Thứ Ba, 3 tháng 2, 2015

CÓ HY VỌNG VỀ TÌNH YÊU THƯƠNG


Có Hy Vọng Về Tình Yêu Thương

Vậy, Giê-trô, ông gia của Môi-se, đến với hai con trai và vợ Môi-se, thăm người nơi đồng vắng, chỗ đóng trại gần bên núi Đức Chúa Trời — Xuất Êdíptô ký 18:5

Phân đoạn Kinh thánh tuần nầy khởi sự: “Giê-trô, thầy tế lễ xứ Ma-đi-an, ông gia của Môi-se, hay được mọi điều Đức Chúa Trời đã làm cho Môi-se cùng Y-sơ-ra-ên, là dân sự Ngài, và nghe Ngài đã dẫn dân ấy ra khỏi xứ Ê-díp-tô” (Xuất Êdíptô ký 18:1). Khi đọc câu chuyện nầy, mọi người đều muốn biết chính xác thì Giêtrô đã nghe được điều gì khiến ông muốn rời khỏi cuộc sống mình trong vai trò một thầy tế lễ thượng phẩm giàu có. Có phải ông nghe nói đến 10 trận dịch không? Có phải ông đã nghe nói đến việc chia biển ra làm hai? Có phải ông đã nghe nói đến trận đánh lạ lùng chống lại dân Amaléc không?

Bậc thánh hiền Do thái hết thảy đều trả lời cho các thắc mắc ấy một cách khác nhau. Họ đưa ra tính cách giá trị cho mỗi khả năng trong các khả năng ấy.Tuy nhiên, tôi muốn nhắm vào một khả năng khác kìa: Giêtrô đã nghe nói có hy vọng về tình yêu thương.

Chúng ta hãy giải thích với cùng nền tảng ấy. Khi những câu tới sau cho chúng ta biết, Môise đã ly dị với vợ mình là Sêphôra. Ông đã để nàng cùng hai con trai ở lại trong xứ Mađian với cha ruột nàng là Giêtrô. Môise không thể làm cho sinh hoạt gia đình được thuận hoà với sứ mệnh mà Đức Chúa Trời của ông đã giao cho. Hai vợ chồng đã chia tay, đường ai nấy đi.

Khi đó, Giêtrô đã nghe nói đến Biển Đỏ phân ra làm hai. Bậc thánh hiền Do thái giải thích rằng khi Đức Chúa Trời phân biển ra làm hai, Ngài đã dựng nên một thực tại có thể kéo dài mãi cho đến đời đời. Biển bị chia ra như vậy trong một phương thức cho thấy ở mỗi đầu của đại dương đều có đất – đất giữ ở hai bên biển. Tuy nhiên, cái điều lôi kéo sự chú ý của Giêtrô, ấy là sau khi đại dương bị phân ra làm hai, nó có thể úp lại với nhau giống như thể nó chưa hề bị phân ra trước đó vậy. Cái bóng đèn tắt đi trong đầu của Giêtrô rồi ông nhũ thầm rằng: “Nếu biển mà bị phân ra làm hai, bị chia ra làm hai, có thể úp trở lại với nhau, thế thì có hy vọng cho cuộc hôn nhân của con gái mình”.

Việc kế tiếp chúng ta đọc trong Kinh thánh, ấy là Giêtrô đã đưa Sêphôra củng các con trai nàng trở lại với Môise, và theo bậc thánh hiền, Môise đã kết hôn với nàng lần thứ nhì. Giống như biển trở lại với nhau tới mức độ như nó đã có trước đó chưa hề bị phân ra, cũng một thể ấy Môise và Sêphôra, cũng trở lại với nhau và mối hôn nhân của họ giống như nó luôn luôn là vậy.

Quí bạn ơi, tôi muốn khích lệ chúng ta, luôn luôn có hy vọng về tình yêu thương. Đôi khi, có một sự phân rẻ giữa con người. Có thể, việc ấy xảy ra giữa bố mẹ và con cái, hai vợ chồng có thể tách rời ra, hoặc bạn bè nào cũng có sự tranh cãi. Nhưng đừng bao giờ gạt bỏ đối với các mối quan hệ mà họ đã ấp ủ lâu nay. Đừng mau miệng thốt ra những điều không hay. Có khi, trong những trường hợp cực kỳ, đó là sự thật; những việc không thể quay trở lại với cách mà chúng đã xảy ra. Tuy nhiên, đừng từ bỏ cách quá mau. Nếu bạn đã chia tay, bạn có thể trở lại với nhau mà.


Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015

CHÚNG TÔI CẦN TIẾNG KÊU LA CỦA QUÍ VỊ


Chúng Tôi Cần Tiếng Kêu La Của Quí Vị

Công chúa mở rương ra, thấy đứa trẻ, là một đứa con trai nhỏ đang khóc, bèn động lòng thương xót mà rằng: Ấy là một đứa con của người Hê-bơ-rơ — Xuất Êdíptô ký 2:6

Trong phần đọc Ngũ Kinh tuần nầy, chúng ta đọc về sự ra đời của Môise, ông là người đã cứu lấy dân Israel. Hầu hết chúng ta đều quen thuộc với câu chuyện đều biết rõ, sự ra đời và sự sống còn của Môse không phải là một việc dễ dàng. Pharaôn đã ban chiếu chỉ rằng từng đứa trẻ nam Do thái phải bị ném xuống dòng sông Nile. Đức Chúa Trời đã làm ra một phép lạ (phép lạ thứ nhứt trong nhiều phép lạ) và Môse đã ra đời sớm ba tháng. Điều nầy đã khiến cho bố mẹ ông phải mất một ít thời gian, và họ có quyền giấu Môse trong ba tháng trước thời điểm sanh đẻ như mong đợi. Ở điểm nầy, bố mẹ của Môse đã nhận ra rằng họ phải để cho ông ra đi và nương cậy vào ân điển của Đức Chúa Trời. Họ đã đặt ông vào một cái rương, đặt nó trên dòng sông Nile river, rồi cầu thay xin cho mọi điều tốt nhứt.

Đức Chúa Trời đã sắp đặt khi cái rương trôi nổi trên dòng sông, con gái của Pharaôn xuống tắm nơi dòng sông ấy. Giờ đây, hãy theo dõi cho kỹ hơn. Nàng nhìn thấy cái rương: Công chúa mở rương ra, thấy đứa trẻ, là một đứa con trai nhỏ đang khóc, bèn động lòng thương xót”.

Bậc thánh hiền Do thái đưa ra hai thắc mắc: Thứ nhứt, làm sao công chúa của Pharaôn biết rõ đứa trẻ ấy là người Hêbơrơ? Thứ hai, theo nguyên ngữ Hybálai, câu nói thứ nhứt ám chỉ đến một “ấu nhi nam” đang nằm trong cái rương, nhưng rồi ám chỉ đến một thiếu niên” đang kêu khóc. Tại sao Môsetrước tiên được gọi là ấu nhi, nhưng rồi là một đứa trẻ?

Câu trả lời được đưa ra, ấy là câu nói đang đề cập tới hai đứa trẻ khác nhau. Công chúa của Pharaôn đang mở cái rương ra và nhìn thấy ấu nhi Môse. Khi đó nàng nhìn thấy một đứa trẻ – Arôn, là anh của Môse – và nó đang khóc. Nàng nhận ra rằng Arôn là anh của ấu nhi kia, hai đứa trẻ có quan hệ với nhau, thì hiểu rằng đây là một ấu nhi Hybálai đang ở trong mối nguy hiểm phải chịu chết. Chính tiếng khóc của Arôn đã làm cho tấm lòng nàng rộng mở ra rồi khiến cho nàng phải động lòng thương xót đối với Môse rồi cứu vớt Môise.

Sứ điệp của sự dạy dỗ nầy, ấy là khi chúng ta kêu la cho chính mình, chúng ta bày ra một tác động có hạn. Nhưng khi chúng ta kêu la cho nhau, chúng ta có một tác động lớn lao hơn và có thể vời đến ơn cứu rỗi lạ lùng kia.

Ngày nay, tôi nghĩ rằng sứ điệp nầy có một ý nghĩa lớn lao hơn. Khi người Do thái kêu la cho chính họ, thế giới khó mà chịu nghe lắm. Tuy nhiên, một lần nữa nhiều người Do thái đã bị sát hại, một lần nữa nhiều người Do thái bị bắt bớ. Thế giới há miệng ngáp và cứ tỉnh bơ luôn.

Nhưng khi các anh chị em Cơ đốc của chúng ta kêu la với thế giới vì ích của chúng ta, thình lình thế giới lắng nghe. Chúng ta cần tiếng kêu la của quí vị nhiều hơn nữa kìa. Hãy kêu la vì các anh chị em người Do thái nào đang đối diện với đói kém, bắt bớ, và khủng bố. Hãy mở toang tấm lòng của một thế giới dửng dung ra. Hãy gợi lên lòng thương xót, khích lệ sự trợ giúp của họ, và giúp đưa dân Do thái đến với sự cứu rỗi.


Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015

CÁI CHI VẬY?



Cái Chi Vậy?
Khi dân Y-sơ-ra-ên thấy, bèn hỏi nhau rằng: Cái chi vậy? Vì chẳng biết vật đó là gì. Môi-se bèn nói cùng dân sự rằng: Ấy là bánh mà Đức Giê-hô-va ban cho các ngươi làm lương thực đó” — Xuất Êdíptô ký 16:15
Tuần nầy chúng ta đọc về mana, thứ thức ăn lạ lùng sa xuống từ trời mỗi sáng trong sa mạc, cung cấp cho con cái Israel với nhu cầu hàng ngày của họ. Có phải bạn biết làm thể nào mà mana có cái tên như thế không? Vào buổi sáng đầu tiên mana xuất hiện, dân Israel đã bối rối: “. . . bèn hỏi nhau rằng: Cái chi vậy?’” Theo tiếng Hybálai, họ nói: “man hu?” nghĩa là: “cái chi vậy?” Môise đã giải thích rằng đây là bánh đặc biệt mà Đức Chúa Trời đã ban cho họ. Một khi bánh ấy chưa từng có trước đó, nó cần một cái tên. Họ quyết định đặt nên nó là hu man, ý nói “đó là mana”.
Theo truyền khẩu của người Do thái, man, mana trong Anh ngữ, có thể nếm như bất cứ thứ chi dân Israel muốn nó giống như vậy. Nếu họ muốn nó nếm giống như thịt, họ đã nếm thịt. Nếu họ muốn mùi táo, thì chúng có mùi táo. Nó luôn có hình thể là vậy, nhưng mùi sẽ là khác đi.
Dựa theo ý tưởng nầy, bậc thánh hiền Do thái đưa ra sự dạy dỗ sau đây. Đức Chúa Trời gửi đến cho chúng ta nhiều thứ từ trời từng ngày một. Chúng đến trong hình thức các biến cố đang xảy ra, hạng người chúng ta gặp gỡ, thời tiết, và còn nhiều thứ nữa. Mọi sự đều đến từ Đức Chúa Trời. Chúng ta có thể hỏi han giống như người Do thái: “Cái chi vậy?” Nó tốt hay xấu vậy? Liệu nó có giúp đỡ tôi hay nó sẽ làm hại cho tôi? Câu trả lời là: “Bất cứ thứ chi bạn quyết định”. Giống như dân Do thái quyết định mana sẽ nếm có mùi gì, thì cũng một thể ấy, chúng ta cũng quyết định cách chúng ta sẽ kinh nghiệm những gì đang xảy ra cho chúng ta trong cuộc sống.
Đúng là một bài học rất hay! Ấy chẳng phải điều chi xảy ra cho chúng ta trong cuộc sống; chính cách chúng ta quyết định giải thích điều chi đang xảy ra cho chúng ta. Nếu chúng ta quyết định mọi sự là thứ tốt nhứt, khi ấy mọi sự sẽ là thứ tốt nhứt. Nếu chúng ta in trong trí rằng đời sống chúng ta là kinh khiếp, thế thì chúng ta sẽ kinh nghiệm một cuộc sống thật là kinh khiếp. Chính ở chỗ chúng ta quyết định đấy thôi.
Bậc thánh hiền giải thích với cách loại suy. Có một thương gia với cái bao đựng toàn là đá. Ông ta quyết định chúng sẽ không có giá trị bao nhiêu và sắp sửa đổ chúng ra, thì có một người đề nghị mua chúng. Ông bán chúng đi mà chẳng lấy xu nào hết. Qua ngày hôm sau, ông ta thấy người đã mua mớ đá kia đem bán chiếc vòng đeo cổ tuyệt đẹp làm bằng mấy hòn đá xấu xí kia, lúc bấy giờ trông chúng rất hiếm và sắc sảo! Giờ đây ông ta nhìn thấy mấy hòn đá kia thực sự đáng kinh ngạc là dường nào.
Mọi việc đều tùy theo chúng ta quyết định nhìn xem mọi việc trong đời sống của chúng ta. Tôi muốn khích lệ hết thảy chúng ta nên nhìn xem mọi sự đều là tốt lành. Bất cứ thứ chi Đức Chúa Trời gửi đến trên đường lối của chúng ta đều là ơn phước, thậm chí trong cái lốt nào đó chẳng hạn. Lần tới có thứ chi sa xuống ngoài đồng vắng, và bạn buộc miệng hỏi: “Cái chi vậy?” phải biết chắc câu trả lời là: “Thứ đó tốt lành mà”.


Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

ĐỨC CHÚA TRỜI THƯƠNG XÓT TÔI


Đức Chúa Trời Thương Xót Tôi
Bởi cớ sức lực nó, tôi sẽ ngửa trông Chúa; Vì Đức Chúa Trời là nơi ẩn náu cao của tôi. Đức Chúa Trời sẽ lấy sự nhân từ Ngài mà đến đón tôi; Đức Chúa Trời sẽ cho tôi thấy sự báo trả kẻ thù nghịch tôi — Thi thiên 59:9–10
Thi thiên 59 là sự suy gẫm của David về một lần thoát chết trong gang tấc của ông. Lúc bấy giờ, David còn ở trong những giới hạn tốt lành với Vua Saulơ. Ông đã giết chết Gôliát và đã đánh nhiều trận vì ích cho Saulơ. David đã chơi nhạc cho Saulơ nghe với cây đàn harp của mình và làm cho linh hồn của nhà vua được bình tịnh lại. Saulơ thậm chí đã trao con gái mình là Micanh cho David làm vợ. Thế rồi, một ngày kia, linh của sự điên dại đã đến trên nhà vua. Khi David chơi nhạc với cây đàn harp của mình, Saulơ đã rút ngọn giáo ra và tìm cách giết David.
David đã thoát ra khỏi cung điện của Saulơ mà chạy về nhà. Tuy nhiên, vợ ông đã khuyên ông nên trốn tránh vì cớ sinh mạng mình một khi Saulơ chắc chắn sẽ sai quân đội đến nhà để tìm bắt David. Micanh bí mật dòng David qua cửa sổ rồi đặt một hình tượng trên giường của ông với bộ lông dê ở đàng đầu. Khi binh lính của nhà vua đến để bắt lấy David, thì hay rằng David nằm bệnh trên giường. Chắc chắn là họ đã khám phá ra sự thật, nhưng lúc bấy giờ, David đã an toàn và cao bay xa chạy.
Đây là cái phông ở đàng sau Thi thiên 59. Trong đó, David đã mô tả những kẻ truy đuổi ông và tình trạng vô tội của ông. Ông đã cầu xin sự bảo hộ của Đức Chúa Trời và đã cảm tạ Ngài vì được cứu giúp. Trong câu 10 David viết như sau: “. . . Đức Chúa Trời sẽ lấy sự nhân từ Ngài mà đến đón tôi; Đức Chúa Trời sẽ cho tôi thấy sự báo trả kẻ thù nghịch tôi. . .”. Trong tiếng Hybálai, sự dịch thuật có khác đi chút ít: “Đức Chúa Trời hay thương xót sẽ đi trước mặt tôi . . .”. Vô luận bạn đọc bản dịch nào đi nữa, cả hai đều dạy cho chúng ta biết rằng David hoàn toàn tin cậy rằng Đức Chúa Trời sẽ đi trước ông và bảo hộ cho ông.
Giờ đây, có một sự kiện rất thú vị, ít ai biết, song rất quan trọng về bản gốc Hybálai của Kinh thánh. Có những trường hợp ở đó một chữ được viết ra theo cách nầy, song lại đọc theo cách khác. Trong câu nầy, luôn là vậy, có một sứ điệp rất hay trong đó. Câu Kinh thánh được viết ra như vầy: “Đức Chúa Trời hay thương xót sẽ đi trước mặt tôi . . .”. Tuy nhiên, chúng ta được truyền cho phải đọc câu nầy: “Đức Chúa Trời thương xót tôi sẽ đi trước mặt tôi”.
Đâu là sứ điệp? David không những nương cậy vào ơn thương xót của Đức Chúa Trời; mà ông còn nương cậy vào sự thương xót của chính ông nữa. Do thái giáo dạy rằng mọi hành động tử tế mà chúng ta làm ra đem lại sự bảo hộ của Đức Chúa Trời. David là một con người tử tế. Ông đã phục vụ Vua Saulơ và nhiều người khác với cả tấm lòng. Chiếu theo điều đó, ông đã cầu xin Đức Chúa Trời giải cứu ông.
Tôi muốn khích lệ mọi người hôm nay nên làm ra một hành động cực kỳ tử tế. Những hành vi đầy lòng thương xót đó đem lại nhiều phước hạnh cho người làm sự tử tế cũng như kẻ nhận lãnh. Hãy làm việc gì đó tử tế hôm nay và nguyện Đức Chúa Trời chúc phước cho bạn với sự bảo hộ của Ngài!


NHỮNG HÀNH ĐỘNG QUYẾT LIỆT CỦA ĐỨC TIN



Những Hành Động Quyết Liệt Của Đức Tin
Nữ tiên tri Mi-ri-am, là em gái A-rôn, tay cầm trống cơm, các đàn bà đều đi ra theo người, cầm trống cơm và múa —  Xuất Êdíptô ký 15:20
Một câu chuyện nổi tiếng thuật lại về hai cặp vợ chồng kia đến thăm viếng cùng một vị rabi trong cùng một ngày với cùng một lý do. Cả hai cặp vợ chồng đã thành hôn trong nhiều năm trời, song chưa được chúc phước với con cái. Cả hai đều xin vị rabi chúc phước cho. Trong vòng một năm, một cặp vợ chồng đã có đứa con của họ; tuy nhiên, cặp vợ chồng kia vẫn chưa có con. Họ đến hỏi vị rabi: “Tại sao hai người kia có con, còn chúng tôi thì chưa?” Vị rabi đáp: “Sau khi quí vị nhận lãnh sự chúc phước cho mình, quí vị trở lại với cuộc sống như thường lệ. Còn hai người kia, sau khi họ nhận lãnh sự chúc phước rồi, họ đã sắm một cái nôi”.
Đấy là sức mạnh của những hành động quyết liệt của đức tin. Bậc thánh hiền người Do thái khích lệ chúng ta phải nắm lấy hành động nào biểu hiện đức tin của chúng ta nơi Đức Chúa Trời.
Đây là điều mà Miriam đã làm trong phần đọc Ngũ Kinh tuần nầy. Kinh thánh cho chúng ta biết rằng sau khi Môise dẫn dắt dân tộc bằng bài ca, Miriam dẫn dắt những người nữ kia bằng bái hát và nhảy múa: Nữ tiên tri Mi-ri-am, là em gái A-rôn, tay cầm trống cơm, các đàn bà đều đi ra theo người, cầm trống cơm và múa”. Nhưng hãy đợi một chút đi! Miriam và các đàn bà kia đã tìm ra nhựng nhạc cụ ở chỗ nào trong đồng vắng?
Bậc thánh hiền dạy rằng trong khi còn ở trong xứ Aicập, khi dân Israel vẫn còn là nô lệ, Miriam đã thốt ra lời nói có đức tin với những phụ nữ người Do thái. Nàng nói cho họ biết rằng một ngày kia không xa, Đức Chúa Trời sẽ giải phóng họ – vị vậy họ cần phải sẵn sàng. Những người đàn bà đã chế tạo ra các thứ nhạc cụ nầy trong xứ Aicập hầu cho họ có thể sẵn sàng khi Đức Chúa Trời đưa họ ra khỏi Aicập. Đây là lý do truyền khẫu của người Do thái vẫn duy trì rằng “tổ phụ chúng ta đã được chuộc ra khỏi xứ Aicập vì công lao của những người phụ nữ công bình”. Những người nữ Do thái vốn có đức tin lớn lao hơn nơi Đức Chúa Trời và họ đã bày tỏ ra đức tin ấy, và vì thế, ấy là vì cớ họ mà sự cứu chuộc đã xảy đến.
Trong phần đọc Kinh thánh tuần nầy, chúng ta chứng kiến hành động quyết liệt khác của đức tin. Truyền khẫu Do thái dạy rằng ngay trước khi biển chia ra làm hai và ai nấy đang tranh cãi họ phải làm gì, một người tên là Na-ách-son đã nhào đến. Biển không chia ra nữa, nhưng Na-ách-son cứ giữ việc bước đi bởi đức tin. Bậc thánh hiền dạy rằng nước từng dâng lên đến mũi của ông ta, biển đã chia ra làm hai. Chính vì cớ đức tin của ông ta mà biển chia ra làm hai.
Tuần nầy, hãy tìm cách đưa ra hành động quyết liệt của đức tin. Đối với mỗi cá nhân, đây sẽ là một hành động khác biệt. Nhưng thực hiện một việc nào tỏ ra bạn có đức tin để Đức Chúa Trời sẽ ban cho bạn đứa con đó, cặp vợ chồng đó, ngôi nhà đó, có điều kiện sức khoẻ tốt. Giờ đây, Đức Chúa Trời không phải làm theo những gì chúng ta cầu xin – Ngài không phải là vị thần đang trú ngụ trong cái chai kia. Nhưng khi chúng ta tỏ ra đức tin nơi Ngài, chúng ta trở nên xứng đáng với mọi ơn phước của Ngài và Ngài khiến cho chúng hết thảy cần phải biều hiện ra trong đời sống của chúng ta.


Thứ Ba, 27 tháng 1, 2015

THƯỞNG THỨC NHỮNG GÌ MÌNH ĐANG CÓ


Thưởng Thức Những Gì Mình Đang Có
“Vả, họ báo cùng vua Ê-díp-tô rằng dân Hê-bơ-rơ đã trốn đi rồi. Lòng Pha-ra-ôn và quần thần đối cùng dân đó bèn thay đổi, nói rằng: Chúng ta đã làm chi vậy, tha dân Y-sơ-ra-ên đi để khỏi phục dịch ta nữa sao? — Xuất Êdíptô ký 14:5
Bạn đã nghe nói câu sau đây: “Sẽ ra sao nếu bạn thức giấc hôm nay chỉ với những việc mà bạn đã cảm tạ Chúa ngày hôm qua?” Đây là một sứ điệp sâu sắc về lòng biết ơn. Nhưng hãy xem xét điều nầy như một thắc mắc phải suy gẫm sau đây: “Sẽ ra sao nếu bạn thức giấc mà chẳng có một việc gì để bạn than phiền về ngày hôm qua?” Hãy suy nghĩ về điều đó trong một phút xem.
Có phải bạn than phiền về chiếc xe hơi của mình không? Căn nhà? Ai đó đặc biệt trong cuộc sống của bạn?
Cho phép tôi nói cho bạn biết một việc về truyện tích Xuất Aicập mà chúng ta đang tiếp tục đọc tuần nầy. Ở một cấp độ, câu chuyện nầy nói tới sự tự do ăn nói. Đúng đấy – Không những câu chuyện ấy nói tới sự cứu chuộc của dân Do thái; đề tài phụ đang nói tới sự nói năng của chúng ta.
Hai trong các biểu tượng chính của câu chuyện Xuất Aicập là Pharaôn và Aicập. Trong tiếng Hybálai, hai từ đó đang khoác lấy toàn những ý nghĩa mới. Pharaôn, theo tiếng Hybálai là paroh, có thể tách ra để hình thành từ Hybálai pehra, có nghĩa là “xấu miệng”. Pharaôn tiêu biểu cho cách ăn nói xấu xa của chúng ta – cũng là loại nói năng hạ thấp chúng ta và người khác xuống. Lối ăn nói xấu xa là khi chúng ta than vãn, hay nhũ lòng rằng chúng ta chưa tốt đủ hoặc chưa được Đức Chúa Trời yêu thương. Aicập, Mitzrayim trong tiếng Hybálai, được gắn với từ maitzarim, từ nầy có nghĩa là “hẹp hòi” hay “chỗ hẹp”. Aicập làm biểu tượng cho tình trạng bị kềm chế về mặt tâm lý của chúng ta, giống như khi chúng ta bị lấn lướt và vô hy vọng, hoặc khi chúng ta có nhận định thiển cận về tương lại, hay khi chúng ta cảm thấy mọi sự đều bị mất mát hết.
Các trạng thái kềm chế và lối ăn nói xấu xa nầy là những gì Đức Chúa Trời cứu chúng ta từ trong nếp sống của chúng ta, thậm chí là ngày hôm nay.
Giờ đây, chúng ta hãy chú ý đến khoảnh khắc cứu chuộc và cách thức Pharaôn và Aicập đã phản ứng: “Vả, họ báo cùng vua Ê-díp-tô rằng dân Hê-bơ-rơ đã trốn đi rồi. Lòng Pha-ra-ôn và quần thần đối cùng dân đó bèn thay đổi, nói rằng: Chúng ta đã làm chi vậy, tha dân Y-sơ-ra-ên đi để khỏi phục dịch ta nữa sao?  Sau khi đá dân Israeli ra khỏi xứ Aicập, thình lình Pharaôn lại tỉnh thức về những thứ giá trị mà ông ta đã từng có.
Đây là bài học: Khi chúng ta ở trong “tình trạng bị kềm chế” (Aicập) với cái “miệng xấu” (Pharaôn), chúng ta không tán thưởng những gì chúng ta có cho tới chừng nó qua đi.
Chúng ta đã có được nhiều thứ trong đời sống của chúng ta – từ những người trong cuộc sống đến các tiện nghi hiện đại như nước sạch, gas, máy nước nóng, và thực phẩm tươi ngon. Còn tệ hơn nữa, chúng ta than phiền về chính các ơn phước mà chúng ta đã từng cầu thay cho! Đây thực sự là sự tự do và sự cứu chuộc để ra khỏi Aicập và để cái miệng xấu lại đàng sau. Chúng ta cần phải thưởng thức mọi sự mà chúng ta đã có trước khi nó trở thành những gì chúng ta đã từng có.
Ngày nay, nếu bạn sắp sửa buông miệng than phiền về việc gì đó, hãy dựng lại và tự hỏi mình câu nầy: Tôi sẽ cảm nhận ra sao nếu một mai những thứ nầy không còn nữa?


Thứ Hai, 26 tháng 1, 2015

NHỜ ĐỨC CHÚA TRỜI, CHÚNG TA CÓ THỂ LÀM BẤT CỨ VIỆC GÌ



Nhờ Đức Chúa Trời, Chúng Ta Có Thể Làm Bất Cứ Việc Gì
“Môi-se bèn thưa rằng: Nầy, tôi là người vụng miệng: Pha-ra-ôn há sẽ nghe tôi sao?” — Xuất Êdíptô ký 6:30
Có bao giờ bạn lấy làm lạ, tại sao Đức Chúa Trời lại cần một nhà lãnh đạo chẳng giống ai mà thế gian đã từng nom thấy, Ngài đã nhắm vào Môise với lời lẽ đầy thách thức? Chúng ta phải nghĩ rằng Đức Chúa Trời sẽ kêu gọi ai đó giống như Mục sư Martin Luther King, là người đã thốt ra một bài giảng có đề tựa là “Tôi Có Một Giấc Mơ”Hay Đức Chúa Trời có thể chọn lấy một mẫu người bộc trực giống như Thủ tướng Winston Churchill hoặc một nhà lãnh đạo năng đông giống như Tổng thắng John F. Kennedy. Nhưng thay vì thế, Đức Chúa Trời lại nhắm vào một Môise nhu mì và khiêm hạ, là người đã nói: Nầy, tôi là người vụng miệng: Pha-ra-ôn há sẽ nghe tôi sao?” 
Về mặt cơ bản, Môise đang nói: “Tôi hoàn toàn bất xứng đối với công việc nầy! Tôi không có tài và khả năng để hoàn thành sứ mệnh! Sao Đức Chúa Trời Ngài lại chọn tôi chứ?” Thế mà việc như thế thường xảy ra, đấy chính xác là cách Đức Chúa Trời hành động.
Hãy suy nghĩ về việc ấy xem. Đức Chúa Trời đã chọn David, một gã chăn chiên còn quá nhỏ thậm chí không mặc được áo giáp của Vua Saulơ, để chiến đấu với gã giềng giàng Gôliát. Đức Chúa Trời đã chọn Giôsép, kẻ bị các anh mình ghét bỏ, một nô lệ, rồi kế đó là một tù phạm, để trở thành Thủ tướng xứ Aicập và tiếp trợ cho cả gia đình mình. Đức Chúa Trời đã chọn Giaên, một phụ nữ, để giết tay chiến binh mạnh sức Sisêra khi cả quân đội Israel đã không làm được việc ấy. Ngài đã chọn Êxơtê, một thiếu nữ Do thái mồ côi sống trong cảnh phu tù, để trở thành Nữ Hoàng xứ Ba tư và cứu lấy Israel dân tộc mình.
Đức Chúa Trời thường chọn lấy những cá nhân dường như là loại đại biểu không chắc thành công để bước vào những vai trò quan trọng nhất. Ngài làm việc nầy vì Ngài muốn chúng ta phải biết rõ ấy chẳng phải tài năng và khả năng của chúng ta quyết định thành quả, mà là ý muốn cùng mọi phép lạ của Ngài mới đem lại sự cứu rỗi. Khi chúng ta đọc trong Xachari 4:6: Ấy chẳng phải là bởi quyền thế, cũng chẳng phải là bởi năng lực, bèn là bởi Thần ta, Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy”.
Vào năm 1948, khi Liên Hiệp Quốc bỏ phiếu phục hồi lại chức năng quốc gia cho dân Do thái, một quốc gia non trẻ, được dựng nên lúc bấy giờ bởi hầu hết những kẻ tỵ nạn và những người sống sót trong cuộc tàn sát của Đức Quốc Xã, bị tấn công bởi năm quân đội có tổ chức của người Ảrập. Tuy nhiên, Israel đã chiến thắng. Israel, David thời hiện đại, đã giết chết gã Gôliát hiện đại. Israel đã đạt được mọi điều mà chẳng có ai dám trông mong. Ai nấy đều đoán trước một cuộc tàn sát. Họ đã đào rồi những ngôi mộ cho những người tân Do thái. Nhưng ý muốn của Đức Chúa Trời đã thắng hơn, Israel đã thắng hơn, và Israel sẽ tiếp tục chiến thắng vì cớ ý muốn của Đức Chúa Trời.

Tôi muốn khích lệ chúng ta mọi người hôm nay đừng rụt rè bởi phần việc dường như quá lớn lao. Khi Đức Chúa Trời kêu gọi chúng ta làm một việc gì đó, đừng nhìn vào những gì bạn đang thiếu thốn. Đừng lo sợ bởi những gì bạn “không thể” làm. Nhờ Đức Chúa Trời, chúng ta có thể làm bất cứ việc gì và trở nên bất cứ gì. Đức Chúa Trời chọn người biết bằng lòng, không nhất thiết phải chọn người có tài. Ngài đã chọn và đã nâng đỡ nhiều người bất toàn trong quá khứ – và Ngài cũng có quyền chọn chúng ta nữa đấy.