên, và xông những mỡ về của lễ thù ân tại đó”. Biểu tượng ở đàng sau cách làm hàng ngày như thế nầy, ấy là chúng ta phải xông mỡ – tự mãn và kiêu ngạo – bằng không có thể khiến cho chúng ta bị “đá” đi và nổi loạn nghịch cùng Đức Chúa Trời. Khi chúng ta còn nghèo khó và đói khát, có một sự nương cậy tự nhiên và hoàn toàn vào Đức Chúa Trời là điều rất dễ dàng. Song khi chúng ta mập mạp lên và đầy đủ rồi, quên Đức Chúa Trời đi là điều rất hay có.


Trên chiếc áo choàng của Montefiore là mấy từ nầy được gắn lên đó giống như phương châm của ông vậy: “Suy Nghĩ Và Cảm Tạ”. Nguyện câu nói ngắn gọn đó cũng là phương châm của chúng ta nữa. Mỗi ngày, chúng ta phải “xông mỡ” của ngày hôm qua, hãy suy nghĩ về sự nương cậy của chúng ta vào Đức Chúa Trời mỗi ngày, rồi hãy cảm tạ Ngài vì các ơn phước dư dật của Ngài hôm nay. Theo phương thức nầy, Đức Chúa Trời sẽ tiếp tục chúc phước cho chúng ta và làm thoả mãn chúng ta trong khi chúng ta trụ lại trên đường chạy và sử dụng mọi phước hành của chúng ta để làm lành.

CẢM TẠ CHÚA TỪNG NGÀY MỘT


Cảm Tạ Chúa Từng Ngày Một
Đáng ngợi khen Chúa thay, là Đấng hằng ngày gánh gánh nặng của chúng tôi, tức là Đức Chúa Trời, sự cứu rỗi của chúng tôi — Thi thiên 68:19

Trong Do thái giáo, những phước hạnh chúng ta nói về đồ ăn là các ơn phước rất là đặc biệt. Thí dụ, có một ơn phước được ấn định cho trái cây và một ơn phước hoàn toàn khác biệt nói tới rau cỏ. Có một ơn phước rất đặc biệt nói tới các sản phẩm về nho như sinh tố hay rượu, và ơn phước khác nói tới bánh ăn. Như vậy, có một ơn phước phân biệt nói tới bánh ngọt, cùng các sản phẩm khác làm bằng bột hơn là cơm gạo. Và sau cùng, có một ơn phước nói tới mọi sự khác, bao gồm hết các thứ đồ ăn nếu người ta không dám chắc phước hạnh nói tới điều gì.

Tại sao hệ thống ơn phước của người Do thái lại phức tạp như thế chứ? Người ta có thể đề nghị rằng chúng ta nên kể ra phước hạnh sau cùng bao gồm hết các thứ đồ ăn rồi để nó lại đó. Tại sao chúng ta cần nhiều loại ơn phước như thế về đồ ăn chứ?

Câu trả lời là vì mỗi loại đồ ăn chứa các yếu tố khác nhau mà vì cớ đó chúng ta phải biết ơn. Khi tôi biết ơn vì trái táo ngọt ngào, đây cũng là một kinh nghiệm về một vị giác rất khác biệt hơn kinh nghiệm xảy đến với sự ngợi khen Đức Chúa Trời vì một ổ bánh mới. Khi thoả mãn với một cái bánh sôcôla và cắn một miếng cà rốt, cả hai kinh nghiệm nầy đều đáng phải dâng lời cảm tạ, song chúng rất là khác nhau. Dâng lên sự biết ơn là thể hiện sự nhận biết và là một sự nhắc nhớ rằng chúng ta cần phải nhạy bén trong mọi phương thức khác nhau để thấy rằng Đức Chúa Trời đã chúc phước cho chúng ta.

Với sự hiểu biết đó, chúng ta hãy nhìn vào câu 19 của Thi thiên 68. Câu nầy đọc như sau: Đáng ngợi khen Chúa thay, là Đấng hằng ngày gánh gánh nặng của chúng tôi”. Tuy nhiên, để thưởng thức sự dạy của người Do thái về câu Kinh thánh nầy, chúng ta cần phải nhìn vào phần diễn dịch của câu nầy: “Chúa phước hạnh thay, từng ngày một. Ngài tiếp trợ cho chúng ta, Đức Chúa Trời là Đấng giải cứu chúng ta luôn luôn”.

Bậc thánh hiền của người Do thái giải thích câu nầy dạy chúng ta biết rằng thái độ biết ơn của hôm nay phải khác biệt với thái độ biết ơn của ngày hôm qua. Sự ngợi khen của ngày mai sẽ phải khác biệt với sự ngợi khen của ngày hôm nay. Giống như mỗi thứ thức ăn đều có yếu tố đặc biệt của riêng nó mà vì đó chúng ta tỏ lòng biết ơn, cũng vậy, mỗi ngày đều có điều chi đó khác biệt mà chúng ta phải dâng lên lời cảm tạ. Chúng ta cần phải chúc phước cho Đức Chúa Trời “từng ngày một” vì mỗi ngày đều đem đến một ơn phước mới.

Trong Ca thương 3:22–23, chúng ta đọc: Ấy là nhờ sự nhân từ Đức Giê-hô-va mà chúng ta chưa tuyệt. Vì sự thương xót của Ngài chẳng dứt. Mỗi buổi sáng thì lại mới luôn, sự thành tín Ngài là lớn lắm”. Đúng là một tư tưởng thật là tuyệt vời! Đức Chúa Trời ban bố cho chúng ta với những ơn phước mới mỗi buổi sáng, và vì thế chúng ta phải dâng lời cảm tạ mới mẻ cho từng ngày một mới phải.

Bất luận đời sống của bạn xấu tốt lúc bây giờ như thế nào đi nữa, luôn luôn có điều chi đó đáng phải dâng lời cảm tạ. Đức Chúa Trời sẽ ban cho bạn một món quà mỗi ngày; bạn chỉ cần nhìn xem nó. Một khi bạn đã khám phá ra món quà ấy, hãy vui vẻ và ngợi khen Đức Chúa Trời vì cớ món quà ấy!