Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2015

LẠY CHÚA, XIN NGÀY NAY CHO TÔI GẶP ĐIỀU MÀ TÔI TÌM KIẾM


Lạy Chúa, Xin Ngày Nay Cho Tôi Gặp Điều Mà Tôi Tìm Kiếm

Người nói rằng: Hỡi Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của chủ Áp-ra-ham tôi ơi! xin ngày nay cho tôi gặp điều mà tôi tìm kiếm, và hãy làm ơn cho chủ Áp-ra-ham tôi!—  Sáng thế ký 24:12

Trong phần đọc Kinh thánh tuần nầy, tôi tớ của Ápraham, là người mà bậc thánh hiền xác định là Êliêse từ Sáng thế ký 15, đã được trao cho một công việc rất khó khăn. Ápraham yêu cầu ông phải tìm cho Ysác một người vợ – một phụ nữ nào thích hợp với cả hai việc: là vợ của Ysác và là một nữ chúa cho các dòng dõi của Ápraham. Không những thế, nhưng người nữ nầy còn phải là bà con của Ápraham và đồng ý rời bỏ chính gia đình của nàng và đến sống tại xứ Canaan. Êliêse làm thế nào gặp được điều mà ông ta muốn tìm chứ? Sự thể giống như mò kim đáy bễ vậy!

Tôi thích phản ứng của Êliêse trước thách thức nầy. Ông ấy chỉ xây qua Đức Chúa Trời và cầu nguyện: “Hỡi Giêhôva, Đức Chúa Trời của chủ Ápraham tôi ơi, xin ngày nay cho tôi gặp điều mà tôi tìm kiếm . . .”. Đây là lần đầu tiên trong Kinh thánh chúng ta thấy một cá nhân cầu xin Đức Chúa Trời giúp đỡ liền tay. Chắc chắn, Ađam, Nôê, và Ápraham hết thảy đều có đức tin nơi Đức Chúa Trời và đã đặt lòng tin cậy của họ nơi Ngài, nhưng dây là tấm gương rõ ràng nhất về một con người cầu xin sự trợ giúp của Đức Chúa Trời. Và Đức Chúa Trời đã nhậm lời với sự dư dật: “Người đầy tớ chưa dứt lời, nầy, nàng Rê-be-ca vác bình trên vai đi ra (Sáng thế ký 24:15). Rêbeca đi ra – nàng thật xinh đẹp, tử tế, và thoả mãn mọi tiêu chuẩn của Ápraham. Đức Chúa Trời quả thật đã giúp cho Êliêse gặp được  điều ông đang tìm kiếm.

Đừng bao giờ đánh giá thấp năng lực của sự cầu xin Đức Chúa Trời trợ giúp cho. Khi thách thức trông dường khó khăn, hãy cầu xin sự giúp đỡ. Khi sự việc giống như bốn bức tường đang đóng lại ở chung quanh bạn, hãy cầu xin sự giúp đỡ. Khi bạn thấy mình bị áp đảo, ít ỏi, thiếu may mắn, hãy cầu xin Đức Chúa Trời giúp đỡ.

Đây là điều đã xảy ra khi Vua Giôsaphát xứ Giuđa hay rằng quân đội của ba nước thù nghịch đang may chóng kéo đến gần. Giôsaphát nhận ra rằng ông không có cơ hội chống cự lại những kẻ thù mình. Trong một lời cầu nguyện rất công phu và dài hơn cả lời cầu xin của Êliêse, ông đã cầu xin cùng một việc như sau: Xin Đức Chúa Trời cho ông gặp được điều ông đang tìm kiếm. Ông kết thúc lời cầu xin của mình như sau: Vì nơi chúng tôi chẳng còn sức lực gì đối địch cùng đám quân đông đảo này đang đến hãm đánh chúng tôi, và chúng tôi cũng không biết điều gì mình phải làm; nhưng con mắt chúng tôi ngửa trông Chúa!” (II Sử ký 20:12). Đức Chúa Trời đã nhậm lời Giôsaphát cũng dư dật y như thế. Qua ngày hôm sau, Đức Chúa Trời đã khiến cho quân đội kẻ thù đánh lẫn nhau. Khi dân Do thái ra đón họ, hết thảy kẻ thù đều ngã chết. Không những thế, mà mặt đất tràn đầy của chiến lợi phẩm, nhiều đến nỗi dân Do thái phải để ra cả ba ngày mới thu lượm hết được!

Quí bạn ơi, trong mọi sự chúng ta làm, chúng ta phải nhớ cầu xin Đức Chúa Trời giúp chúng ta gặp được điều chúng ta đang tìm kiếm. Việc nầy rất là đơn giản mà cũng rất là dễ quên hay bỏ qua. Trên đường đi làm mỗi ngày, hãy nói: “Lạy Chúa, xin giúp con gặp điều mà con đang tìm kiếm hôm nay”. Giống như chúng ta chăm sóc cho con cái của mình, hãy nói: “Lạy Chúa, xin giúp con gặp được điều mà con đang tìm kiếm”. Ở cửa hàng rau quả, hãy nói: “Lạy Chúa, xin giúp con gặp được điều mà con đang tìm kiếm”. Khi chúng ta cầu xin, chúng ta sẽ nhận được.


Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2015

HÃY GIỐNG NHƯ MACCABEE



Hãy Giống Như Maccabee
Ngươi sẽ chẳng sợ hoặc sự kinh khiếp ban đêm, hoặc tên bay ban ngày, hoặc dịch lệ lây ra trong tối tăm, hay là sự tàn diệt phá hoại đang lúc trưa. Sẽ có ngàn người sa ngã bên ngươi, Và muôn người sa ngã bên hữu ngươi. Song tai họa sẽ chẳng đến gần ngươi — Thi thiên 91:5–7

Câu chuyện trong Kinh thánh gợi nhớ đến chiến thắng của một nhóm chiến binh Do thái được gọi là anh em Maccabee đối với đội quân tinh nhuệ của Hy lạp. Từ ngữ Maccabee ra từ chữ Hybálai “hammer” (búa). Anh em Maccabee là những chiến binh Do thái, họ đã xông vào quân thù như búa bổ. Tuy nhiên, đừng nghĩ rằng đây là hạng chiến binh hùng mạnh mà bạn nhìn thấy trên điện ảnh đâu đấy. Kỳ thực, đây là một nhóm người yếu ớt, họ thường nghiên cứu Lời của Đức Chúa Trời suốt cả ngày đấy thôi. Sức lực của họ không đến từ năng lực riêng của họ. Maccabee cũng có một ý nghĩa khác nữa. Đây là chữ Hybálai viết tắt của cụm từ: Hỡi Đức Giê-hô-va! trong vòng các thần, ai giống như Ngài? (Xuất Êdíptô ký 15:11). Sức lực của anh em Maccabee đã đến từ Đức Chúa Trời.

Thật là thú vị một khi Đức Chúa Trời lại chú trọng nhiều đến điều nầy như vậy. Ngài đặt chúng ta vào một tình huống khó xử để rồi chúng ta có thể đến gặp Ngài và nhận biết sức lực của chúng ta đến từ đâu. Nếu như anh em Maccabee là một đội quân hào hùng giống như dân Do thái có ở ngày hôm nay, chúng ta sẽ chẳng chú ý nhiều đến bàn tay của Đức Chúa Trời. Các bậc anh hùng Do thái trong thời buổi ấy đều yếu đuối, ít người và hay bị đánh bại. Tuy nhiên, họ đã đắc thắng. Họ đã đánh bại kẻ thù đông đảo nhất trên thế giới thời bấy giờ.

Theo truyền khẫu, anh em Maccabee đã đọc Thi thiên 91 trên đường họ lâm trận và đang khi ở trong chiến trận. Tôi hình dung họ đang nhìn lên trời và đọc lớn tiếng: Sẽ có ngàn người sa ngã bên ngươi, và muôn người sa ngã bên hữu ngươi. Song tai họa sẽ chẳng đến gần ngươi”. Lời lẽ nầy nhắc cho chúng ta nhớ rằng trong khi chúng ta bị vây quanh bởi hiểm nguy khủng khiếp, dám chắc mình sẽ bị đánh bại bởi các thế lực tự nhiên, Đức Chúa Trời vẫn có quyền bảo hộ chúng ta. Đức Chúa Trời có thể vây quanh chúng ta giống như cái khiên mà chẳng có một người nào – thậm chí đội quân đông đảo tinh nhuệ Hylạp kia – có thể công phá được.

Tôi có thể hình dung ra, thể nào anh em Maccabee lần đầu tiên cảm nhận họ đã nhìn thấy quân Hy lạp đến gần trên bầy voi to lớn, khỗng lồ – trong thế giới cổ đại chúng giống như những chiếc xe tăng trong thời hiện đại nầy vậy. Người Do thái chưa trông thấy một việc như thế trước đây bao giờ. Song họ đã nhắm vào thứ voi giống như xe tăng đang tiến đến gần kia rồi nói: “Ngài là nơi nương náu tôi, và là đồn lũy tôi; Cũng là Đức Chúa Trời tôi, tôi tin cậy nơi Ngài (câu 2).

Trời vào đêm, anh em Maccabee đã đọc lớn tiếng: Ngươi sẽ chẳng sợ hoặc sự kinh khiếp ban đêm. . .”. Suốt cả ban ngày họ nhớ họ: “ . . . sẽ chẳng sợ hoặc tên bay ban ngày. Đây là cách để thắng cuộc chiến. Anh em Maccabee đã đặt lòng tin cậy của họ nơi Đức Chúa Trời, và Ngài đã đem lại một ơn giải cứu thật lạ lùng.


Phần đọc Kinh thánh nầy, chúng ta hãy nhớ lại đi, chiến thắng không luôn luôn đến với kẻ mạnh sức và đầy đủ quyền lực. Đức Chúa Trời có thể khiến cho chúng ta chiến thắng bất luận hoàn cảnh của chúng ta hay tình trạng yêu đuối của chúng ta đang ở chừng mực nào. Chúng ta hãy đặt lòng tin cậy của mình thật trọn vẹn vào Đức Chúa Trời. Nếu Ngài có thể dẫn một nhóm nhỏ người Do thái yếu ớt đánh bại đội quân Hy lạp tinh nhuệ kia, chắc chắn Ngài cũng sẽ đem chiến thắng đến cho chúng ta nữa.

HÃY TRAO GÁNH NẶNG NGƯƠI




Hãy Trao Gánh Nặng Ngươi
Hãy trao gánh nặng ngươi cho Đức Giê-hô-va, Ngài sẽ nâng đỡ ngươi; Ngài sẽ chẳng hề cho người công bình bị rúng động — Thi thiên 55:22

Hãy hình dung bạn đang mang mấy cái hộp chứa đầy những đồ vật có giá trị. Thực vậy, bạn chưa mạnh đủ để mang lấy mấy cái hộp nầy. Bạn thở hỗn hễn, rồi lo âu nhiều về những thứ chứa trong đó. Thình lình, một kẻ mạnh sức hơn đến gần rồi mong muốn được giúp đỡ. Không những là người ấy chịu như thế mà ông ta còn đem theo mấy người bạn nữa, họ cũng sẵn lòng trợ giúp cho bạn. Bạn đang mang lấy mấy cái hộp nầy và có nhiều người giúp đỡ, san sẻ bạn sẽ hà ra một hơi thoải mái thật dài. Bạn cảm thấy như mình dễ chịu hẳn ra. Đấy là cách mà bạn cảm thấy nhẹ nhàng, không có gánh nặng và sự bình an.

Đó là phương thức mà chúng ta thường cảm nhận được mỗi ngày khi chúng ta làm theo lời lẽ của Thi thiên 55: Hãy trao gánh nặng ngươi cho Đức Giê-hô-va, Ngài sẽ nâng đỡ ngươi”. Chúng ta đang nếm trải cuộc sống, mang lấy nhiều gánh nặng, lo ấu và căng thẳng. Chúng trì nặng trên chúng ta rồi khiến cho chúng ta thấy nhiều bất hạnh. Nhưng tác giả Thi thiên cung ứng cho chúng ta nhiều sự dạy dỗ khác nhau với câu Kinh thánh nầy, nó có khả năng làm thay đổi hoàn toàn phương thức mà chúng ta đang sinh sống – chưa nhắc tới chúng ta sống bao lâu nữa: Hãy trao gánh nặng của bạn cho Đức Chúa Trời, và nếm trải sự sống mình với sự sáng láng và vui mừng.

Kinh Talmud, truyền khẫu của Do thái giáo, nói rằng bậc thánh hiền Do thái không hiểu điều câu Kinh thánh nầy đang nói tới cho tới chừng biến cố sau đây xảy ra. Một ngày kia, một giáo sĩ Do thái đang mang một gánh nặng thì có một lái buôn người Ảrập đi đến rồi nói với vì giáo sĩ kia: “Hãy lấy yahav của ngươi rồi để nó lên lưng con lạc đà của ta”. Từ đó, các bậc thánh hiền liền hiểu ngay rằng chính từ ngữ Hybálai kia trong các Thi thiên có ý nói tới “gánh nặng”. Đức Chúa Trời muốn chúng ta trao cho Ngài mọi gánh nặng của chúng ta.

Các rabi giải thích rằng ấy chẳng phải các bậc thánh hiền không hiểu về nghĩa đen của chữ yahav đâu. Chỉ là họ không biết chắc phải áp dụng chữ ấy như thế nào mà thôi. TRao gánh nặng ngươi cho Đức Chúa Trời có nghĩa gì chứ? Người lái buôn kia giúp cho họ hiểu rằng chúng ta cần phải đem mọi lo lắng của mình, giống như cái túi đồ kia vậy, rồi đặt chúng trọn vẹn lên hai bờ vai của Đức Chúa Trời. Không những thế, mà chúng ta còn không phải hỏi han Đức Chúa Trời xem coi chất gánh nặng lên Ngài là có được hay không!?! Ngài đang yêu cầu chúng ta. Ngài muốn mọi gánh nặng của chúng ta. Ngài muốn đức tin của chúng ta.


Giờ đây, chúng ta biết rõ trao mọi điều lo lắng cho Đức Chúa Trời có ý nghĩa gì rồi, học biết đưa sự việc vào hành động là một việc hoàn toàn khác. Hãy thử làm điều nầy xem. Mỗi ngày (hay nhiều hơn một ngày) hãy gõ một danh sách những điều lo toán và gánh nặng xem. Không có gì quá lớn lao hay quá nhỏ nhen cho danh sách nầy. Tiếp đến, hãy đọc hết danh sách đó đi. Việc đầu tiên bạn sẽ chú ý, ấy là bạn chưa thực sự nắm quyền kiểm soát mọi việc nầy – chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể thực sự chăm sóc cho sức khoẻ, sự an toàn, tài chánh của chúng ta, v.v…Việc kế tiếp phải làm là xoá đi những khoản mục rồi gửi cho Đức Chúa Trời từng khoản một. Bạn sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn và sẵn sàng phục vụ Đức Chúa Trời giống như Ngài đã dự trù – với sự bình an và vui mừng.

Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2015

NHỜ ĐỨC CHÚA TRỜI CHÚNG TÔI SẼ LÀM VIỆC CẢ THỂ


Nhờ Đức Chúa Trời Chúng Tôi Sẽ Làm Việc Cả Thể
“Xin Chúa cứu giúp chúng tôi khỏi sự gian truân; Vì sự cứu giúp của loài người là hư không. Nhờ Đức Chúa Trời chúng tôi sẽ làm việc cả thể; Vì chính Ngài sẽ giày đạp các cừu địch chúng tôi” — Thi thiên 60:11–12

Hôm nay là một ngày tuyệt vời khác. Có nhiều phước hạnh chứa trong kho dành cho chúng ta và những khoảnh khắc xinh đẹp cần phải được chia sẻ. Tuy nhiên, giống như mọi ngày, chúng ta cũng sẽ đối diện với những thách thức xảy có cho chúng ta.

Thắc mắc lớn lao, chúng ta xử lý với chúng như thế nào đây?

Bậc thánh hiền Dothái dạy rằng vũ khí có sức mạnh nhiều nhất chống lại mọi thế lực phá diệt là lời lẽ đã được quốc tế hoá có trong Phục truyền luật lệ ký 4:35: “. . . Giê-hô-va, ấy là Đức Chúa Trời, chớ không ai khác hơn Ngài”. Khi chúng ta công nhận rằng Đức Chúa Trời là thế lực năng động nhất trong thế gian đang vận hành, chúng ta có thể dám chắc mình có một chỗ ở dưới bóng cánh bảo hộ của Ngài. Không một thiệt hại nào lâm vào chúng ta và không một người nào có thể gây hại cho chúng ta trừ phi Đức Chúa Trời cho phép điều đó. Khi chúng ta tin trọn vẹn rằng Đức Chúa Trời đang nắm quyền tể trị từng việc một, chúng ta xứng đáng với ơn bảo hộ trọn vẹn và toàn năng của Ngài.

Rabi Isaac Soloveitchick, ông sống sót trong Đệ II Thế Chiến, mô tả thể nào câu Kinh thánh nầy thực sự cứu lấy mạng sống ông. Ở tuổi thanh niên, ông được truyền dạy bởi ông nội của ông phải ghi nhớ câu Kinh thánh để nhận lấy sự bảo hộ thiêng liêng. Khi mọi việc trở xấu đi cho người Do thái ở Ba lan, vị rabi quyết định rằng đã đến lúc phái thoát ra khỏi Warsaw đến Vilna, xứ Lithuania. Với việc trốn tránh quân Phát xít khắp nơi, các con đường đều cực kỳ nguy hiểm cho người Do thái, nhưng vị rabi đã giữ lấy câu Kinh thánh nầy trong đầu mình. Có lần, những tư tưởng của vị rabi bị trôi lạc và thình lình có một tên Phát xít đi hướng về phía ông với cái chết trong mắt ông. Ngay lập tức, vị rabi đã nắm lấy tư tưởng của mình rồi nhớ lại: “. . . Giê-hô-va, ấy là Đức Chúa Trời, chớ không ai khác hơn Ngài”. Tức thì và không lý giải được, tên Phát xít kia biến mất và vị rabi đã được cứu.

Trong Thi thiên 60, Vua David đã bày tỏ ra chính ý tưởng nầy như sau: “Vì sự cứu giúp của loài người là hư không. Nhờ Đức Chúa Trời chúng tôi sẽ làm việc cả thể”. Khi chúng ta nâng đức tin của mình từ con người lên Đức Chúa Trời, chúng ta có thể kinh nghiệm sự bảo hộ và sự cứu rỗi thật là lạ lùng.

Những vị rabi cung ứng cách loại suy theo kiểu kể chuyện. Hãy hình dung bạn phải đối diện với một con chó dữ xem. Trước tiên là bạn sẽ thấy sợ hãi, nhưng khi ấy bạn để ý thấy rằng con chó bị buộc vào sợi dây và chủ của con chó đang nắm lấy đầu sợi dây ấy. Giờ đây, bạn cảm thấy an ninh, với sự nhìn biết rằng tình huống đang được kiểm soát. Cũng một thể ấy, khi chúng ta công nhận rằng Đức Chúa Trời là chủ sở hữu của muôn vật trên thế gian, chúng ta có thể cảm thấy an toàn ngay. Hơn nữa, khi chúng ta công nhận rằng Đức Chúa Trời “đang cầm lấy đầu dây kia”, có thể nói như vậy – Ngài đang nắm lấy quyền tể trị trên mọi sự trong thế gian – chúng ta biết rõ mình đã được bảo hộ.

Tôi muốn khích lệ chúng ta phải tập trung vào Đức Chúa Trời hôm nay, vô luận điều chi xảy đến trên đường lối của chúng ta. Dù chúng ta đang dối điện với bất kỳ tình huống nguy hiểm hay một nhân vật khó chịu nào ở sở làm, ở tại gia, hay trên đường phố, hãy nhớ rằng Đức Chúa Trời đang nắm quyền tể trị và với sự trợ giúp của Ngài “chúng ta sẽ làm việc cả thể”.

Thứ Ba, 17 tháng 2, 2015

ĐỨC CHÚA TRỜI SẼ DỌN ĐƯỜNG


Đức Chúa Trời Sẽ Dọn Đường
 Đây nầy, ta sai một thiên sứ đi trước mặt ngươi, đặng phù hộ trong lúc đi đường, và đưa ngươi vào nơi ta đã dự bị — Xuất Êdíptô ký 23:20

Hầu hết chúng ta đều dành thì giờ và năng lực tìm cách sửa soạn cho cuộc tương lai. Thực sự, mọi điều chúng ta đang cố gắng thực hiện là tiên đoán tương lai hầu cho chúng ta có thể sắp sẵn cho bất cứ điều gì sẽ xảy đến trên đường lối của chúng ta. Vấn đề, ấy là chúng ta không thể biết được điều chi sẽ xảy ra trong tương lai. Tuy nhiên, những tin tức tốt lành, ấy là chúng ta không biết. Chúng ta không thể biết được ngày mai sẽ đem đến điều gì, nhưng Đức Chúa Trời biết, và Ngài đang chuẩn bị rồi mọi thứ cho chúng ta.

Tôi thích câu nầy trong phần đọc Kinh thánh tuần nầy: Đây nầy, ta sai một thiên sứ đi trước mặt ngươi, đặng phù hộ trong lúc đi đường, và đưa ngươi vào nơi ta đã dự bị”. Đức Chúa Trời sai các thiên sứ đi trước chúng ta để bảo hộ chúng ta và để sửa soạn đường lối hầu cho chúng ta có thể đến được nơi mà Đức Chúa Trời dự trù cho chúng ta. Mọi sự được hoạch định và đoán định về những gì tương lai sẽ mang đến đều là phí thời gian. Đức Chúa Trời vốn biết rõ chỗ chúng ta cần thì tốt hơn là chúng ta biết. Đức Chúa Trời vốn biết rõ cách thức đưa chúng ta đến đó thì tốt hơn là chúng ta biết. Và Đức Chúa Trời có sẵn các thiên sứ của Ngài, họ đang năng động thực hiện mọi sự ấy.

Tôi được nhắc nhớ về một việc đã xảy ra vào đầu thập niên của những năm 2.000, khi phong trào Second Intifada [những cuộc nổi dậy chống Do thái của người Palestine] khiến cho Israel rơi vào tình trạng bị khủng bố liên tục. Đã có một gia đình với bầy con nhỏ, họ đã có một kinh nghiệm đặc biệt luôn căng thẳng, nhiều kinh hãi đã xảy ra gần ngôi nhà của họ. Cùng lúc ấy, người cha, một vị rabi và là một giáo viên thành đạt, đã dâng mình đứng gát trong một trường người Mỹ gốc Do thái trong hai năm. Gia đình cảm thấy rằng đây là một hành động đúng lúc, kịp thời và đúng vị trí.

Một vài tháng khi họ trú ngụ tại bang Florida, bố mẹ đã nhận được cú điện từ giáo viên của con gái họ. Cú điện cho hay rằng con gái họ đã từng có khối u ở não. Triệu chứng duy nhứt là nó hay cười vào những thời điểm không thích hợp và cười rất lâu. Vấn đề khiến cho vị giáo viên kia quan tâm, ấy là con gái của bố mẹ nầy đã biểu hiện ra cùng các triệu chứng ấy. Câu chuyện tuy dài mà lại ngắn, thích ứng với nhận thức của vị giáo viên kia, đứa bé gái đã được đưa đi chẫn đoán sớm về khối u não đó và mạng sống nó đã được giải quyết. Đức Chúa Trời đã dọn đường cho gia đình đó hầu cho họ sẽ được ở đúng nơi, đúng lúc vì mạng sống của con gái họ cần được cứu.

Tôi muốn khích lệ chúng ta nên bớt căng thẳng đi và thêm lên lòng tin cậy Đức Chúa Trời hơn. Ngài đang dọn đường rồi cho chúng ta — mọi sự chúng ta cần phải làm là bước vào con đường của Ngài và để cho Ngài làm công việc của Ngài. Công việc của chúng ta là không dời đổi chỉ tin cậy Ngài mà thôi.







Thứ Hai, 16 tháng 2, 2015

TỪ NƠI CỰC ĐỊA


Từ Nơi Cực Địa
Khi tôi cực lòng, tôi sẽ kêu cầu cùng Chúa từ nơi cực địa; Xin hãy dẫn tôi lên hòn đá cao hơn tôi  — Thi thiên 61:2

Theo truyền khẫu Do thái, Vua David đã mắc nợ Ađam về sự sống của mình, vì Ađam là con người đầu tiên. Từ thuở ban đầu, Ađam đã được định cho phải sống cho đến đời đời. Nhận loại đã được dự trù phải sống trong địa đàng cho đến đời đời và sự chết không được xem là một việc khả thi. Nhưng hết thảy chúng ta đều biết rõ điều chi đã xảy ra kế đó: Ađam đã ăn trái của cây Hiểu Biết mà Chúa đã cấm đoán và sự chết đã xảy có trong thế gian. Đây là sự sa ngã lớn lao lắm. Đây là sự cuối cùng của vườn Êđen và là phần khởi đầu của thế giới bất toàn như chúng ta đang nhìn biết nó.

Từ thời điểm ấy trở đi, vấn đề hiển nhiên là từng người một đều sẽ chết mất, kể cả Ađam. Nhưng Ađam đã được ban cho sống cả ngàn năm, cùng với khả năng thấy trước mọi thế hệ tương lai và tất cả các vì vua của dân Israel. Vì lẽ đó, Ađam có khả năng nhìn thấy linh hồn của Vua David và cũng nhìn thấy rõ ông ấy cũng thiếu mất “nhiều năm” sống. Ađam đã “hiến” 70 năm từ cuộc sống của chính ông để cho David có thể tạo ra được cái chạm đáng kể của mình trên thế gian. Bậc thánh hiền người Do thái giải thích rằng đây là điều đã được nói tới trong Thi thiên 61:6, khi ở đó chép như sau: Chúa sẽ gia thêm ngày cho vua; Các năm người sẽ nên nhiều đời”. David vốn biết rõ rằng những năm tháng của ông đã được gia thêm cho, và quả thực điều nầy đã khả thi, bởi sự đóng góp của Ađam.

Bây giờ, đây là phần lý thú và là bài học: Từ sự sa ngã lớn lao nhất của con người, là sự góp phần long trọng nhất của con người. Khi Ađam trở nên hay chết, đây là cú đấm nặng nề cho nhân loại. Tuy nhiên, ông đã chọn đổi hoạ tai thành phước lành. Ông đã sử dụng những năm tháng hay chết của mình để giúp đem lại sự ra đời của Vua David, là vị vua lỗi lạc nhất mà Israel đã từng biết và là tổ phụ của Đấng Mêsi. Qua Solomon, con trai của David, Đền Thánh tại thành Jerusalem đã được dựng lên, và vì cớ Vua David, chúng ta mới có sách Thi thiên. Những đóng góp quan trọng nhất cho nhân loại đã đến từ sự thất bại lớn lao nhất của chúng ta.

Ngay từ đầu của Thi thiên nầy, David đã viết: “Khi tôi cực lòng, tôi sẽ kêu cầu cùng Chúa từ nơi cực địa”. Đôi khi chúng ta cảm thấy như mình đã rơi vào chốn “cực địa” – nơi xa thẳm nhất đối với Đức Chúa Trời. Chúng ta đã phạm tội, đã phạm phải một lỗi lầm to lớn, hoặc đã phạm vào một việc gì đó mà chúng ta tiếc hối sâu sắc. Chúng ta cảm thấy mình quá xa cách, “cực lòng” đối với Đức Chúa Trời.

Tuy nhiên, từ chốn ấy, David đã cầu nguyện: “. . . xin hãy dẫn tôi lên hòn đá cao hơn tôi”. Nghe như thể David đang nói: “Ngay từ chốn sâu thẳm cả thể như thế nầy, xin hãy dẫn dắt tôi, lạy Chúa, đến một chỗ nào cao hơn tôi mà tôi chưa từng đến trước đây. Xin dẫn tôi qua chỗ thấp kém của tôi, đưa tôi đến một chỗ cao hơn”.
Quí bạn ơi, khi chúng ta phạm sai lầm, như chúng ta, là con người có khuynh hướng sai phạm lắm, đừng bước vào chỗ thất vọng. Thay vì làm như Ađam đã làm và hãy cầu nguyện như Vua David đã cầu nguyện: hãy sử dụng thất bại đó rồi trở nên cao trọng hơn trước đây.


MUỐN THỨ MÌNH ĐANG CÓ


\Muốn Thứ Mình Đang Có
Ngươi chớ tham nhà kẻ lân cận ngươi, cũng đừng tham vợ người, hoặc tôi trai tớ gái, bò, lừa, hay là vật chi thuộc về kẻ lân cận ngươi — Xuất Êdíptô ký 20:17

Trong cuộc sống, muốn có những gì người khác có thường là sự cám dỗ. Đôi khi chúng ta thậm chí ganh tỵ với địa vị của người kia. Chúng ta thèm thuồng những thành tựu thuộc linh hay tài sản vật chất của ai đó, tỉ như xe hơi, nhà cửa, hoặc gia đình của họ. Tuy nhiên, bất cứ hình thức nào mà sự tham muốn chúng ta đang có, chúng ta đang phạm phải một tội rất nghiêm trọng. Trong phần đọc Ngũ Kinh tuần nầy, chúng ta đến với 10 Điều
Răn. Phần cuối, song nhất định không phải là nhỏ nhất đâu, của 10 Điều Răn là: “Ngươi chớ tham. . .”.

Bạn thấy đấy, Đức Chúa Trời biết chính xác những gì mỗi một người chúng ta đang có cần. Giống như đôi giày của ai đó, bất luận là chúng đắt tiền hay tốt đẹp ra sao, sẽ chẳng vừa với chân của chúng ta, vì vậy, cuộc sống của ai đó cũng như thế, bất luận là đời sống ấy trông tốt đẹp là dường nào đi nữa, có lẽ nó cũng chẳng thích ứng với mọi nhu cần của chúng ta. Hết thảy chúng ta đều có một khả năng và mục đích đặc biệt trong thế gian, và Đức Chúa Trời ban cho chúng ta những gì chúng ta có cần đặng chu toàn nó. Mong muốn những gì người khác có giống như mong muốn những công cụ không đúng cho phần việc mà bạn đã được giao cho để lo làm.

Kinh Talmud, là truyền khẫu bằng miệng của Do thái giáo, đã nói như vầy: “Con lạc đà đi tìm cặp sừng thì thấy hai lỗ tai mình bị kẹp chặt”. Sừng tiêu biểu cho những thứ khác trong Kinh thánh. Đôi khi chúng tiêu biểu cho sự soi sáng thuộc linh, rồi ở những lần khác chúng tiêu biểu cho tiếng tăm hay sự thành công về mặt vật chất. Nói chung, sừng tiêu biểu cho một thứ mà chúng ta nhìn vào rồi nói: “Tôi cần đến nó!” Con lạc đà đã nhìn thấy một thứ mà nó ưa thích nơi con vật khác, mong muốn có được nó, và rồi dong ruỗi để theo đuổi nó.

Tuy nhiên, việc ấy không dừng lại chỉ ở con lạc đà thôi đâu. Không những là con lạc đà không có khả năng có được cặp sừng sau khi tìm kiếm, mà nó còn làm tổn thương cho hai cái lỗ tai của mình. Lỗ tai, trong trường hợp nầy, tiêu biểu cho khả năng lắng nghe Lời của Đức Chúa Trời nơi chúng ta. Chúng tiêu biểu cho sự hiểu biết của chúng ta về những gì chúng ta phải làm trong cuộc sống, chúng ta phải trở thành hạng người như thế nào, và làm sao chúng ta chu toàn được mọi tiềm năng của chúng ta. Khi chúng ta đích thân mình lo theo đuổi những gì người khác có, chúng ta không có khả năng để lắng nghe chương trình của Đức Chúa Trời dành cho đời sống của chúng ta. Chúng ta cũng có thể đạt được sự thành công, cả thuộc thể lẫn thuộc linh, song điều đó sẽ đến khi chúng ta bước theo chương trình của Đức Chúa Trời dành cho đời sống chúng ta. Khi chúng ta tìm cách trở thành ai đó hoặc có những thứ người khác đang có, chúng ta mất đi khả năng trở thành những gì chúng ta được ưu tiên phải trở thành.


Bậc thánh hiền người Do thái nói: “Hễ ai ham muốn điều chi không thuộc về mình, người ấy sẽ không có được thứ mình muốn, và sẽ mất đi những gì mình hiện đang có rồi”. Chúng ta hãy nhận sứ điệp nầy vào lòng rồi tập trung vào sự thành công trong đời sống của chúng ta và thôi đừng nhìn quá bờ vai mình những gì gã kia đang có. Không những chúng ta sẽ cảm thấy khá hơn, mà đời sống chúng ta còn cũng sẽ thấy khá hơn khi chúng ta giải phóng năng lượng của mình ra khỏi cái hố sâu tham muốn không đáy, thay vì thế, nhắm vào sự theo đuổi thật kết quả cho việc trở thành mọi sự mà Đức Chúa Trời đã dựng nên chúng ta phải trở thành.