Thứ Năm, 2 tháng 4, 2015

DẠY DỖ CON TRẺ BỀ TRONG CỦA BẠN


Dạy Dỗ Con Trẻ Bề Trong Của Bạn
Trong ngày đó hãy giải nghĩa cho con trai ngươi rằng: Ấy vì việc Đức Giê-hô-va làm cho ta, khi ta ra khỏi xứ Ê-díp-tô” — Xuất Êdíptô ký 13:8

Có phải bạn nhớ trở nên như một đứa trẻ nhỏ có ý nghĩa như thế nào rồi phải không? Tuổi trẻ vốn háo hức muốn khám phá thế giới, để học biết và tấn tới. Những đứa trẻ nhỏ có thể nổi giận hay buồn rầu, với hai hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt thơ bé của chúng, rồi qua phút kế đó hết thảy chúng đều bật cười và rạng rỡ. Trẻ con biết phải sống ra sao trong từng phút một. Chúng chẳng lo về bữa ăn tới đây của chúng sẽ dọn ở đâu. Chúng tin cậy trọn vẹn rằng mẹ, bố, hay người chăm sóc chúng sẽ nhìn thấy mọi nhu cần của chúng được thoả. Chúng có đức tin đơn sơ và một tình cảm dành cho cuộc sống.

Một phần chính của Lễ Vượt Qua tựu trung quanh câu Kinh thánh truyền rằng: Trong ngày đó hãy giải nghĩa cho con trai ngươi rằng: Ấy vì việc Đức Giê-hô-va làm cho ta, khi ta ra khỏi xứ Ê-díp-tô”. Câu Kinh thánh nầy dạy trực tiếp cho chúng ta phải dạy dỗ con cái mình câu chuyện Xuất Aicập từng năm một. Tuy nhiên, bậc thánh hiền Do thái đưa ra lời giải thích khác; cách giải thích đó như sau: “Vào ngày ấy hãy nói cho con ngươi biết – đứa con bề trong của ngươi . . .”. Mục tiêu của bậc thánh hiền không những là dạy cho thế hệ kế tiếp biết rằng Đức Chúa Trời là thành tín, toàn năng, và yêu thương. Mà còn dạy cho bàn thân mình và tái kết nối với con cái mà chúng ta từng có – với hy vọng và đức tin thật trọn vẹn.

Rachel Bluwstein Sela, ai cũng biết là nữ thi sĩ Rachel, là một nhà thơ Do thái, bà đã sống trong Xứ Thánh vào thập niên 1900. Mặc dù bản thân bà không có con cái, bà đã viết ra bài thơ nầy thật hay nói về sự quan tâm của bà đối với con cái:

Nếu chúng ta chỉ là những đứa trẻ nhỏ
     Phước cho người nào làm cho chúng ta quên đi
     nỗi nhọc nhằn của năm tháng.
     Với con đường dài ở trước mặt để chúng ta,
     để trở nên già dặn, buồn đau, rồi hoài cổ.
     Những đứa trẻ có tâm hồn như đóa hoa hồng kia
     chúng bứt lấy sự vui mừng như bứt những đoá hoa dại
     Thế giới của các con chưa qua đi đâu,
     Với mặt trời bật cười nơi giọt lệ long lanh của chúng.

Nếu chúng ta chỉ gắn kết với tình trạng vô tội như con trẻ mà chúng ta từng sở hữu! Rồi vào đêm Xuất Aicập chúng ta có thể! Chúng ta có thể dạy cho con trẻ bề trong của mình biết rằng hy vọng vẫn còn sờ sờ ra đấy. Chúng ta có thể nhớ rằng dù chúng ta bao nhiêu tuổi, phần còn lại của đời sống chúng ta có thể là phần tốt nhứt trong cuộc đời của chúng ta. Chúng ta có thể tái kết nối với Đấng Tạo Hoá của chúng ta bằng đức tin thật đơn sơ, với sự nhận biết và tin tưởng rằng mọi nhu cần của chúng ta đều sẽ được thoả, bất cứ điều chi đến trên  đường lối của chúng ta. Theo truyền khẫu Do thái, đêm Lễ Vượt Qua được gọi là leil shimurim, cụm từ nầy có ý nói: “một đêm của sự bảo hộ”. Vào đêm nầy, chúng ta công nhận rằng Đức Chúa Trời đang bảo hộ chúng ta vào bất cứ mọi thời điểm – vì thế, sao chúng ta lại phải lo sợ chứ?

Lễ Vượt Qua nầy, chúng ta hãy phấn đấu vì “loại linh hồn có màu sắc như hoa hồng” của con trẻ kia. Chúng ta hãy xoá đi những đám mây và bóng tối xám xịt nọ rồi hãy bước đi với cuộc sống của người lớn. Hãy nói cho con trẻ bề trong của bạn biết về ơn cứu rỗi lạ lùng của Đức Chúa Trời và phải thấy mình được cảm thúc để tin cậy và bứt lấy “sự vui mừng giống như bứt những đoá hoa dại” một lần nữa.



Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015

HÃY CẦU NGUYỆN ĐI



Hãy Cầu Nguyện Đi
“Hỡi chim bò câu ta trong hóc đá, tại chốn đụt của nơi hê hẩm, hãy tỏ cho ta xem mặt mũi mình, cho ta nghe tiếng mình; vì tiếng mình êm dịu, mặt mũi mình có duyên” — Nhã ca 2:14

Đầu mùa Đông nầy, James Robertson quê ở Detroit đã chiếm được trái tim của hàng triệu người khắp thế giới khi phương tiện truyền thông chọn lấy câu chuyện của ông rồi chia sẻ câu chuyện ấy với thế giới. Trong nhiều năm trời, Robertson đã đi bộ làm việc ở xí nghiệp vì chiếc xe hơi của ông đã bị hư đi và ông thiếu tiền để mua một chiếc xe mới. Vì vậy, người đàn ông 56 tuổi đã đi bộ 21 dặm mỗi ngày, ngủ trong hai giờ đồng hồ, và rồi cứ lặp đi lặp lại như thế luôn. Giờ đây khi nhìn lại, Robertson nói rằng chính đức tin của ông và lời cầu nguyện thường trực của ông mà Đức Chúa Trời đã dọn đường cho ông có một tương lai sáng sủa hơn, nó giúp cho ông trải qua những thời khắc nhọc nhằn.

Và quả thực vậy, James Robertson đã nhận được một tương lai sáng sủa. Sinh viên năm I Đại học Evan Leedy vốn rất cảm động bởi câu chuyện của Robertson đến nỗi anh dựng lên một trang trên mạng với mục tiêu gây dựng một số tiền US$5.000 để mua cho Robertson một chiếc xe. Dân chúng thật cảm động bởi câu chuyện đến nỗi số tiền quyên góp đổ về từ trên khắp thế giới cho tới chừng Leedy đóng tài khoản lại khi con số đã lên tới US$350.000. Còn nữa, Robertson thậm chí không cần tiền để mua một chiếc xe vì một lái buôn xe hơi ở địa phương đã trao cho ông miễn phí một chiếc Ford Taurus đời 2015.

Với cảm xúc thật bất ngờ, Robertson trao đổi với phương tiện truyền thông: “Tôi làm chứng rằng sự cầu nguyện lúc nào cũng có hiệu lực hết, và tôi muốn mọi người đều nhận biết như thế”.

Sự cầu nguyện có hiệu lực là một trong những lẽ đạo chính của Lễ Vượt Qua. Thực vậy, trong sự thờ phượng cầu nguyện của người Do thái hàng ngày, chúng ta đọc thấy nhiều câu Kinh thánh gợi nhớ lại sự Xuất Aicập ra khỏi đấy như một sự nhắc nhớ và là một sự khích lệ cho thấy rằng cầu nguyện thực sự có hiệu lực khi chúng ta cầu thay cho mọi nhu cần hàng ngày của chính chúng ta. Trong Xuất Êdíptô ký 3:7, Đức Chúa Trời phán: Ta … có nghe thấu tiếng kêu rêu … của nó; phải, ta biết được nỗi đau đớn của nó”. Đây là điểm xoay chiều — dân Israel đã kêu la với Đức Chúa Trời, Ngài đã nghe họ và đã đáp ứng, rồi với đáp ứng đó, chuyến Xuất Aicập hình thành.

Tư tưởng nầy được chọn lọc trong Nhã ca, là điều được đọc lên trong kỳ lễ Vượt Qua. Chúng ta đọc: “Hỡi chim bò câu ta trong hóc đá, …  Hãy tỏ cho ta xem mặt mũi mình, cho ta nghe tiếng mình; Vì tiếng mình êm dịu, mặt mũi mình có duyên”. Đức Chúa Trời đã nhắc tới chim bò câu đương trong cảnh khổ không biết xây qua chỗ nào, và Ngài bảo chim bò câu hãy cầu nguyện: “Cho Ta nghe tiếng mình!”


Khi bạn đang đối diện với một tình huống khó khăn dường như chẳng có lối thoát, hãy giống như James Robertson, hay con cái Israel bị kẹt cứng ở Biển Đỏ, giải pháp là kêu la với Đức Chúa Trời trong sự cầu nguyện. Ngài là một Đức Chúa Trời Đấng hay lắng nghe chúng ta, Ngài quan phòng đến chúng ta, và Ngài dọn đường cho chúng ta khi chúng ta không thể tìm được lối cho chính mình.

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015

NGÀI YÊU CHÚNG TA DƯỜNG BAO!



Ngài Yêu Chúng Ta Dường Bao!
“Ấy là tiếng của lương nhân tôi! Kìa, người đến, nhảy qua các núi, vượt qua các gò” — Nhã ca 2:8

Vào ngày Lễ Vượt Qua, truyền thống của người Do thái là phải đọc sách Nhã ca. Tại sao chứ? Một chỗ nối kết với Bài Ca của Biển mà dân Israel đã hát sau khi kinh nghiệm việc chia biển ra làm hai. Nhã ca gắn với sự vui mừng không dứt mà dân Israel đã cảm nhận nhơn cơ hội đặc biệt ấy, đã khiến cho họ phải bật thành bài ca. Tuy nhiên, có một chỗ kết nối khác giữa việc đọc và ngày lễ. Nhã ca là một quyển sách nói tới tình yêu, rồi ở tận cốt lõi của tình yêu ấy, câu chuyện Lễ Vượt Qua là một truyện tích nói tới tình yêu. Đây là truyện tình của Đức Chúa Trời và dân sự của Ngài.

Ngay cả danh xưng của ngày lễ đang chỉ ra yếu tố tình yêu trong truyện tích Lễ Vượt Qua. Theo tiếng Hybálai, ngày lễ được gọi là Pesach, được rút ra từ câu nói nhắc đến chỗ Đức Chúa Trời vượt qua các gia đình của người Do thái khi Ngài ban ra dịch lệ giết chết con trưởng của từng người Aicập: thì sẽ vượt qua” (Xuất Êdíptô ký 12:13). Tuy nhiên, đang khi Pesach thường được xác định là “vượt qua”, một cách dịch chính xác hơn, ấy là Đức Chúa Trời sẽ “bỏ qua” hay “nhảy qua” các gia đình của người Do thái. Bậc thánh hiền của người Do thái nối kết việc nầy với câu nói trong Nhã ca: “Ấy là tiếng của lương nhân tôi! Kìa, người đến, nhảy qua các núi, vượt qua các gò”.

Bậc thánh hiền đưa ra lời giải thích như sau: Khi Môise đến với dân Do thái, ông nói: “Tháng nầy các ngươi sẽ được chuộc”, họ đáp: “Làm sao chúng tôi có thể rời đi khi trong xứ Ai cập đầy dẫy với sự thờ lạy hình tượng của chúng tôi?” Môise trả lời: “Một khi Đức Chúa Trời muốn chuộc lấy các ngươi, Ngài sẽ chẳng nhìn vào sự thờ lạy hình tượng của các ngươi. Thay vì thế, Ngài sẽ nhảy qua các núi". Dân Israel nói cùng ông: “Làm sao được chuộc khi mới có 210 năm trôi qua trong số 400 năm của chiếu chỉ tình trạng nô lệ chứ?” Môise đáp: “Một khi Đức Chúa Trời muốn chuộc các ngươi, Ngài sẽ chẳng nhìn vào phần tính toán của các ngươi. Thay vì thế, Ngài sẽ nhảy qua các núi”.

Quí bạn ơi, kỷ niệm Lễ Vượt Qua cũng là kỷ niệm tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho chúng ta. Tình yêu của Ngài lớn lao đến nỗi Ngài bỏ qua những thiếu sót của chúng ta và vượt qua sự phán xét nghiêm ngặt. Nền tảng mối quan hệ của chúng ta với Đức Chúa Trời là tình yêu vô điều kiện.


Vì vậy, có nhiều người chùn bước của họ trong sự họ bước đi với Đức Chúa Trời, vì họ cảm thấy không xứng đáng hay nghĩ rằng Đức Chúa Trời vốn cưu giận với họ vì cớ tội lỗi của họ. Nhưng sự thật, ấy là tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho chúng ta là tình yêu không dời đổi. Có nhiều khi, lúc chúng ta phải trình sổ về mọi hành động của chúng ta, nhưng điều đó không làm cho tình yêu của Ngài phải giảm sút đối với chúng ta. Đức Chúa Trời mong muốn chúng ta khi chúng ta hành động không xứng đáng. Ngài mong muốn chúng ta khi chúng ta không làm theo những gì Ngài mong muốn. Đức Chúa Trời yêu chúng ta dầu khi chúng ta xây khỏi Ngài. Đức Chúa Trời yêu chúng ta theo cách vô điều kiện. Trong suốt mùa lễ thánh nầy, đối với Cơ đốc nhân và người Do thái, chúng ta hãy kỷ niệm sự thực ấy và đổi lại phải kính sợ Ngài.

PHỤC VỤ HY SINH THÀNH CÔNG



Service [Phục Vụ], Sacrifice [Hy Sinh], và Success [Thành Công].
. . . Vua Sa-lô-môn và cả hội chúng Y-sơ-ra-ên đã hiệp với người, và đứng trước hòm, giết bò và chiên làm của lễ rất nhiều, không thế đếm được — I Các Vua 8:5

Mới đây tôi thấy hứng thú bởi câu chuyện mới nói tới Jason Brown cựu huấn luyện viên ở NFL. Ở một điểm, là một trong những trung tâm điểm khá nhất ở NFL và đã nhận một hợp đồng $37 triệu đôla, trong 5 năm để chơi cho cho đội St. Louis Rams. Tuy nhiên, Brown đã xây khỏi đó để trở thành một nhà nông đơn sơ.

Brown nhớ lại khi ông đưa ra quyết định để sự nghiệp nhiều triệu đôla ra sau lưng, đại diện của ông nói cho ông biết rằng ông đã phạm một sai lầm to lớn nhất trong cuộc đời của mình. Brown chỉ đáp: “Không, tôi chẳng sai đâu”. Tại sao? Vì Brown nhận ra rằng có nhiều thứ cho cuộc sống hơn là kiếm tiền. Ông chuyển sang Bắc Carolina, ở đó ông lao động trên cánh đồng 5 mẫu Tây, ông gọi đây là “Nông Trại Hoa Quả Đầu Tiên” của mình, và  ông đã hiến mọi thứ từ mùa thu hoạch đầu tiên mỗi năm cho người khó nghèo. Năm nay, mùa thu hoạch có tới 100.000 cân khoai tây. Brown cho biết rằng ông cảm thấy thành công hơn bao giờ hết trong đời sống của ông ngay lúc nầy, ông nói thêm: “Không phải theo tiêu chuẩn của con người, mà theo con mắt của Đức Chúa Trời”. Ông cũng nói rằng đối với ông, sự cao trọng có nghĩa là phục vụ.

Vì vậy, có nhiều người đang nhắm vào sự cao trọng trong các chỗ sai lầm. Jason Brown đã nói đúng. Cuộc sống được làm cho có ý nghĩa và cao trọng qua mọi hành động phục vụ, đóng góp, và hy sinh cho các mục đích của Đức Chúa Trời.

Phần đọc Kinh thánh tuần nầy là việc đọc lớn tiếng sách Ngũ Kinh, chúng ta đọc về sự hoàn tất của Đền Tạm, nơi ngự tạm thời của Đức Chúa Trời. Phần đọc Kinh thánh nhắm thẳng vào mấy trăm năm cho đến sự hoàn tất của Đền Thờ, nơi ngự thường trực của Đức Chúa Trời. Trong phần đọc Ngũ Kinh, Môise chúc phước cho nơi thánh mới. Trong phần đọc Kinh thánh hôm nay, Solomon đang làm y theo như vậy.

Trong hai phần đọc nầy, chúng ta cũng gặp gỡ các tình huống mà ở đó dân sự đã cung hiến và hy sinh cách rời rộng dâng lên Đức Chúa Trời. Trong phần đọc Ngũ Kinh, Môise đã phải nói cho dân sự phải thôi đừng dâng hiến nữa (Xuất Êdíptô ký 36:5). Trong phần đọc Kinh thánh hôm nay, chúng ta đọc thấy cả hội chúng Y-sơ-ra-ên đã hiệp với người, giết bò và chiên rất nhiều đến nỗi họ không thể ghi chép lại và đứng trước hòm, giết bò và chiên làm của lễ rất nhiều, không thế đếm được 

Có hai lần trong lịch sử khi tinh thần đóng góp lôi cuốn hết cả dân tộc. Đúng là một bối cảnh thật đẹp phải nắm bắt! Nhưng tôi tin đấy chẳng phải là lần sau cùng đâu. Jason Brown đang nhắm vào một việc mà tôi nghĩ có rất nhiều người đang khám phá cho chính mình — tình trạng phước hạnh không tìm đặng ở chỗ nhận, mà ở chỗ cho. Như Brown đã nói: “Sự cao trọng là sự sự phục vụ”, và tôi muốn nói thêm rằng sự thoả lòng đến từ sự đóng góp.


Với tinh thần của những người Israel nào đóng góp với tấm lòng rời rộng phủ lút, nguyện hết thảy chúng ta đều tìm được những phương thức đế phục vụ và thực hiện nhiều sự hy sinh vì các mục đích của Đức Chúa Trời trong tuần lễ nầy. Chúng ta hãy làm như vậy với sự vui mừng, thoả lòng, và với cảm xúc thành công đích thực.

Thứ Năm, 26 tháng 3, 2015

THẤY ĐẤNG KHÔNG THẤY ĐƯỢC



Thấy Đấng Không Thấy Được
Hãy nói cùng dân Y-sơ-ra-ên rằng: Khi người nào trong vòng các ngươi dâng của lễ cho Đức Giê-hô-va, thì phải dâng súc vật, hoặc bò, hoặc chiên’” — Lêvi ký 1:2

Khi chúng ta bắt đầu sách Lêvi ký tuần nầy, tôi phải đối diện với chính thắc mắc mà tôi gặp phải hàng năm khi chúng ta khởi sự học hỏi về các nghi thức dâng tế lễ đã diễn ra trong Đền Tạm: Các nghi thức cổ xưa nầy dường như đã bị cất bỏ khỏi xã hội hiện đại, vẫn còn có liên quan với chúng ta như thế nào hôm nay?

Mỗi năm, câu trả lời của tôi bắt đầu bằng cách ghi nhớ rằng từ Hybálai nói tới các thứ của lễ là karbanot, và một từ Hybálai rút ngắn karov, có nghĩa là “gần”. Tầm quan trọng của các nghi thức là đưa chúng ta đến gần với Đức Chúa Trời hơn.

Chúng ta nói chúng ta sống trong một thế giới mà ở đó mỗi lần chúng ta phạm một tội, một tia sét sẽ giáng xuống từ trời đánh vào chúng ta. Chúng ta sẽ chẳng thường xuyên phạm tội, có phải không? Và chúng ta nói mỗi lần chúng ta vâng theo Lời của Đức Chúa Trời, chúng ta kiếm được $US1.000. Hơn thế nữa, chúng ta sẽ càng sống vâng phục nhiều hơn! Tuy nhiên, Đức Chúa Trời không điều hành thế giới theo cách đó vì Ngài muốn chúng ta có sự tự do lựa chọn. Những hậu quả tức thì cho mọi hành động của chúng ta về mặt cơ bản tước khỏi chúng ta sự thử thách và sự chọn lựa sống vâng phục hay phạm tội.

Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta thứ tốt nhứt kế đó để giữ chúng ta trên đường chạy — các thứ của lễ. Trong thời kỳ Đền Thờ, khi ai đó phạm tội, phần kinh nghiệm công phu, phức tạp, ý thức việc đem đến một của lễ đã tác động mạnh vào người đem của lễ đó đến. “Lẽ ra chẳng phải là tôi” là nghĩ suy mà người ấy cần phải cảm thấy khi con vật được dâng làm của lễ. Nó nhắc cho một người nhớ tới những hiệu quả gian ác của tội lỗi và tai vạ thực sự xảy có là thể nào. Người đến thờ phượng ra về với một quyết tâm mới và một sự cam kết sâu sắc hơn muốn vâng theo Đức Chúa Trời.

Hôm nay, chúng ta không có các thứ của lễ. Chúng ta không có một kinh nghiệm nào thấy được bằng mắt thường tội lỗi thể nào gây hại cho chúng ta, vì vậy chúng ta có thể làm gì để giúp cho chúng ta cứ mãi ở trên đường chạy?

Một câu chuyện thuật lại về một vị rabi kia, dân sự tiếp cận ông trong khi ở trong nhà hội vì ông có một cú điện thoại quan trọng gọi đến. Tuy nhiên, vị rabi vẫn đứng trong nhà hội không cử động để trả lời cú điện thoại vì người khác đã ở trong sự cầu nguyện ngay bên ngoài cánh cửa của nhà hội. Theo luật pháp của người Do thái, một người không thể bước vào chỗ gần người khác đang cầu nguyện vì sự hiện diện của Đức Chúa Trời đang ngự ở đó. Đối với vị rabi, sự thể giống như một bức tường đứng chặn cánh cửa ấy. Đối với vị rabi, luật pháp thuộc linh là đích thực y như sự hiện diện theo phần thuộc thể.


Chúng ta cần phải sửa soạn tâm trí mình để sống y như thế. Chúng ta hãy xem sự ngồi lê đôi mách giống như rác rến vậy. Chúng ta hãy xem tội lỗi như là chất độc vậy. Chúng ta hãy xem sự bất tuân như thở trong khói độc. Cũng một dấu hiệu ấy, chúng ta hãy xem các việc lành như đem lại sự ấm áp và ánh sáng. Chúng ta hãy xem sự vâng lời như thứ thuốc đem lại sự chữa lành. Chúng ta thấy Đấng không thấy được như là đích thực hầu cho chúng ta có thể nhìn thấy rõ con đường dẫn tới Đức Chúa Trời.

Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015

TAN VỠ





Tan Vỡ
“‘Nồi đất dùng nấu thịt đó sẽ đập bể đi, nếu nồi nấu bằng đồng thì sẽ cạo và rửa nước cho sạch’” — Lêvi ký 6:28

Khi các nhà khảo cổ trong xứ Israel đến tìm kiếm bối cảnh của Đền Tạm xưa kia, họ dõi theo Kinh thánh rồi tìm kiếm bằng chứng có cần. Theo câu chuyện của Ngũ kinh, họ đến tìm trong thành Silô, ở đó Đền Tạm đã được dựng lên trong nhiều năm trời. Họ biết rằng họ đang đến gần khi họ bắt đầu khám phá những mảnh gốm vỡ.

Khi họ đến gần bối cảnh được tin là vị trí Đền Tạm được dựng lên, họ dám chắc rằng họ đã tìm ra bối cảnh đích thực. Tại sao chứ? Một trong những manh mối, ấy là lượng bình gốm vỡ rất nhiều được tìm thấy bên dưới mặt đất. Chẳng thể nào mà một gia đình hay nhóm nhiều gia đình có thể bỏ lại đàng sau quá nhiều mảnh gốm như thế. Đây là bằng chứng rõ ràng cho thấy hàng ngàn người đã có mặt ở vị trí đó để dâng các thứ của lễ cho Đức Chúa Trời và đã để lại nhiều mảnh gốm của họ như là minh chứng vậy.

Tại sao gốm bị đập bễ như thế là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy Đền Tạm đã trụ lại ở đúng địa điểm đó chứ? Câu trả lời nằm trong phần Ngũ kinh tuần nầy, ở đây dân Israel được truyền dặn: “Nồi đất dùng nấu thịt đó sẽ đập bễ đi . . .”Bậc thánh hiền Do thái luận rằng đây là sự thực về các thứ của lễ. Bình gốm thường chứa con sinh phải bị đập bễ sau đó. Tuy nhiên, phần hướng dẫn đặc biệt nầy đã xuất hiện trong phạm trù duy nhứt cho của lễ chuộc tội mà thôi. Bậc thánh hiền giải thích rằng trong khi mạng lịnh đập bễ nồi gốm áp dụng cho mọi thứ của lễ, mạng lịnh ấy bị đặt vào sự bàn bạc về của lễ thuộc tội để dạy cho chúng ta biết rằng giống như cái nồi bằng đất chứa con sinh phải bị đập bễ đi, cũng một thể ấy, tấm lòng của tội nhân cũng phải bị đập bễ ra trong khi dâng một con sinh.

Đôi khi trong cuộc sống, chúng ta phải bễ ra để tan vỡ. Đây là trường hợp của tội nhân nào đem một của lễ dâng cho Đức Chúa Trời. Nếm trải tình huống là chưa đủ; người ấy [nam hay nữ] phải cảm thấy hối tiếc, và tan vỡ. Giống như Vua đã viết trong Thi thiên 51:17: Của lễ đẹp lòng Đức Chúa Trời, ấy là tâm thần đau thương: Đức Chúa Trời ôi! lòng đau thương thống hối Chúa không khinh dể đâu”. Đôi khi, chúng ta phải vỡ tan ra hầu cho chúng ta có thể trở nên lành lặn trở lại. Trong Thi thiên 51:10, David đã cầu nguyện: Đức Chúa Trời ôi! xin hãy dựng nên trong tôi một lòng trong sạch, và làm cho mới lại trong tôi một thần linh ngay thẳng”. Có khi chúng ta phải đâp bễ cái gì đó xưa cũ để nhận lấy thứ mới mẻ và tốt đẹp hơn.


Chúng ta hãy nhìn vào chính đời sống của chúng ta và tự hỏi mình chúng ta cần phải đập bễ hay tan vỡ ở chỗ nào!?! Có phải đó là một thói xấu hay tật nghiện ngập gì đó chăng? Một tật xấu hay một thái độ tiêu cực nào đó chẳng hạn? Chúng ta hãy đập bễ thứ không còn giúp ích gì cho chúng ta và tái tập trung vào sự phục vụ Đức Chúa Trời sao cho thật tươi mới. Chính trong sự tan vỡ của chúng ta để rồi chúng ta sẽ trở nên lành lặn trở lại.

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2015

KẾT QUẢ CÔNG LAO ĐỘNG CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI



Kết Quả Công Lao Động Của Đức Chúa Trời
Ta đã làm nên dân nầy cho ta, nó sẽ hát khen ngợi ta. Song, hỡi Gia-cốp, ngươi chẳng từng kêu cầu ta! Hỡi Y-sơ-ra-ên, ngươi đã chán ta!’” — Êsai 43:21–22

Trong mọi lứa tuổi, người ta thường hay thắc mắc một câu về thần học như thế nầy: Nếu Đức Chúa Trời có mọi sự và chẳng thiếu chi hết, thế thì tại sao Đức Chúa Trời lại chọn dựng nên con người?

Thường thì có câu trả lời như vầy: từ tình yêu thương Đức Chúa Trời đã dựng nên chúng ta và mong muốn có một mối quan hệ với chúng ta. Tuy nhiên, để cho sự việc ấy xảy ra, Đức Chúa Trời trước tiên ban cho chúng ta được tự do lựa chọn. Quan hệ bắt buộc không phải là một mối quan hệ bắt nguồn từ chỗ yêu thương đích thực. Đấy chẳng phải là tình yêu thương. Vì vậy, Đức Chúa Trời đã dựng nên chúng ta, cùng với linh hồn tin kính của chúng ta, phải có những khát khao và cảm xúc, chúng có thể dẫn chúng ta đi lạc lối.

Đức Chúa Trời cũng đưa chúng ta vào mọi loại thách thức, đặt chúng ta vào một vị trí mà ở đó chúng ta phải chọn giữa đúng và sai, giữa thiện và ác, giữa đức tin và thất vọng, giữa Đức Chúa Trời và cái chi đó khác hơn Ngài. Đức Chúa Trời ban cho chúng ta ý chí tự do hầu cho chúng ta sẽ chọn lấy Ngài.

Vấn đề, ấy là đôi khi chúng ta không chọn Ngài. Có khi chúng ta không đương cự lại nổi với sự cám dỗ. Trong các trường hợp thể ấy, chúng ta phủ nhận mục đích của Đức Chúa Trời cho sự tồn tại của chúng ta và làm yếu đi mối quan hệ của chúng ta với Ngài.

Trong phần đọc Kinh Cựu Ước tuần nầy, Đức Chúa Trời đã than phiền về dân Israel, họ đã làm đúng như thế. Theo lời lẽ của tiên tri Êsai: Ta đã làm nên dân nầy cho ta, nó sẽ hát khen ngợi ta. Song, hỡi Gia-cốp, ngươi chẳng từng kêu cầu ta! Đức Chúa Trời dựng nên chúng ta cho chính mình Ngài để chúng ta sẽ kêu cầu Ngài và có một mối quan hệ với Ngài. Nhưng vào thời điểm nầy, Israel đã chọn lựa thật nghèo nàn và đã không chọn mối quan hệ với Đức Chúa Trời.

Bậc thánh hiền người Do thái giải thích tình huống nầy với thí dụ sau đây. Người kia đi ra chợ rồi hình dung những thứ mình sẽ mua. Người ấy để ý thấy gian hàng kia, ở đó người ta trả 4 hào (tiền Anh) để mua một cân quả hạch. Đối với ông ta, rõ ràng là quả hạch còn có cái vỏ, người ta đã trả hai hào để lấy nửa cân vỏ quả hạch. Vì vậy ông ta mới quyết định bán đi thứ vỏ hạch đã vứt đi để lấy 4 hào cho một cân, điều nầy rất lý thú đối với đám đông. Người ta đã cười nhạo ông ta, họ nói: “Đồ điên, người ta mua mấy cái vỏ chỉ để lấy quả hạch ở trong chúng. Còn mấy cái vỏ không thì mua làm gì?”


Tương tự, Đức Chúa Trời dựng nên chúng ta với bản chất có đầy nhược điểm, mà cũng là kết quả công lao động của Ngài nữa. Nếu chúng ta chọn các xu hướng tiêu cực của mình, khi ấy chúng ta hết thảy trở thành cái vỏ – trống rỗng, và chẳng có mục đích gì hết. Mục tiêu của chúng ta trong cuộc sống là phải ít “vỏ” và nhiều “hạt”, bằng cách chọn Đức Chúa Trời và sự nhân từ mỗi ngày trong đời sống của chúng ta. Hôm nay, khi chúng ta lo toan cuộc sống của mình, chúng ta hãy tìm kiếm những cách thức để trở nên nhiều cho Đức Chúa Trời là Đấng đã dựng nên chúng ta bằng cách chọn lấy sự tử tế, sự tốt lành và sự tin kính.