Thứ Hai, 13 tháng 4, 2015

VẤP NGÃ NHƯNG KHÔNG BỊ LOẠI


Vấp Ngã Nhưng Không Bị Loại
rồi dạy A-rôn rằng: Hãy bắt một con bò con đực đặng làm của lễ chuộc tội, một con chiên đực làm của lễ thiêu, đều không tì vít chi, và dâng lên trước mặt Đức Giê-hô-va — Lêvi ký 9:2

Ở phần bắt đầu kinh Torah tuần nầy, các thầy tế lễ, gồm có Arôn thầy tế lễ thượng phẩm, khởi sự buổi thờ phượng thánh của họ tai Đền Tạm. Ở câu thứ hai, Môise căn dặn Arôn: Hãy bắt một con bò con đực đặng làm của lễ chuộc tội, . . .”. Bậc thánh hiền Do thái giải thích rằng Arôn phải đem của lễ thuộc tội vào để chuộc phần của ông, dù là việc bất đắc dĩ, trong việc dựng lên con bò con bằng vàng. (Xem Xuất Êdíptô ký 32:1–6). Bây giờ, đây là điều thú vị trong câu nầy: Chính câu nói chứa khoảnh khắc long trọng nhất của Arôn – giờ phút đăng quang làm Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm của Israel – cũng chứa một tham khảo đến tội lỗi băng hoại nhất của ông.

Điều nầy chẳng phải là tình cờ đâu. Kỳ thực, bậc thánh hiền dạy rằng Arôn đã chần chừ không nắm lấy địa vị nầy vì tội lỗi kia đã khiến cho ông cảm thấy áy náy. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời đã không tìm cách châm chọc Arôn bằng cách nhắc cho ông nhớ đến việc làm sai trái ấy. Thay vì thế, Đức Chúa Trời đã gửi cho Arôn, và hết thảy chúng ta, một sứ điệp quan trọng: chính ở chỗ chúng ta thất bại để rồi chúng ta cũng có thể thành công rực rỡ. Đặc biệt Arôn rất xứng đáng là cấp lãnh đạo thuộc linh của dân Israel vì ông, cũng đã phạm sai lầm trong cuộc sống, song ông đã dấy lên trên những sai lầm kia, tiến tới đàng trước và hướng thượng.

Trong Châm ngôn 24:16 chúng ta đọc: “Vì người công bình dầu sa ngã bảy lần, cũng chổi dậy. . .”. Bậc thánh hiền lưu ý rằng câu Kinh thánh không nói rằng người công bình chỗi dậy hoài đâu; thay vì thế lối nói rất chính xác khi câu nói định rõ rằng người công bình chỗi dậy. Điều nầy dạy cho chúng ta biết rằng không những người công bình chỗi dậy sau khi thất bại, mà họ còn dấy lên tới những đỉnh cao mới. Họ còn cao trọng hơn họ có trước khi họ vấp ngã trong chỗ thứ nhứt.

Vấn đề nầy sẽ cảm thúc chúng ta hết thảy cứ giữ việc tiến tới về phía trước khi chúng ta thất bại. Chỉn qua sự bền đỗ và bươn tới để rồi chúng ta có thể đạt được các mục tiêu của mình. Từ từng thất bại, chúng ta sẽ khôn khéo hơn; từ mỗi lần vấp ngã, chúng ta có thể dấy lên càng cao hơn.

Hãy xem điều sau đây: Babe Ruth, là người giữ thành tích thế giới những lần chạy trong nước có tới 1.330 lần. Michael Jordan, một trong những ngôi sao bống rỗ lỗi lạc nhất trong thời đại của chúng ta, đã bị loại khỏi đội bóng hạng 10 của anh. Abraham Lincoln đã thua 8 lần bầu cử, đã thất bại ở hai lần kinh doanh, rồi gánh chịu sự suy nhược thần kinh trước khi ông đắc cử Tổng thống Hiệp chủng quốc Hoa kỳ; giờ đây ông được xem là một trong những Tổng thống lỗi lạc nhất trong lịch sử nước Mỹ. Bảng danh sách còn dài, dài lắm.


Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2015

ĐẾM MỖI NGÀY



Đếm Mỗi Ngày
 “‘Kể từ ngày sau lễ sa-bát, là ngày đem bó lúa dâng đưa qua đưa lại, các ngươi sẽ tính bảy tuần lễ trọn’” — Lêvi ký 23:15

Bắt đầu thêm thứ hai của Lễ Vượt Qua, dân Do thái khởi xướng điều răn khác theo Kinh thánh có thể tìm gặp trong Lêvi ký 23:15: “‘Kể từ ngày sau lễ sa-bát, là ngày đem bó lúa dâng đưa qua đưa lại, các ngươi sẽ tính bảy tuần lễ trọn’” Chỉ thị nầy bắt đầu vào ngày lễ Ngũ Tuần và tiếp tục cho tới ngày lễ Shavuot, Lễ của các tuần lễ, đòi hỏi chúng ta phải đếm từng ngày một trong 49 ngày giữa hai ngày lễ nầy. Đây là khoảng thời gian đầy đủ ý nghĩa khi chúng ta chuẩn bị về mặt thuộc linh để nhận lãnh Kinh Torah một lần nữa nhằm ngày Shavuot, đánh dấu ngày khải thị gốc tại Núi Sinai.

Hãy xem những luật lệ sau đây hiệp với việc đếm những ngày nầy, được biết rõ là luật Omer. Đòi hỏi đầu tiên, ấy là ơn phước được kể ra trước khi đếm ngày phải được tính vào buổi tối. Sở dĩ như vậy là vì trong Do thái giáo “ngày” thực sự bắt đầu vào lúc mặt trời lặn, hay vào buổi tối. Điều nầy có thể lần ngược trở lại với việc bắt đầu thời gian khi Đức Chúa Trời dựng nên thế gian. Trong Sáng thế ký 1:5, Đức Chúa Trời quy định: Vậy, có buổi chiều và buổi mai; ấy là ngày thứ nhất”. Buổi tối, được theo sau bởi ban ngày, được xem là một “ngày”. Nếu một người quên tính ơn phước lúc ban đêm, người ấy [nam hay nữ] vẫn phải tính ngày hôm sau, mà không có sự chúc phước.

Thêm nữa, nếu một người quên tính luật Omer vào buổi tối và vào ban ngày, thì quên cả ngày, vô luận ngày đó là ngày 2 hay ngày 45, người ấy [nam hay nữ] phải tiếp tục đếm trong khoảng thời gian 49 ngày mà không có sự chúc phước. Một ngày bị mất đi tác động đến phần còn lại của việc đếm.

Xem xét tư thế của việc đếm cũng rất là đáng kể nữa. Từ ngày 1 cho đến ngày 6, chúng ta chỉ nói tới số ngày mà thôi: “Hôm nay là ngày số 4, hôm nay là ngày số 5”, và cứ thế mà đếm. Cho tới trọn các tuần lễ, chúng ta nói tới con số của ngày và số của tuần: “Hôm nay là 28 ngày, là 4 tuần lễ”. Về mọi ngày khác, chúng ta nói số ngày, số tuần, và số ngày chúng ta đã trải qua trong tuần lễ hiện tại: “Hôm nay là 33 ngày, là 4 tuần và 5 ngày”.

Tại sao luật lệ lại đặc biệt như vậy và đòi hỏi khoảng thời gian như thế nầy?


Những ngày nầy được chọn với mục đích đặc biệt cho việc tự phát triển, và kinh Torah muốn nhấn mạnh mục tiêu cụ thể sống từng ngày một như thế nào, có bao nhiêu tiềm năng nằm trong từng ngày ấy – từ giây phút nó khởi đầu. Mất một ngày, thậm chí phung phí nửa ngày, là một sự mất mát rất lớn. Tôi từng đọc một trưng dẫn nói rằng: “Người ta đang sống giống như họ sẽ không bao giờ chết và chết giống như thể họ chưa bao giờ sống vậy”. Sứ điệp của việc đếm là phải tính từng ngày một. Mỗi ngày là một cơ hội vô giá – bạn sử dụng ngày hôm nay của mình như thế nào vậy?

ĐỨC CHÚA TRỜI SẼ VƯỢT QUA CÁC NGƯƠI



Đức Chúa Trời Sẽ Vượt Qua Các Ngươi

“Huyết bôi trên nhà các ngươi ở, sẽ dùng làm dấu hiệu; khi ta hành hại xứ Ê-díp-tô, thấy huyết đó, thì sẽ vượt qua, chẳng có tai nạn hủy diệt các ngươi — Xuất Êdíptô ký 12:13

Đôi khi chúng ta cảm thấy rằng Đức Chúa Trời đã “bỏ” chúng ta. Chúng ta cảm thấy giống như thể Đức Chúa Trời đã quên phứt chúng ta khi Ngài không chúc phước cho nữa. Hoặc Ngài đã vượt qua một số người trong chúng ta khi Ngài chúc phước cho nhiều người khác với những người bạn đời của họ. Có lẽ Đức Chúa Trời đã quên chúng ta khi Ngài chúc phước cho nhiều người khác với con cái. Hay, có thể Đức Chúa Trời đã vượt qua chúng ta khi Ngài lo cung ứng phương tiện sinh sống.

Tôi thích sự dạy sau đây nhắm vào câu Kinh thánh mà từ đó Lễ Vượt Qua có được danh xưng ấy. Câu ấy đọc như sau: “Huyết bôi trên nhà các ngươi ở, sẽ dùng làm dấu hiệu; khi ta hành hại xứ Ê-díp-tô, thấy huyết đó, thì sẽ vượt qua”. Bậc thánh hiền Do thái dạy rằng Đức Chúa Trời tiếp tục vượt qua chúng ta mỗi và từng ngày một, nhưng không phải bằng một phương thức tồi tệ đâu, thay vì thế bằng phương thức tốt nhứt khả thi. Đức Chúa Trời bỏ qua mọi vi phạm của chúng ta. Ngài vượt qua tội lỗi của chúng ta. Ngài biết rõ nhiều điểm thiếu sót của chúng ta, Ngài ưa thích sự thương xót hơn là phán xét nghiêm ngặt.

Kinh Talmud dạy rằng Đức Chúa Trời cầu nguyện mỗi ngày. Làm sao chúng ta biết được điều nầy? Vì trong Êsai 56:7, Đức Chúa Trời chỉ ra tham khảo đến “nhà cầu nguyện của Ta”. Bản dịch của người Do thái có khác một chút và đọc như sau: “nhà nguyện của Ta”. Từ đây, bậc thánh hiền học biết rằng Đức Chúa Trời hay cầu nguyện. Và đâu là lời cầu nguyện? “Ý muốn của Ta là thương xót thắng hơn giận dữ, sự thương xót của Ta được tỏ ra trong các thuộc tánh của Ta, Ta đối đãi với con cái bằng thuộc tánh thương xót, và Ta muốn họ phải ở ngoài vòng công lý nghiêm ngặt”. Lời cầu nguyện của Đức Chúa Trời, ấy là Ngài giữ sự công bình chánh trực và đối xử với chúng ta bằng sự tử tế, hay thương xót luôn.

Tuy nhiên, sự dạy nhắm vào câu Kinh thánh ấy không dừng lại ở đây. Đức Chúa Trời vượt qua mọi vi phạm của chúng ta, nhưng “Ta nhìn thấy huyết”. Đức Chúa Trời không quên sự khổ sở của chúng ta thậm chí cho dù chỉ có một phút thôi. Ngài nhìn thấy máu, mồ hôi và nước mắt của chúng ta đã đổ ra từ những sự nhọc nhằn của chúng ta. Ngài biết rõ chỗ chúng ta đang phấn đấu và Ngài đã vượt qua nổi khổ của chúng ta. Thay vì thế, Đức Chúa Trời nhìn xem nổi khổ của chúng ta như nguồn công trạng để rồi với đức tin và sự vâng phục thích đáng, chúng ta sẽ được cứu chuộc.


Lễ Vượt Qua nầy, hãy nhớ rằng Đức Chúa Trời điều hành thế gian với lòng thương xót rời rộng. Cán cân nghiêng về sự ưu ái dành cho chúng ta. Trong khi Đức Chúa Trời để ý nhiều đến những gì sẽ dẫn tới chỗ hình phạt, Ngài tập trung luôn vào mọi thành tựu của chúng ta. Đấy là một bài học rất tốt để chúng ta biết xử sự với bản thân mình nữa. Nếu chúng ta tập trung vào chỗ chúng ta phạm sai lầm, chúng ta sẽ thấy khó khăn ở chỗ tốn thời gian. Nhưng nếu chúng ta “vượt qua” mọi vi phạm của mình – những thứ còn trong quá khứ – rồi nhắm vào những lần đắc thắng của chúng ta, chúng ta sẽ thấy mình sẽ được cảm thúc để tiếp tục bước đi trên con đường vinh hiển. Chúng ta hãy sửa đổi đối với quá khứ đó, nhưng rồi chúng ta hãy ngó tới đàng trước rồi lo bước tới phía trước luôn.

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

TRÈO LÊN CAO HƠN



Trèo Lên Cao Hơn
các ngươi tính năm mươi ngày cho đến ngày sau của lễ sa-bát thứ bảy, thì phải dâng một của lễ chay mới cho Đức Giê-hô-va — Lêvi ký 23:16

Tôi từng nghe một câu chuyện nói tới người kia lái máy bay của mình đi một vòng trên không. Trên máy bay của ông ta là sợi cáp nối cần lái cho tới phần đuôi điều khiển hướng đi của máy bay. Vào cái ngày đặc biệt ấy, người đó nghe một tiếng ồn hơi lạ. Hơi kinh hãi, ông ta khám phá ra nguồn của tiếng ồn là từ con chuột, nó đang gậm nhấp sợi dây cáp.

Ông ta mau nhận ra rằng nếu con chuột cứ tiếp tục gậm sợi dây, chiếc máy bay chắc chắn sẽ bị rơi xuống đất. Ông suy nghĩ thật nhanh, khoác lấy cái mặt nạ thở oxygen, rồi cho máy bay lên cao hơn. Ông ta biết rõ con chuột không thể sống ở độ cao đó vì cớ thiếu oxygen. Khi ông ta càng lên cao hơn trên bầu trời, con chuột đã chết và ông ta được cứu khỏi cái chết nhất định kia.

Vì vậy, đâu là bài học cho chúng ta từ câu chuyện nầy? Giống như con chuột trên chiếc máy bay không thể sống ở một độ cao như thế, cũng một thể ấy, các tật xấu và khuynh hướng tội lỗi của chúng ta cũng mất đi sức sống của chúng khi chúng ta trèo lên càng cao và gần Đức Chúa Trời hơn. Trong lần đếm những ngày giữa lễ Vượt Qua và Shavuot, chúng ta có cơ hội để tự mình sửa soạn cho cuộc trèo lên cao đó.

Khởi sự đêm thứ hai của Lễ Vượt Qua, chúng ta được truyền cho phải đếm 49 ngày cho tới ngày thứ 50, là ngày chúng ta tưởng niệm ngày mà Đức Chúa Trời đã ban Kinh Torah cho loài người. Thú vị thay, khi chúng ta đếm những ngày như vậy, chúng ta đếm tới biến cố và không đếm lùi khi dân sự đang làm để thưởng thức một biến cố thật lý thú. Hơn nữa, chúng ta phải thắc mắc về mục đích của việc đếm nầy. Tại sao Đức Chúa Trời không thể đưa thẳng con cái Israel từ Aicập đến Sinai? Đâu là mục đích của khoảng trống 49 ngày?

Bậc thánh hiền Do thái giải thích rằng có 50 cấp độ bất khiết. Khi dân Israel ra khỏi Aicập, họ đã đi xuống rất nhiều theo ý nghĩa thuộc thể; đấy cũng là một sự hạ thấp về mặt thuộc linh nữa. Họ càng sống lâu hơn trong xứ Aicập, họ càng chìm ngập ở dưới thấp. Vào thời điểm Xuất Aicập, dân Israel đã chìm đắm thật là thấp – thấp xuống tận cấp độ thứ 49. Ở cấp độ 50, họ sẽ chẳng còn được chuộc nữa, vì vậy Đức Chúa Trời đã bước vào rồi đưa con cái Ngài ra khỏi Aicập.

Tuy nhiên, ở điểm nầy, dân Israel hãy còn trụ ở cấp độ thuộc linh thấp, chưa được sửa soạn để nhận lãnh kinh Torah. Họ bắt đầu chuyến hành trình 49 bước lên từ chỗ họ đã đắm chìm. Mỗi ngày, khởi sự từ ngày 1, họ đã thực hiện từng bước đi lên cho tới ngày 50. Vào ngày ấy, họ đã sẵn sàng để nhận lãnh Lời của Đức Chúa Trời.


Trong khoảng thời gian nầy, chúng ta cũng quyết tâm thực hiện những bước quan trọng tới đến cùng Đức Chúa Trời. Khi chúng ta trèo lên cao hơn những đám mây thất vọng, đức tin và lòng tin cậy của chúng ta sẽ được thêm lên. Vì vậy, chúng ta hãy trèo lên cao hơn – mỗi lần một bước.

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2015

CHỚ KHÔNG AI KHÁC HƠN NGÀI


Chớ Không Ai Khác Hơn Ngài
 “Ngươi đã chứng kiến mọi điều đó, để nhìn biết rằng Giê-hô-va, ấy là Đức Chúa Trời, chớ không ai khác hơn Ngài — Phục truyền luật lệ ký 4:35

Khi chúng ta kể lại câu chuyện Xuất Aicập vào Lễ Vượt Qua nầy, tôi muốn chỉ ra một chi tiết dường như là nhỏ lắm. Trong Xuất Êdíptô ký 13:17, Kinh thánh cho chúng ta biết rằng:Đức Chúa Trời không dẫn dân ấy đi theo đường về xứ Phi-li-tin, là đường gần hơn hết, vì Ngài nói rằng: E khi dân thấy trận mạc, dời lòng trở về xứ Ê-díp-tô chăng”. Bạn thấy đấy, Đức Chúa Trời có thể dẫn dân Israel đi trên con đường ngắn hơn đến tại Đất Hứa, nhưng trong sự khôn ngoan vô hạn của Ngài, Ngài có thể nhìn thấy dân Israel chưa sẵn sàng cho chiến trận chi hết, và vì thế Ngài đã dẫn họ theo một con đường khác.

Câu 18 cho biết rằng: “…Đức Chúa Trời dẫn chúng đi vòng theo đường trong đồng vắng, về hướng Biển-đỏ…”. Bậc thánh hiền Do thái thắc mắc: Con đường nào tốt hơn chứ? Chúng ta biết câu chuyện mở ra như thế nào rồi! Con cái Israel dù sao đi nữa cũng đã lâm vào nhiều trận chiến. Chỉ mấy ngày sau khi tha cho dân Israel đi, Pharaôn đã đổi ý. Người Aicập bèn truy đuổi dân Israel, thế rồi họ thấy mình bị kẹt giữa quân Aicập và biển cả. Phải chăng con đường nầy là tốt hơn chăng?

Câu trả lời có thể tìm được trong sách Phục truyền luật lệ ký, ở đó Kinh thánh dạy chúng ta như sau: Ngươi đã chứng kiến mọi điều đó, để nhìn biết rằng Giê-hô-va, ấy là Đức Chúa Trời, chớ không ai khác hơn Ngài”. Chúng ta giải thích mấy lời nầy thật là đầy năng quyền đến nỗi chúng đã trở thành một trong những bài ca quen thuộc nhất của Do thái giáo.

Đức Chúa Trời cố ý đặt dân Israel vào một tình huống mà ở đó họ chẳng có một sự lựa chọn nào khác trừ ra nương cậy hoàn toàn vào phép lạ siêu nhiên đến từ Ngài. Đức Chúa Trời muốn tỏ ra cho dân Israel thấy trong một phương thức hiển nhiên, Ngài là Chủ của mọi loài thọ tạo. Chẳng có ai khác ngoài Đức Chúa Trời — ở trong thế gian, đang điều hành thế gian, và khi cần thiết, phá vỡ các luật lệ của thiên nhiên mà chính mình Ngài đã lập ra. Thế rồi, sau nhiều bài tập đức tin dân Israel sẽ có khả năng đối diện với các kẻ thù của họ mà không cần sự can thiệp siêu nhiên nữa. Họ sẽ có khả năng nhìn xem Đức Chúa Trời khi Ngài không hiện diện rõ ràng và sẽ có đức tin cần thiết để đánh bại những kẻ thù của họ. Song lúc bấy giờ, Đức Chúa Trời có một bài học để răn dạy: Ein od milvado”, được phiên dịch trong Kinh thánh của người Do thái là “chớ không ai khác hơn Ngài”.


Chúng ta cũng cần phải lấy mấy lời nầy nhận vào lòng và trong đời sống của chúng ta. Khi chúng ta thấy mình trong hoàn cảnh khó khăn, hãy nhớ: “chớ không ai khác hơn Ngài”. Ngài sẽ giúp bạn qua khỏi hoàn cảnh ấy. Khi ai đó sĩ nhục bạn, hãy nhớ: “chớ không ai khác hơn Ngài”. Ngài đang ra sức dạy dỗ bạn một việc quan trọng qua con người ấy. Khi bạn hoặc một người thân lâm bịnh, hãy tự nhắc nhớ: “chớ không ai khác hơn Ngài”. Ngài có thể chữa lành cho bất kỳ ai. Bất cứ khi nào một giải pháp cho nan đề chúng ta dường như khó lắm, hãy suy nghĩ: “chớ không ai khác hơn Ngài”. Ngài đã chia biển ra làm hai cho dân Israel và Ngài cũng có thể làm việc khó thay cho chúng ta nữa.

Thứ Năm, 2 tháng 4, 2015

DẠY DỖ CON TRẺ BỀ TRONG CỦA BẠN


Dạy Dỗ Con Trẻ Bề Trong Của Bạn
Trong ngày đó hãy giải nghĩa cho con trai ngươi rằng: Ấy vì việc Đức Giê-hô-va làm cho ta, khi ta ra khỏi xứ Ê-díp-tô” — Xuất Êdíptô ký 13:8

Có phải bạn nhớ trở nên như một đứa trẻ nhỏ có ý nghĩa như thế nào rồi phải không? Tuổi trẻ vốn háo hức muốn khám phá thế giới, để học biết và tấn tới. Những đứa trẻ nhỏ có thể nổi giận hay buồn rầu, với hai hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt thơ bé của chúng, rồi qua phút kế đó hết thảy chúng đều bật cười và rạng rỡ. Trẻ con biết phải sống ra sao trong từng phút một. Chúng chẳng lo về bữa ăn tới đây của chúng sẽ dọn ở đâu. Chúng tin cậy trọn vẹn rằng mẹ, bố, hay người chăm sóc chúng sẽ nhìn thấy mọi nhu cần của chúng được thoả. Chúng có đức tin đơn sơ và một tình cảm dành cho cuộc sống.

Một phần chính của Lễ Vượt Qua tựu trung quanh câu Kinh thánh truyền rằng: Trong ngày đó hãy giải nghĩa cho con trai ngươi rằng: Ấy vì việc Đức Giê-hô-va làm cho ta, khi ta ra khỏi xứ Ê-díp-tô”. Câu Kinh thánh nầy dạy trực tiếp cho chúng ta phải dạy dỗ con cái mình câu chuyện Xuất Aicập từng năm một. Tuy nhiên, bậc thánh hiền Do thái đưa ra lời giải thích khác; cách giải thích đó như sau: “Vào ngày ấy hãy nói cho con ngươi biết – đứa con bề trong của ngươi . . .”. Mục tiêu của bậc thánh hiền không những là dạy cho thế hệ kế tiếp biết rằng Đức Chúa Trời là thành tín, toàn năng, và yêu thương. Mà còn dạy cho bàn thân mình và tái kết nối với con cái mà chúng ta từng có – với hy vọng và đức tin thật trọn vẹn.

Rachel Bluwstein Sela, ai cũng biết là nữ thi sĩ Rachel, là một nhà thơ Do thái, bà đã sống trong Xứ Thánh vào thập niên 1900. Mặc dù bản thân bà không có con cái, bà đã viết ra bài thơ nầy thật hay nói về sự quan tâm của bà đối với con cái:

Nếu chúng ta chỉ là những đứa trẻ nhỏ
     Phước cho người nào làm cho chúng ta quên đi
     nỗi nhọc nhằn của năm tháng.
     Với con đường dài ở trước mặt để chúng ta,
     để trở nên già dặn, buồn đau, rồi hoài cổ.
     Những đứa trẻ có tâm hồn như đóa hoa hồng kia
     chúng bứt lấy sự vui mừng như bứt những đoá hoa dại
     Thế giới của các con chưa qua đi đâu,
     Với mặt trời bật cười nơi giọt lệ long lanh của chúng.

Nếu chúng ta chỉ gắn kết với tình trạng vô tội như con trẻ mà chúng ta từng sở hữu! Rồi vào đêm Xuất Aicập chúng ta có thể! Chúng ta có thể dạy cho con trẻ bề trong của mình biết rằng hy vọng vẫn còn sờ sờ ra đấy. Chúng ta có thể nhớ rằng dù chúng ta bao nhiêu tuổi, phần còn lại của đời sống chúng ta có thể là phần tốt nhứt trong cuộc đời của chúng ta. Chúng ta có thể tái kết nối với Đấng Tạo Hoá của chúng ta bằng đức tin thật đơn sơ, với sự nhận biết và tin tưởng rằng mọi nhu cần của chúng ta đều sẽ được thoả, bất cứ điều chi đến trên  đường lối của chúng ta. Theo truyền khẫu Do thái, đêm Lễ Vượt Qua được gọi là leil shimurim, cụm từ nầy có ý nói: “một đêm của sự bảo hộ”. Vào đêm nầy, chúng ta công nhận rằng Đức Chúa Trời đang bảo hộ chúng ta vào bất cứ mọi thời điểm – vì thế, sao chúng ta lại phải lo sợ chứ?

Lễ Vượt Qua nầy, chúng ta hãy phấn đấu vì “loại linh hồn có màu sắc như hoa hồng” của con trẻ kia. Chúng ta hãy xoá đi những đám mây và bóng tối xám xịt nọ rồi hãy bước đi với cuộc sống của người lớn. Hãy nói cho con trẻ bề trong của bạn biết về ơn cứu rỗi lạ lùng của Đức Chúa Trời và phải thấy mình được cảm thúc để tin cậy và bứt lấy “sự vui mừng giống như bứt những đoá hoa dại” một lần nữa.



Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015

HÃY CẦU NGUYỆN ĐI



Hãy Cầu Nguyện Đi
“Hỡi chim bò câu ta trong hóc đá, tại chốn đụt của nơi hê hẩm, hãy tỏ cho ta xem mặt mũi mình, cho ta nghe tiếng mình; vì tiếng mình êm dịu, mặt mũi mình có duyên” — Nhã ca 2:14

Đầu mùa Đông nầy, James Robertson quê ở Detroit đã chiếm được trái tim của hàng triệu người khắp thế giới khi phương tiện truyền thông chọn lấy câu chuyện của ông rồi chia sẻ câu chuyện ấy với thế giới. Trong nhiều năm trời, Robertson đã đi bộ làm việc ở xí nghiệp vì chiếc xe hơi của ông đã bị hư đi và ông thiếu tiền để mua một chiếc xe mới. Vì vậy, người đàn ông 56 tuổi đã đi bộ 21 dặm mỗi ngày, ngủ trong hai giờ đồng hồ, và rồi cứ lặp đi lặp lại như thế luôn. Giờ đây khi nhìn lại, Robertson nói rằng chính đức tin của ông và lời cầu nguyện thường trực của ông mà Đức Chúa Trời đã dọn đường cho ông có một tương lai sáng sủa hơn, nó giúp cho ông trải qua những thời khắc nhọc nhằn.

Và quả thực vậy, James Robertson đã nhận được một tương lai sáng sủa. Sinh viên năm I Đại học Evan Leedy vốn rất cảm động bởi câu chuyện của Robertson đến nỗi anh dựng lên một trang trên mạng với mục tiêu gây dựng một số tiền US$5.000 để mua cho Robertson một chiếc xe. Dân chúng thật cảm động bởi câu chuyện đến nỗi số tiền quyên góp đổ về từ trên khắp thế giới cho tới chừng Leedy đóng tài khoản lại khi con số đã lên tới US$350.000. Còn nữa, Robertson thậm chí không cần tiền để mua một chiếc xe vì một lái buôn xe hơi ở địa phương đã trao cho ông miễn phí một chiếc Ford Taurus đời 2015.

Với cảm xúc thật bất ngờ, Robertson trao đổi với phương tiện truyền thông: “Tôi làm chứng rằng sự cầu nguyện lúc nào cũng có hiệu lực hết, và tôi muốn mọi người đều nhận biết như thế”.

Sự cầu nguyện có hiệu lực là một trong những lẽ đạo chính của Lễ Vượt Qua. Thực vậy, trong sự thờ phượng cầu nguyện của người Do thái hàng ngày, chúng ta đọc thấy nhiều câu Kinh thánh gợi nhớ lại sự Xuất Aicập ra khỏi đấy như một sự nhắc nhớ và là một sự khích lệ cho thấy rằng cầu nguyện thực sự có hiệu lực khi chúng ta cầu thay cho mọi nhu cần hàng ngày của chính chúng ta. Trong Xuất Êdíptô ký 3:7, Đức Chúa Trời phán: Ta … có nghe thấu tiếng kêu rêu … của nó; phải, ta biết được nỗi đau đớn của nó”. Đây là điểm xoay chiều — dân Israel đã kêu la với Đức Chúa Trời, Ngài đã nghe họ và đã đáp ứng, rồi với đáp ứng đó, chuyến Xuất Aicập hình thành.

Tư tưởng nầy được chọn lọc trong Nhã ca, là điều được đọc lên trong kỳ lễ Vượt Qua. Chúng ta đọc: “Hỡi chim bò câu ta trong hóc đá, …  Hãy tỏ cho ta xem mặt mũi mình, cho ta nghe tiếng mình; Vì tiếng mình êm dịu, mặt mũi mình có duyên”. Đức Chúa Trời đã nhắc tới chim bò câu đương trong cảnh khổ không biết xây qua chỗ nào, và Ngài bảo chim bò câu hãy cầu nguyện: “Cho Ta nghe tiếng mình!”


Khi bạn đang đối diện với một tình huống khó khăn dường như chẳng có lối thoát, hãy giống như James Robertson, hay con cái Israel bị kẹt cứng ở Biển Đỏ, giải pháp là kêu la với Đức Chúa Trời trong sự cầu nguyện. Ngài là một Đức Chúa Trời Đấng hay lắng nghe chúng ta, Ngài quan phòng đến chúng ta, và Ngài dọn đường cho chúng ta khi chúng ta không thể tìm được lối cho chính mình.